mền cùng ga trải giường, ừm, tôi mới thay hôm qua, mới hôm qua đó”. Anh nhanh chóng thanh minh.
“Anh đem phòng anh cho tôi ngủ, vậy anh ngủ ở đâu?”
“Ghế salon trong phòng khách”.
“Có thật không?”. Cô không có ý gì, chẳng qua là vuột miệng hỏi, không ngờ anh lại phản ứng giống như bị ai cầm súng dí vào đầu, đột nhiên cả người cứng ngắc, sắc mặt trắng bệch giơ hai tay lên trước mặt cô mà thề –
“Tôi thề, thật đó, trừ việc đỡ cô ngồi lên xe, xuống xe, sau đó lên lầu, đem cô đỡ lên giường ngủ ra, tôi không có làm việc gì vượt ra khỏi khuôn phép hết, tôi có thể thề luôn!”
Nhìn bộ dáng khẩn trương của anh, Vu Hàn thiếu chút nữa bật cười.
“Tôi có nói gì đâu”. Cô nhìn anh, đột nhiên phát hiện ra anh là người rất phù hợp với vai nam chính trong lời nói dối của cô nha: đàng hoàng, hơi đần tí lại bảo thủ. Nhìn anh, cả cánh cửa cũng không dám vượt qua để vào, cứ câu nệ đứng ngoài nói chuyện với cô, đúng là người đàng hoàng cuối cùng chưa tuyệt chủng a~
Cô đột nhiên nảy ra ý định trong đầu: Người đàn ông này rất thích hợp để đưa về nhà làm chồng cô nha.
“Ơ”. Anh ngây ngốc đáp lại.
“Anh đột nhiên dẫn con gái về nhà, không sợ người yêu anh hiểu lầm rồi ghen sao?”. Càng nhìn càng thấy anh ta đàng hoàng lại dễ thương, Vu Hàn không nhịn được hỏi.
“Tôi, tôi không có bạn gái”. Anh cúi đầu, giống như thấy việc mình không có bạn gái thật đáng xấu hổ vậy.
“Có thật không?”. Mắt Vu Hàn đột nhiên sáng lên, cao hứng xém chút nữa nhảy tưng tưng.
“Thật”.
“Vậy…”. Cô nhìn chòng chọc vào anh, ôn nhu mỉm cười. “Tôi làm bạn gái của anh nha?”
Chương 02
Chương 2
Anh trợn tròn hai mắt, khẽ nhếch miệng, lộ ra bộ dạng ngây như phỗng cùng ngu xuẩn rất buồn cười. Bất quá bình tĩnh mà xem xét thì đúng thật là anh đang choáng thật chứ không hề giả bộ.
Theo cô thấy thì anh phải cao chừng 1m80, cân nặng thì không biết chính xác nhưng vóc người vừa nam tính lại rất cân đối. Nếu không tính khuôn mặt đàng hoàng chính trực phía trên, thay đổi cách ăn mặc sành điệu một chút, cũng không lộ ra bộ dáng lắp bắp chân tay luống cuống thì tuyệt đối sẽ là một người đàn ông hấp dẫn ánh nhìn phụ nữ nha.
Vu Hàn lần nữa đem ánh mắt dời lên khuôn mặt vẫn đang ngây ra của anh, thấy anh bộ dáng vẫn như người đang nghe tin người ngoài hành tinh xâm lăng Trái Đất, ngu ngơ thất thần, lại có cơ hội cho cô quan sát kĩ anh.
Nói thật, ngũ quan của anh rất đẹp trai không thể chối cãi, mặt dù đôi mắt phía sau cặp kính hơi bé một chút, nhưng tuyệt đối không khó coi. Sống mũi anh thẳng lại cao, môi mỏng gợi cảm, dáng cằm cương nghị, màu da bánh mật làm cho người ta có cảm giác khỏe mạnh.
Toàn thân mà nói, điểm làm cho anh bị xấu đi chính là kiểu tóc phủ xuống mặt cùng cái kính gọng đen trên sống mũi, chỉ cần chỉnh lại cách ăn mặc một chút, tuyệt đối sẽ là người được các cô gái trẻ hoan nghênh nha. Vu Hàn không khỏi thấy đắc ý.
Mặc dù hôm qua hành động có chút thiếu suy nghĩ cùng ngu xuẩn nhưng cũng làm cho cô gặp được người đàn ông tốt thế này, không phải sao?
Cô nhất định phải thuyết phục anh làm bạn trai của mình!
“Hello, hồn ơi trở về đi. Anh có nghe tôi nói gì không?”. Cô mở miệng đánh vỡ không khí trầm mặc, huơ huơ tay trước mặt anh.
Anh vẫn đứng ngây ra như phỗng, không hề có chút xíu phản ứng.
Vu Hàn chớp hàng mi, quyết định gọi anh tỉnh dậy, để trách cho anh biến thành tượng thật.
Bởi vì người cô không cao bằng anh, không thể làm cách nào khác, đưa hai tay áp mặt anh gần với mặt cô.
“Hê, có ai ở nhà không?”. Cô tếu hỏi, chỉ thấy anh đột nhiên mở to mắt hết cỡ, tiếp theo giống như bị ma dọa, bị sét đánh trúng không kịp bưng tai lập tức lùi về sau ba bước, sau đó lại lấy vẻ mặt hoảng sợ, hai mắt tròn xanh kinh hãi trừng mắt nhìn cô.
Vu Hàn có chút chán nản. “Tôi nhìn khủng bố vậy sao?”. Cô vừa bực mình vừa buồn cười, khoanh hai tay trước ngực nhìn chòng chọc vào anh.
Anh chầm chậm lắc lắc cái đầu, sau đó lại dùng sức mãnh liệt mà lắc.
Chúc mừng nha! Rốt cuộc anh ta cũng có phản ứng.
“Nếu tôi nhìn không có kinh như vậy, anh làm sao phải lộ ra vẻ mặt như bị ma dọa hả, thật là làm người ta đau lòng đó, có biết không?”. Cô cố ý nói.
“Thật xin lỗi, không phải tôi cố ý đâu, tôi, tôi,… Thật xin lỗi cô!”. Anh lập tức sám hối cúi đầu.
“Tôi không tha thứ”.
Anh đột nhiên cúi đầu, vẻ mặt bối rối không biết làm sao.
“Trừ phi anh đồng ý làm bạn trai của tôi”. Cô không chớp mắt nhìn chòng chọc anh, chậm chạp nói.
Anh nghe vậy khẽ nhếch miệng, khuôn mặt lại trông ngu xuẩn buồn cười như ban nãy.
Lúc này Vu Hàn không muốn cho anh có thời gian suy nghĩ nữa, cấp bách thôi thúc anh trả lời.
“Thế nào, anh đồng ý không? Tôi đồng ý làm bạn gái của anh, cơ hội này không phải ai cũng có được đâu nha, anh tốt nhất đừng nên nghĩ nhiều mà nên mau mau lấy lòng cảm ơn tiếp nhận đi, nếu không lão Thiên nổi trận lôi đình, không chết tử tế được đâu”.
Đây rốt cuộc là yêu cầu, thỉnh cầu hay uy hiếp?
Khuê Thú Chi thiếu chút nữa nhịn không được bật cười, cô làm sao có thể nghiêm trang mà nói ra những lời hoang đường như vậy, thật là đáng yêu! Anh buông xuống tròng mắt,
