n anh là cố vấn an ninh cho cục tình báo của Bộ Quốc phòng, thỉnh thoảng bọn họ xin anh vài ý kiến, giúp bọn họ loại bỏ một vài chứng cứ nghi ngờ, đây chính là công việc của anh”.
Bộ Quốc phòng?
Cục tình báo?
Xin vài ý kiến sao?
“Anh… rốt cuộc là ai?”. Cô nhìn anh.
“Anh là Khuê Thú Chi, người vừa mới kết hôn với em hai tháng trước”. Khuê Thú Chi nhíu mày nói, anh không thích vẻ mặt của cô bây giờ, thật giống như cô không nhận ra anh vậy.
Vu Hàn trầm mặc nhìn anh một hồi, ngẩng đầu lên.
“Không. Tôi đột nhiên phát hiện, tôi không hiểu gì về anh, cũng không biết gì về anh”.
“Làm sao có chuyện đó? Em là bà xã của anh, biết mọi sở thích của anh, thậm chí ngay cả thói xấu của anh anh không biết mà em còn biết nữa là, em làm sao có thể không biết anh, không nhận ra anh đâu?”. Khuê Thú Chi cuống quýt nói.
“Vậy sao? Nhưng tại sao tôi lại không thấy vậy?”. Vu Hàn lấy ánh mắt nhìn người xa lạ nhìn anh.
“Tiểu Hàn, anh vẫn là anh mà”. Anh gắt gao siết tay cô thật chặt. “Mặc dù anh có điều giấu em, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến sự thật là anh rất yêu em, cũng không ảnh hưởng đến hai vợ chồng chúng ta yêu thương nhau, không phải sao?”.
Vu Hàn trầm mặc không nói.
“Tiểu Hàn, em nói gì đi, đừng làm như không để ý gì đến anh được không?”. Anh đau khổ khẩn cầu.
“Anh muốn tôi nói gì?”. Cô nghiêng đầu hỏi.
“Cái gì cũng được, miễn đừng làm ra vẻ không để ý gì tới anh nữa”.
“Tôi vẫn cho là mình yêu một người đàn ông đàng hoàng, thật thà, bình thường, nhưng bây giờ thì… “. Cô nhìn anh một cái, sau đó lắc đầu. “Trong đầu tôi bây giờ một mảnh rối loạn, thật không biết phải nói gì”.
Cô cần nhiều thời gian để suy ngẫm lại hết thảy mọi việc, ngẫm lại rốt cuộc cô có thương yêu anh thật hay không, hay là yêu một đối tượng do tự mình huyễn hoặc?…
“Sao em lại đột nhiên đến tìm anh?”. Không để cho cô có thời gian để tâm vào những chuyện vụn vặt, anh cắt đứt suy nghĩ của cô.
“Tôi…”. Vu Hàn chậm rãi cúi đầu, nhìn túi đựng cơm hộp vẫn đang ôm trên tay, bỗng cảm thấy một niềm chua xót.
Nếu không phải cô tâm huyết dâng trào, khẩn cấp muốn cho anh nếm thử tay nghề nấu nướng của mình, hết thảy những chuyện này sẽ không xảy ra, cô vẫn có thể tiếp tục đợi ở nhà làm vợ đảm mẹ hiền, mỗi ngày mỗi phút mỗi giây đều tin tưởng rằng mình đã gả ột người chồng đàng hoàng, thật thà, bình thường, đáng tin cậy. Nhưng mà bây giờ…
“Đó là gì vậy?”. Thuận theo ánh mắt của cô, Khuê Thú Chi thấy cái túi trên tay cô, tò mò hỏi.
Đây là cơm hộp cô tự tay làm cho ông xã yêu của mình, chẳng qua là bây giờ cô cũng tự hỏi ông xã mình nhận biết có thật tồn tại hay không, hộp cơm này…
Cô không tự chủ được thắt chặt miệng túi hơn chút nữa, sau đó ngẩng đầu nhìn anh một cái, đối anh lắc lắc đầu.
“Không có gì đâu”.
Chương 05
Chương 5
Kết hôn hơn hai tháng, lần đầu tiên Khuê Thú Chi và Vu Hàn ngủ riêng phòng tuy rằng hai người về đến nhà cũng không có cãi nhau. Vu Hàn chỉ nói một câu rằng cô muốn cả hai người tĩnh lặng hảo hảo suy nghĩ một chút, Khuê Thú Chi không dám dễ dàng vượt qua Lôi Trì nửa bước, vì anh tự giác biết mình đã sai.
Bọn họ một người trong phòng ngủ trầm tư, một người ở phòng khách sám hối.
Ngoài cửa sổ ánh sáng đã tắt dần, màn đêm buông xuống, đèn đường bắt đầu được bật sáng.
Trong phòng cô vẫn không có nửa điểm động tĩnh, Khuê Thú Chi lần đầu tiên có cảm giác sầu khổ bất đắc dĩ, bó tay trước mọi chuyện. Anh rốt cuộc nên làm như thế nào mới nhận được sự tha thứ của cô đây? Anh hiện tại đã không còn dư thừa tâm lực tưởng tượng việc nói dối bất cứ điều gì lớn hơn nữa.
Khẽ thở dài một cái, anh đứng dậy bật đèn trong phòng khách. Đèn được bật lên, ánh sáng chói mắt làm anh không tự chủ được nhắm mắt lại, khi anh mở mắt ra lần nữa, đột nhiên chú ý tới cái túi đặt trên tủ đựng giày dép, cái túi cô nắm chặt trong tay nói rằng không có gì.
Lòng hiếu kỳ thúc đẩy, anh đi lên mở cái túi ra, chỉ thấy đập vào mắt một hộp đựng cơm, anh hoài nghi lấy nó ra, mở nắp.
Thì ra đây là nguyên nhân cô đột nhiên chạy đến tìm anh, cô vì anh mà tự tay làm cơm đem tới…
Tâm tình khoái trá, đắc ý, hối hận, u buồn cùng một lúc sôi trào trong lòng anh, anh biết cô hiện tại cực khổ học nấu nướng, hộp cơm này chính là sản phẩm tâm huyết của cô làm, còn có chân tình thành ý của cô gởi vào trong, nhưng anh chỉ toàn dối gạt cô mà thôi.
Nhìn trên tay hộp cơm chứa chan tình ý dành ình, anh từ từ lấy đôi đũa trong túi ra, trở về phòng khách ngồi xuống ghế salon, từng miếng từng miếng đem thức ăn trong hộp cơm nuốt vào bụng.
Thức ăn dù đã nguội lạnh, trong tim anh lại luôn nóng sốt, mặc dù thức ăn để đã lâu có mùi hơi quái dị, nhưng khi anh ăn vào miệng, nuốt vào bụng lại cảm thấy thật ngọt, thật ngon.
Tấm lòng của cô, tình cảm của cô trong đó anh đã nhận được, điều anh muốn làm nhất bây giờ là đem tấm lòng cùng tình cảm của mình truyền cho cô thấy. Bỏ qua một bên những bí mật không thể cho ai biết kia, cùng với việc anh thông đồng với ba mẹ vợ gạt cô, tình yêu chân thành của anh dành cho cô có trời đất trăng sao chứng giám.
Anh yêu cô, để ý từng hành động cô l