nhìn cô, hoàn toàn bị hành động “sờ mó” to gan của cô làm u mê đi. Cô rốt cuộc có biết mình mới làm gì không đấy?
Vu Hàn nhìn bộ dáng anh ngây ngốc, vừa thẳng thắn lại không có tính nhẫn nại, cô trực tiếp vạch áo anh lên xem.
“Wow!”. Y phục từng lớp bị vén lên, cô liền không nhịn được phát ra một tiếng than thở. Không phải giả, anh ta không chỉ có cơ ngực còn có cả cơ bụng, hơn nữa cơ bụng còn có sáu múi! Vu Hàn hai mắt sáng lên, thiếu chút nữa nước miếng chảy xuống.
Cô thật không nghĩ vận khí của mình lại tốt như vậy, nhặt được một cực phẩm — không, phải là đặc biệt hảo cực phẩm, một người đàn ông “chất lượng cao”, vừa đứng đắn, vừa đàng hoàng, vẻ ngoài lại miễn chê. Cho dù ba mẹ không ép cô thì cô cũng không đời nào bỏ qua một người tốt thế này đâu.
Bất quá, ừm, cô quên mất họ tên của người này rồi. ( -.- )!
”Anh tên gì ấy nhỉ?”. Cô đột nhiên ngẩng đầu lên, chỉ thấy vẻ mặt anh lúng túng, sắc mặt đỏ ửng nhìn chòng chọc cô.
“Sao mặt anh đỏ quá vậy?”. Cô không giải thích được, hỏi.
“Cô…”. Anh muốn nói lại thôi.
“Huh?”
“Có thể bỏ áo của tôi ra được hay không, mọi người đều đang nhìn chúng ta”.
“Ah?”. Vu Hàn mờ mịt quay đầu lại, chỉ thấy xung quanh bọn họ không biết từ lúc nào đã có một đám đông vây quanh, trên mặt ai cũng có vẻ mập mờ, nhìn hai người họ bàn tán xôn xao.
Cô từ từ trợn to hai mắt, dường như đã nhận ra điều gì đó, trong nháy mắt liền giật hai tay vừa kéo áo anh về, cả khuôn mặt cũng đỏ hết lên.
Trời ạ, cô đang làm cái gì vậy? Giở trò với anh trước mặt mọi người, còn thiếu chút nữa là lột hết y phục của anh, đối với cơ bụng sáu múi đó chảy nước miếng. A trời ạ, thật mất hết thể diện! Mất hết thể diện!
Vu Hàn vội vàng thanh toán tiền, lôi người bỏ chạy, không dám ở lại trong tiệm y phục thêm một khắc một giây nào nữa, thật sự quá xấu hổ!
“Đáng giận, đây hết thảy là anh hại tôi!”.Chạy xa khỏi tiệm xong, cô thả tay anh ra, nũng nịu hờn giận.
“Thật xin lỗi”. Anh lập tức nói xin lỗi.
Phản ứng thật thà chất phác của anh làm cho cô không nhịn được bật cười.
“Anh xin lỗi cái gì?”
“Tôi…”. Anh nhìn cô, vẻ mặt không biết phải nói gì, theo thói quen đưa tay lên đẩy gọng kính trên mũi, nhưng không thấy kính đâu lại càng làm anh thêm lúng túng.
Vu Hàn lần nữa bị bộ dáng đàng hoàng của anh làm cho buồn cười, “giang sơn dễ đổi bản tính khó dời” đúng là một chút cũng không sai, cho dù cô đã thay đổi hoàn toàn ngoại hình đàng hoàng của anh nhưng lại không thể thay đổi cá tính đàng hoàng đó chút nào, thật là một người đàn ông tốt duy nhất còn chưa bị tuyệt chủng.
“Anh tên gì?”. Cô cười gian xảo nhìn anh.
“Tôi, tôi sao? Tôi họ Khuê, Khuê Thú Chi”. Anh lắp bắp ngây ngốc.
“Năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Ba mươi tuổi”.
“Làm công việc gì?”
“Nhân, nhân viên nhà nước”. Thật ra là cố vấn tình báo đặc biệt của quốc gia, nhưng dù sao cũng coi như là nhân viên nhà nước đi. Khuê Thú Chi ở trong lòng đoán lấy.
“Nhân viên nhà nước sao? Rất tốt nha, rất được”.
Vu Hàn mỉm cười nhìn anh, lần nữa cảm thấy anh chính là lễ vật lão Thiên trao cho cô. Bởi vì điều kiện của anh cơ hồ hoàn toàn giống với hình mẫu bạn trai cô bịa láo với ba mẹ, đần đần, đàng hoàng, mặc dù thoạt nhìn thì không phải tuấn tú xuất chúng, nhưng điểm này chỉ cần cải tạo chút xíu là xong. Cô thấy anh vậy là được rồi, mặc dù không phải giàu có nhiều tiền, nhưng công việc cũng rất ổn định.
“Thú Chi”. Cô ôn nhu gọi.
Gương mặt anh đột nhiên đỏ lên, không biết nhìn cô làm sao.
“Anh không có hỏi tôi tên gì”. Cô nũng nịu hờn giận.
“Cô tên là gì?”. Anh giống như bị thôi miên mở miệng hỏi. “Tôi là Vu Hàn, năm nay hai mươi tám tuổi, năm ngoái vừa nghỉ việc, bây giờ đang ở nhà chờ tìm công việc khác”. Ngừng một chút, cô quan sát vẻ mặt anh rồi nói. “Anh để ý bạn gái mình không có công việc sao?”
Khuê Thú Chi lập tức dùng sức lắc đầu.
Vu Hàn nhếch miệng cười một cái.
“Tôi xưng là bạn gái anh, anh cũng không phản đối, tức là anh đã thừa nhận tôi là bạn gái của anh rồi có đúng không?”. Cô cao hứng kéo lấy tay anh.
Anh nhìn cô, chần chờ một hồi lâu mới đỏ mặt gật đầu.
“Thật tốt quá!”. Cô hoan hô một tiếng, vui vẻ nhảy dựng về phía anh.
Khuê Thú Chi nhất thời cả người cứng ngắc, hai tay treo ở giữa không trung, một chút cũng không dám lộn xộn bỏ xuống.
Vu Hàn chú ý tới phản ứng của anh, không khỏi cong khóe môi cười một tiếng. Anh ta làm sao có thể đứng đắn tới mức này chứ? Hại cô không nhịn được nghĩ trong đầu muốn thử chọc anh.
Ah, không biết nếu cô thử hôn anh một cái, anh sẽ có phản ứng gì? Là sợ đến ngây ra như phỗng, hay là kinh hãi toàn thân như bị sét đánh, anh là sẽ giật mình như bị điện chạm đến?
Làm sao đây? Cô thật tò mò muốn biết!
Nhìn làn môi mỏng của anh gần trong gang tất, cô không tự chủ được khẽ liếm cánh môi. Cô từng có qua mấy lần kinh nghiệm về việc hôn, nhưng cũng toàn là đối phương chủ động, cô chưa từng chủ động hôn bao giờ, đừng nói là hôn một người đàn ông mới quen biết chưa lâu.
Nhưng mà nói gì thì nói, dù cô chỉ biết người đàn ông này chưa tới một ngày đã nảy sinh tâm ý muốn gả cho anh. Hôn chồng tương lai của mình,