Satan lầu năm

Satan lầu năm

Tác giả: Kim Huyên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322613

Bình chọn: 8.00/10/261 lượt.

ếu hỏi.

Bộ dáng của anh trở nên hảo tiều tụy, đầu tóc rối bời, mắt sưng húp, mặt vốn sạch sẽ trơn láng thì bây giờ râu ria lùm xùm, cả người gầy xọp hẳn đi, hại cô trong thời gian ngắn không cách nào nhận ra được anh.

Nước mắt lập tức ngập đầy hai hốc mắt, Khuê Thú Chi bước nhanh đến, ôm cả người cô vào lòng, ôm chặt tựa như muốn hòa tan cô vào trong anh cũng nên.

“Đừng làm anh sợ”. Anh nghẹn ngào nói.“Anh nghĩ em sẽ bị giống như trong ti vi, mất trí nhớ không nhận ra anh là ai, làm cho anh thật quá kh hãi”.

Thân thể anh run lẩy bẩy, không thèm giấu giếm đem toàn bộ nỗi sợ hãi bộc lộ ra ngoài. Anh bây giờ không phải là Satan làm người ta sợ mất mật nữa, mà là một người đàn ông sợ hãi mất đi bà xã yêu của mình.

“Nếu em mất trí nhớ, không phải anh sẽ thấy tốt hơn sao?”. Cô trầm mặc một hồi, sâu kín mở miệng.

Anh thoáng chốc ngẩng đầu lên, kéo xa khoảng cách của họ ra một chút.

“Tuyết Nhan là một người bạn cùng lớn lên với anh trong tổ chức sát thủ, cô ấy giống như em gái của anh vậy. Em phải t anh”.Anh chân thành vội vàng giải thích.

“Con gái cô ấy gọi anh là Papa”.

“Con bé nhận nhầm người”.

“Lúc anh nhìn thấy cô ấy quả thật tràn đầy kh ngạc cùng xúc động, trong mắt anh cũng chỉ có cô ấy mà thôi, hoàn toàn không đếm xỉa đến sự tồn tại của em”.

“Đó là vì anh quá kh ngạc”.

“Kh ngạc là vì anh yêu cô ấy, nên mới nói với em là anh x lỗi”.

Khuê Thú Chi xanh đại hai mắt, vẻ mặt khó có thể t, nói. “Anh có nói x lỗi em sao?”.

Cô đau thương nhìn anh.

Anh cố gắng nhớ lại tình huống lúc đó, thật sự anh có nói với cô ba chữ ‘anh xin lỗi’ sao? Nếu mà có, chắc phải có nguyên nhân gì đó…

Anh cố gắng hồi tưởng, rốt cuộc, nhớ ra rồi!

“Anh nói anh x lỗi em, vì anh đã hứa là dẫn em đi xem phim, nhưng xem ra đành phải nuốt lời rồi”. Anh nhìn thẳng vào cô nói.

Vu Hàn không giải thích được trố mắt nhìn.

“Cho đến nay anh đều tưởng Tiểu Tuyết đã chết, cho nên đột nhiên gặp cô ấy tại đó, anh mới kh ngạc tới vậy, lỡ quên mất em, thật xin lỗi”.

Điều này thật sự là…

Vu Hàn khiếp sợ khẽ nhếch mép, hoàn toàn không nói nên lời.

“Đã chết?”. Cô nhìn anh. “Đây là ý gì?”.

Khuê Thú Chi chậm chạp lắc đầu.

“Anh còn chưa có cơ hội nói chuyện với cô ấy, nên không biết đã xảy ra chuyện gì”. Anh than một tiếng, rồi sau đó nhìn cô bằng ánh mắt nồng đượm thâm tình không nén được, thỉnh cầu nho nhỏ. “Tiểu Hàn, em có thể hiểu lầm anh, nhưng không được chưa nghe anh giải thích đã vội luận tội, làm tổn thương đến bản thân. Có được không?”.

“Thật x lỗi, đã để anh lo lắng”. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên gương mặt tiều tụy của anh, trong mắt tràn đầy biết lỗi. Thì ra cô thật sự hiểu lầm anh.

“Cái anh muốn nghe không phải cái này”.Anh lắc đầu.

“Em đáp ứng anh, sau này bất kể xảy ra chuyện gì, nếu còn chưa nghe anh giải thích xong, nhất định sẽ không lập tức luận tội anh”. Cô nhìn anh, nhẹ giọng hứa hẹn.

“Còn không được làm bản thân bị thương”. Anh nói.

“Còn không được làm bản thân bị thương”. Cô gật đầu lần nữa.

Khuê Thú Chi không nhịn được ôm chặt lấy cô, cảm nhận được sự sung sướng mất đã lấy lại được. Anh không mất cô, thật tốt quá! Thật tốt quá!

“Thật xin lỗi, ông xã. Em tựa hồ đã làm một chuyện rất ngu xuẩn”. Cô dán lên ngực anh, hốc mắt nóng lên, giọng nói khàn khàn x lỗi.

“Chỉ cần lần sau không phạm phải nữa là được”. Anh rộng rãi tha thứ.

“Ông xã à, em yêu anh”.

“Anh cũng yêu em”.

“Ông xã?”.

“Ừ?”.

“Có thể đáp ứng em một chuyện hay không?”.

“Ừ, em nói đi”.

“Bất kể xảy ra chuyện gì, đáp ứng em, anh không được tổn thương đến bản thân, cũng không được tự hành hạ mình”.

Anh hơi sững sờ, đưa tay đẩy cô ra, cúi đầu ngắm nhìn gương mặt bé nhỏ của cô từ lúc nào đã ướt đẫm lệ.

“Tiểu…”.

Cô đưa tay ôm lấy khuôn mặt tiều tụy của anh, ngón tay khẽ vuốt ve bầu mắt mỏi mệt sưng lên, đau lòng nước mắt chảy xuống không ngừng.

“Bộ dáng của anh làm em thật đau lòng, rất đau lòng, biết không?”. Cô gần như khóc không thành tiếng.

“Thật x lỗi em”. Anh thở dài lần nữa ôm lấy cô vào lòng, ôn nhu hôn lên trán cô, sau đó hứa hẹn. “Anh đáp ứng em, bất kể tương lai phát sh chuyện gì, sẽ không bao giờ để em rơi lệ, anh tuyệt đối sẽ không tổn thương bản thân, cũng không hành hạ mình”.

Cô dang hai cánh tay, ôm chặt lấy anh.

~~***~~

Khúc Thiến nói cô không nói lời nào mà tự nhiên rời đi, thật không có đạo lý, không có trách nhiệm. Sự xuất hiện của cô làm vợ chồng người ta suýt chút nữa sh ly tử biệt, nếu không nói một lời mà rời đi, thật sự không được chút nào nên cô mới gắng lấy hết dũng khí, đến bệnh viện.

Lâm Tuyết Nhan nắm tay con gái Tiểu Khiết, đứng ngoài cửa phòng bệnh của Vu Hàn do dự không vào, cô rất sợ nhìn thấy khuôn mặt không chút tức giận, buồn bã thảm thương của Satan.

Quen biết nhau đã mười mấy năm, cô chưa bao giờ thấy anh lộ ra vẻ mặt mềm yếu bất lực như thế. Vu Hàn đột nhiên xảy ra tai nạn xe cộ, phản ứng của anh thật làm cô kh hãi.

Con gái gây ra đại họa, phận làm mẹ cô khó có thể chối bỏ tội mình. Mặc dù Khúc Thiến luôn luôn nói cái này không phải trách nhiệm của cô, cô không cần tự trách bản thân. Nhưng cái này làm sao m


Disneyland 1972 Love the old s