XtGem Forum catalog
Tam sinh tam thế, chẩm thượng thư (quyển hạ)

Tam sinh tam thế, chẩm thượng thư (quyển hạ)

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329094

Bình chọn: 8.00/10/909 lượt.

ường ra ngoài: “Tối nay thật may mắn, ngồi ở đuôi thuyền hóng gió cũng có thể nghe được tỷ muội hai người nói chuyện với nhau, hai người lại chú ý tới tỷ muội phu của mình, làm những việc vô sỉ như vậy, không sợ tai vách mạch rừng sao?”.

Phượng Cửu xuất hiện khiến Quất Nặc và Thường Lệ đều ngẩn người. Thường Lệ phản ứng nhanh hơn, sau một lát ngẩn người bỗng cười lạnh: “Ngày đó chính ngươi thành thân với Tức Trạch đại nhân là ngươi với cao, Tức Trạch đại nhân trong lòng chỉ có tỷ tỷ, ngươi ghen sao? Thân phận ngươi như vậy, xứng cùng với đại nhân sao, xứng cùng chúng ta nói chuyện liêm sỉ sao?”.

Làm muội muội mà chửi tỷ tỷ thật nhanh mồm nhanh miệng, vừa nhìn đã biết là kẻ thiếu giáo dục. Tiên nhân trên Thanh Khâu trước nay đều do Phượng Cửu quản giáo, Thường Lệ này hôm nay chọc đúng phải nàng, nàng không thể bỏ qua.

Phượng Cửu cười nói: “Bởi vì thân phận của Thường Lệ ngươi còn chưa xứng để nói tới chuyện liêm sỉ, nói chuyện với ngươi cũng trở thành kẻ vô sỉ mất, hôm nay A Lan Nhược đã biết”.

Thường Lệ tức giận, căm hận nói: “Ngươi”, bị Quất Nặc ngăn cản, nói: “Tức Trạch đại nhân có nói hiện tại đã đến giờ bắt mạch, cùng tỷ tỷ trở về thôi”. Ánh mắt vô tình liếc qua Phượng Cửu, chẳng biết là nói nàng hay nói Thường Lệ: “Tranh giành với một số kẻ, chỉ làm bản thân mình thêm hèn hạ mà thôi”.

Nói xong kéo Thường Lệ xoay người bỏ đi.

Trong một sương phòng nhỏ, Tô Mạch Diệp tự mình rót rượu, trên bàn dài, viên ngọc châu bên trong con trai tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Bộ tộc Tỷ Dực Điểu mặc dù chỉ là địa tiên nhưng của cải so với Tứ Hải Thủy Quân còn nhiều hơn rất nhiều.

Chén rượu trong tay Tô Mạch Diệp bị nắm chặt, không hiểu là do vô tình hay cố tình như vậy. Cả đám người bên ngoài đều thề rằng đây là chấp niệm của A Lan Nhược biến thành mộng, thật ra thì người đã tan thành mây khói, làm sao còn có chấp niệm, sao có thể có được cảnh trong mơ? Đáng tiếc là hắn chỉ nghe nói sơ sơ như vậy đã hy vọng, thiếu chút nữa là tin thật.

Lúc nghe một lão nhân trong tộc Tỷ Dực Điểu nói đây là chấp niệm của A Lan Nhược, hắn liền gấp gáp muốn vào bên trong. Chấp niệm của nàng là gì, chỉ cần hắn vào bên trong chắc chắn sẽ hiểu được. Nhưng sự thật khi vào bên trong, thấy người thấy cảnh, hắn hiểu được nơi này chỉ là một thế giới giống hệt với thế giới A Lan Nhược từng sống mà thôi. Hắn không khỏi thất vọng.

Hắn đến cứu người, thực sự là có tư tâm. Lời nói của Liên Tống ngày ấy hắn còn nhớ rõ: “Có Đông Hoa ở trong đó, nhất định che chở an toàn cho Phượng Cửu, chuyện này bản thân ta không hề lo lắng, Đông Hoa nhất định ở chung một chỗ với Phượng Cửu, tìm được Đông Hoa là sẽ tìm được Phượng Cửu, lần này ngươi đi, điều quan trọng nhất là phải tìm được hai người bọn họ trước”. Việc tìm Phượng Cửu, đối với chàng thật dễ dàng. Ngày hôm đó uống rượu trong tửu quán hắn đã chứng kiến một màn ma chạm giữa A Lan Nhược và Trầm Diệp, trong lòng có nghi vấn, ngày hôm sau liền tới phủ của nàng lừa gạt. Có điều, những chuyện Liên Tống nói về Đông Hoa thì không hề đúng. Đông Hoa tới hôm nay mới hiện thân, hắn và Phượng Cửu không hề ở cùng một chỗ.

❄ CHƯƠNG 2 ❄ (25)

Hôm nay những điều hắn nói về Tức Trạch với Phượng Cửu cũng chỉ là lừa nàng. Hắn chưa từng nhìn thấy Tức Trạch. Sau khi hắn rơi vào trong thế giới này đã quên bộ dạng Đế Quân trông thế nào, Đế Quân vì vậy mà cũng không thể nhận ra hắn. Nhưng mấy ngày trước hắn có thăm dò ở Kỳ Nam Thần Cung, ở trong mật thất của Thần Cung đã nhìn thấy bức họa của Tức Trạch, không hề có bộ dạng tử y tóc trắng như vậy. Đông Hoa muốn mượn thân phận của Tức Trạch, với tiên pháp của hắn, sử dụng một chút thuật pháp, khiến cho trí nhớ của toàn bộ tộc Tỷ Dực Điểu về Tức Trạch mang bộ dạng của hắn là không hề khó. Thuật tu chỉnh cũng không hề khó, hơn nữa còn không phức tạp chút nào. Tô Mạch Diệp cảm thấy, Đông Hoa thà rằng sử dụng thuật pháp kia cũng nhất định không chịu biến mình thành bộ dạng của Tức Trạch để diễn trọn vai của mình, đúng là tác phong làm việc của Đế Quân.

Tô Mạch Diệp nhíu mày trầm tư suy nghĩ nguyên nhân mọi chuyện. Nghĩ tới Phượng Cửu lúc trước bị trọng thương, có lẽ cần mang hồn ra khỏi cơ thể để điều dưỡng. Chuyện điều dưỡng hồn phách, thần tiên bọn họ đều biết mang hồn phách đặt vào bên trong thai nhi là phương pháp tốt nhất. Chẳng lẽ… Đế Quân hắn đem hồn phách của Phượng Cửu đặt vào cái thai trong bụng của Quất Nặc?

Như thế này, hắn đã hiểu được vì sao Đế Quân lại coi trọng Quất Nặc tới như vậy. Nhưng không ngờ Phượng Cửu lại là một biến số, hồn phách của nàng lại nhập vào thân thể của A Lan Nhược. Nhìn bộ dạng của Đế Quân có vẻ như vẫn chưa phát hiện ra điều này. Tuồng vui này, đúng thật là thú vị.

Tô Mạch Diệp mỉm cười. Cuối cùng hắn cũng đã hiểu được toàn bộ câu chuyện. Phượng Cửu và Đế Quân hiện tại đang ở đây, hắn lại có chuyện cần Phượng Cửu giúp đỡ, đương nhiên không thể để cho hai người họ xa cách nhau được. Đây cũng không phải hắn không trượng nghĩa, từ trước tới nay, vướng phải hồng trần đều sẽ nảy sinh chấp niệm, hắn chỉ thấy một mình Phượng Cửu không bị chấp niệm