i Thương Lập mới được yên tĩnh, thực sự là cảm thấy bản thân không cách nào nhẫn nại được nữa khi phải nghe những lời tụng kinh của mẹ mình.
Mặc dù anh rất tin vào sức quyến rũ của Quan Sơn Nguyệt, cũng biết Tôn Phật Nhi chẳng phải là loại con gái lẳng lơ, nhưng tình cảm là thứ rất bí ẩn khó nắm bắt, không sợ một vạn, chỉ sợ vạn nhất, mọi việc đều cẩn thận thì sẽ không thể sai lệch được.
“Anh là đồ quỷ hẹp hòi, anh đến lúc nào vậy, sao tới giờ em mới nhìn thấy anh?” Tôn Phật Nhi có chút vui mừng, lơ đãng gọi Thương Lập, khiến Thương Lập có chút xấu hổ cười khổ, lẩm bẩm là mình có keo kiệt hẹp hòi gì đâu, là tại Phật Nhi không để ý gì đến anh đó chứ.
Bởi Thương Lập rất giống hồn ma đột nhiên xuất hiện trong bữa cơm của hai người họ, thường trêu chọc làm cho Sơn Nguyệt nổi giận rồi mới vội vã rời đi, mạo hiểm vượt khó khăn tất cả chỉ để ăn cơm của đại vương độc tài, điều đó thật khiến cô khâm phục mãi.
“Anh xuất hiện ở chỗ này thật kinh ngạc lắm sao?” Cậu ta tốt xấu gì cũng là anh họ của cô dâu! Thương Lập đảo mắt nhìn. Nhưng vẻ mặt vui mừng của cô lại khiến anh như được an ủi phần nào.
“Uhm…” Cô cũng nhớ tới quan hệ giữa Thương Lập và nhà họ Quan, nhưng lại không nhịn được trêu chọc anh, cô giả vờ cúi đầu ngẫm nghĩ, cuối cùng gõ trán một cách tinh nghịch, đột nhiên như nhớ ra, “A, làm sao em quên được chứ? Chỗ này có đồ ăn lại có đồ uống, với cá tình thích ăn cơm nhà quan như anh mà xuất hiện ở nơi này thật cũng không có gì ngạc nhiên lắm.”
“Em…” Dáng vẻ đáng yêu của cô khiến Tống Chấn Tân ngẩn người, khiến Thương Lập thiếu chút nữa ngừng thở, đành cố gắng nói: “Trẻ con không chấp, anh đường đường là nam tử hán mang trong tim hoài bão lớn lao không so đo cùng đàn bà lòng dạ hẹp hòi như con gà. Để tránh mất địa vị.”
“Trẻ con không chấp?” Tôn Phật Nhi suýt chút nữa thì tức nghẹn, dường như cái người này vẫn chưa hiểu rõ vai vế của mình nha. “Sơn Nguyệt là anh họ của anh phải không?” Thấy anh gật đầu, cô nói tiếp: “Rất tốt, em là vị hôn thê của Sơn Nguyệt, hiện tại hai người chúng ta so sánh một chút, vậy thì ai mới là trẻ con đây?” Câu hỏi của cô đưa thẳng đến trước mặt anh.
“A…” Thương Lập líu lưỡi, nhất thời không có câu trả lời.
Bị bỏ qua một bên Tống Chấn Tân đã nghe thấy đáp án mà anh muốn biết, chỉ có thể thầm tham mà thôi! Không muốn làm phiền hai người nói chuyện vui vẻ, anh lặng lẽ xoay người rời đi.
“Chuyện gì vậy?” Quan Sơn Nguyệt bưng đồ uống xuất hiện, ánh mắt sắc bén quét một vòng hiện trường vụ việc. Mới rồi anh bị một vị trưởng bối, bạn của cha anh trong giới kinh doanh giữ lại, mặc dù rất lo lắng cho Phật Nhi, hận là không thể lập tức trở lại bên cạnh cô, nhưng cũng không thể thất lễ được. Đành phải nhẫn nại cùng bác ấy nói chuyện, nào biết càng nói càng dai, đành đột phá vòng vây, tuy là do kỹ năng ngoại giao của anh rất cao thâm nhưng cũng phải tiêu tốn khá nhiều thời gian và công sức.
Tôn Phật Nhi mắt sáng lên, giống như đại hạn gặp trận mưa rào, chạy tới đón lấy ly nước trái cây mình đã đợi từ lâu, tuy vậy miệng vẫn còn ôm ấp ý đồ, “Thương Lập mắng em, không thừa nhận em là vợ chưa cưới của anh.”
“Phật… tớ không có…” Thương Lập không ngăn cản kịp, khuôn mặt trắng trẻo lại càng trắng hơn. Nếu như ánh mắt có thể giết người, anh tin rằng mình đã bị ông anh họ thân yêu chém thành mười tám khúc rồi.
Tiêu rồi tiêu rồi, Quan Sơn Nguyệt vốn không thể đợi đến ngà Phật Nhi đồng ý kết hôn, trong lòng chắc chắn sẽ rất buồn bực mà không thể nói ra, cô cô cô lại dám tạo nên lời nói không hại chết người thì không thỏa. Thật quá đáng, rõ ràng là muốn hại chết anh mà! Hu hu hu, nghĩ xem anh chỉ là một Thương Lập nhỏ bé, sao dám cản trở kế hoạch kết hôn lớn lao của Tổng giám đốc chứ? Anh dùng ánh mắt đáng thương vô vần nhìn anh họ kiêm bạn thân của mình mong cậu ấy có thể tỉnh lại đúng lúc, đừng có tin lầm kẻ tiểu nhân mà rơi vào bẫy, trừng trừng mắt uất hận nhìn tên “tiểu nhân” đang ung dung uống nước trái cây chuẩn bị “tọa sơn quan hổ đấu”.
“Anh ấy có đấy!” Dám trừng mắt nhìn mình sao? Tôn Phật Nhi đặt biệt tra tấn Thương Lập, tiếp tục đổ dầu vào lửa, “Anh ấy nói lời của em là trẻ con không thèm chấp, còn mắng em là đàn bà bụng dạ hẹp hòi như con gà, một chút cũng không tôn trọng em, chị dâu tương lai của mình.”
“Có không?” Ánh mắt sắc bén của Quan Sơn Nguyệt giống như đóng băng, bắn thẳng khí lạnh Bắc cực về phía Thương Lập.
“Là… là cô ấy trước…”
“Em nói anh ăn cơn nhà quan có gì không đúng sao? Anh vốn là như thế mà, em chẳng đổ oan cho anh.”
Nghĩ tới ăn cơm nhà quan, Quan Sơn Nguyệt lại thêm thì mới hận cũ, thế nhưng… lại mỉm cười? Khuôn mặt cưới tươi rạng người lại rất tao nhã.
Cái tên này, Thương Lập khóc không ra nước mắt, biết là không thể cứu mình được rồi. Lại là vạ miệng, chẳng lẽ anh nên dứt khoát khâu nó lại ư?
“Anh họ thân mến, vừa rồi tớ thay cậu bảo vệ cô vợ xinh đẹp của cậu, ngăn cản lũ háo sắc, cậu có thể bỏ qua chuyện tớ nhất thời lỡ lời được không?” Anh kinh hồn bạt vía khi nhìn thấy nụ cười của Quan Sơn Nguyệt.
Nụ cười cứng lại, “Háo sắc?” Mắt anh như bao phủ một l
