The Soda Pop
Satan lầu năm

Satan lầu năm

Tác giả: Kim Huyên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322623

Bình chọn: 8.5.00/10/262 lượt.

không nghe thấy tiếng anh đâu?

Phát hiện ra bản thân vẫn còn chờ mong anh, cô khiếp sợ tột cùng, trong nháy mắt cảm thấy bản thân lại chìm sâu hơn trong nỗi đau khổ tuyệt vọng, cố gắng ngăn mọi âm thanh từ ngoài kia xâm nhập vào tâm hồn.

Thế giới của cô lại im lặng không một tiếng động lần nữa, chỉ có đau thương theo cô cùng chìm vào bóng tối.

Chẳng biết từ lúc nào, thanh âm kia lại xâm nhập vào thế giới của cô, hơn nữa còn rõ ràng hơn so với lần trước rất nhiều. Có thể nghe thấy tiếng y tá đổi thuốc, tiếng hộ lý đứng ở đầu giường, nghe thấy tiếng cửa đóng mở, nhưng xung quanh cô không thấy có tiếng động nào.

Một mình cô đang nằm trong phòng bệnh, không có ai quan tâm sao?

Thiến tỷ đâu?

Tiểu Dư đâu?

Các chị ấy đều bận rộn sao?

Còn… anh đâu?

Mặc dù vẫn không ngừng nhắc nhở bản thân không được nhớ đến anh, nhưng suy nghĩ của cô không làm theo ý muốn, động một chút là tìm kiếm anh, khiến cô cảm thấy thật đáng buồn, thật quá nực cười lại có phần nuối tiếc nữa.

Bốn phía vẫn thủy chung không một tiếng động, rốt cuộc, cô nghe thấy tiếng gõ cửa, không phải ở phòng bên cạnh, mà rất gần —

“Thú Chi, tôi tới đây. Vu Hàn có khá hơn chút nào không?”.

Là tiếng của Thiến tỷ, nhưng còn Thú Chi? Chị ấy đang nói chuyện với ai? Chẳng lẽ trong phòng này ngoài cô ra, còn… có anh sao?

Điều này sao có thể? Cô cố gắng lắng nghe, nhưng bốn phía vẫn không có động tĩnh gì, anh ta không thể ở bên cạnh cô mà cô không hay biết gì.

“Tuyết Nhan cho rằng đây là lỗi của cô ấy, cô ấy muốn bỏ đi”. Giọng của Thiến tỷ lại vang lên. “Thật ra hết thảy chỉ là hiểu lầm thôi, trẻ con chưa hiểu chuyện nhận lầm, anh và Tuyết Nhan không cần tự trách bản thân…”.

Hiểu lầm?

Nhận lầm sao?

Lời này của Thiến tỷ là có ý gì? Chẳng lẽ chuyện đó chung quy chỉ là hiểu lầm? Làm sao có thể… Thái độ của hai người họ… Hai người họ… Làm sao có thể chỉ là hiểu lầm?

”Anh tự hành hạ mình như vậy, Vu Hàn sẽ tỉnh lại sao?”

“Anh không biết bây giờ trông anh khó coi cỡ nào đâu? Đã hai ngày không ăn không uống không ngủ, anh cho rằng mình còn chống cự được bao lâu? Anh cảm thấy bộ dạng mình bây giờ có thể chăm sóc được Vu Hàn sao?”.

Tiếng nói của Thiến tỷ không ngừng truyền tới làm cô rối loạn.

Anh thật đã không ăn không ngủ luôn ở bên cạnh cô mà tự hành hạ bản thân sao?

Anh tại sao phải làm vậy? Không phải anh nên ở bên Lâm Tuyết Nhan cùng con gái, cả nhà đoàn tụ vui vẻ sao? Tại sao còn muốn để ý đến cô chứ?

Có phải mình đã hiểu lầm anh thật rồi hay không?

Mình rốt cuộc có phải đã làm một tiểu quỷ nhát gan, ngay cả dũng khí đối mặt với sự thật cũng không có? Mình không phải là một kẻ hèn yếu như thế!

Nếu quả thật yêu thương anh, không muốn mất anh, nếu quả thật có lòng tin cùng anh nắm tay bước suốt cuộc đời này, tại sao không cho anh biết? Tại sao không giành lại anh?

Cho dù muốn giành lại anh cũng không có gì sai, bởi vì… anh chính là hạnh phúc của cả đời cô, không phải sao?

Cô yêu anh, không muốn mất anh. Cô phải cho anh biết điều này, nếu cuối cùng anh vẫn chọn rời xa cô, ít nhất cô cũng đã bày tỏ hết, có thể gắng gượng vượt qua…

Vu Hàn, ngươi phải tinh lại, trốn tránh không phải là giải pháp tốt, ngươi phải tỉnh lại thôi.

Chương 10 [Hết'>

Chương 10

Thấy cánh tay cô khẽ động đậy, Khuê Thú Chi còn tưởng do quá mệt mỏi mà sinh ra ảo giác. Nhưng tay cô lại cử động lần thứ hai, cả người anh giống như bị điện giật lập tức từ trên ghế đứng lên, xô cả ghế ngã xuống, trong phòng bệnh yên tĩnh lập tức phát ra tiếng động lớn đến giật mình.

Hai mắt anh đầy những tia máu nhìn chằm chằm vào cánh tay đang gác lên chiếc chăn mỏng trước ngực, ngay cả nháy mắt cũng không dám.

Anh không nhìn lầm, đúng là tay cô cử động, đầu tiên là ngón trỏ, sau đó là ngón giữa. Tay cô thật sự có cử động! Cô tỉnh lại rồi sao? Rốt cuộc cô cũng nguyện ý tỉnh lại rồi sao?

Tầm mắt của anh kích động chuyển từ tay lên khuôn mặt cô, phát hiện hàng lông mi của cô đang khẽ lay động, sau đó, mí mắt của cô dần mở ra làm cho anh không khỏi há hốc mừng rỡ.

Suốt năm ngày nay, anh đã mong đợi, hy vọng, cầu xin, buồn bã khẩn cầu giây phút này, cầu x cô có thể tỉnh dậy gặp anh, nhưng khi giây phút đó đến, anh bỗng nhiên cảm thấy hoảng sợ.

Cô có thể quên mất anh, không nhận ra anh không?

Không, không thể, chuyện như vậy không thể xảy ra với cô được.

“Tiểu Hàn?”. Anh nghiêng người về phía cô, giọng nói khàn khàn run rẩy cất tiếng gọi.

Nghe thấy thanh âm, Vu Hàn chậm chạp quay đầu nhìn về phía anh.

“Anh… là ai?”. Cô suy yếu hỏi, tròng mắt mệt mỏi mờ mịt.

Nỗi sợ hãi choán lấy tâm trí Khuê Thú Chi, mặt anh không còn chút máu nhìn vẻ mờ mịt của cô, không thể t được lắc đầu lùi về phía sau.

“Không thể nào, chuyện này không thể nào…”. Anh lẩm nhẩm trong miệng.

“Ông xã?”.

Thanh âm suy yếu của cô lần nữa vang lên, chẳng qua là hai chữ mà thôi, nhưng khi lọt vào trong tai anh lại nghe như tiếng từ trời phán xuống, anh trợn to hai mắt, không chớp nhìn cô, kích động đè nén mở miệng. “Em mới gọi anh là gì?”.

“Anh là Thú Chi đúng không? Không lẽ em nhận nhầm?”. Cô chuyên chú nhìn anh, suy y