XtGem Forum catalog
Tam sinh tam thế, chẩm thượng thư (quyển hạ)

Tam sinh tam thế, chẩm thượng thư (quyển hạ)

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329023

Bình chọn: 8.5.00/10/902 lượt.

ồi mới cảm thấy sách vô vị, khi rảnh rỗi chỉ dựa lan can thưởng trà. Cô nương vội vã tới đây, có cần Tô mỗ pha một chén trà mời không?”.

Phượng Cửu cuối cùng cũng hiểu được vì sao Tô Mạch Diệp lại nổi tiếng phong lưu trong tứ hải bát hoang. Với nàng, phản ứng có lẽ chỉ là mí mắt có hơi nháy một chút, nhưng với những nữ tử tầm thường khác, được một công tử nho nhã chân thành pha trà mời, làm sao có thể cưỡng lại được?

❄ CHƯƠNG 2 ❄ (30)

Dựa vào cách pha trà thôi cũng thấy được Đông Hoa Đế Quân và Tô Mạch Diệp khác nhau rất nhiều. Nếu như Đế Quân pha trà, xét theo tính cách bình thường của chàng, chắc chắn sẽ không nói một lời dài hoa mỹ như vậy, Đế Quân thường chỉ nói ba từ: “Có uống không?” mà thôi.

Phượng Cửu nhẹ nhàng cười một tiếng.

Thực ra gần đây nàng rất ít khi nhớ tới Đông Hoa Đế Quân. Khi đó nàng chỉ lo đi lấy trộm quả bần bà, rồi không may rơi vào trong thế giới này, không biết Đế Quân cùng Cơ Hoành sau này thế nào. Có lẽ khúc mắc giữa hai người đã được hòa giải, đã bên nhau như hình với bóng rồi, đúng như Cơ Hoành đã từng nói, hai người bọn họ sẽ mãi mãi ở bên cạnh nhau.

Phượng Cửu nhẹ thổi hơi ấm vào hai bàn tay. Mặc dù thi thoảng cũng có thể nhớ đến Đế Quân, nhưng đó đã là quãng thời gian nàng từng trải qua với chàng, không cần thiết phải quên hẳn đi, sau này Đông Hoa Đế Quân bốn chữ này, đối với nàng chỉ là bốn chữ mà thôi.

Tô Mạch Diệp đưa cho nàng một chiếc ghế, nói: “Ta chỉ đùa với ngươi một chút lại gợi ra chuyện gì đau buồn sao?”.

Phượng Cửu sửng sốt: “Ta tuổi còn nhỏ, làm gì có chuyện gì đau buồn”, lại không nhịn được tò mò mạnh dạn hỏi Tô Mạch Diệp: “Lời mà ngươi vừa nói khi nãy, có phải từ trước tới giờ đều nói với A Lan Nhược như vậy?”.

Tô Mạch Diệp khẽ nhíu mày.

Phượng Cửu nghiêng người gần tới hắn, hỏi thêm: “A Lan Nhược là người như thế nào?”.

Bàn tay đang pha trà của Tô Mạch Diệp khẽ run rẩy, tựa hồ như trước mắt vừa xuất hiện một thiếu nữ đang mỉm cười, nháy mắt với hắn mấy cái, rồi nhìn về phía nhóm vũ cơ cách đó không xa nói: “Sư phụ muốn mời mọi người uống trà, các vị tỷ tỷ sao còn chưa qua đây?”, chỉ một lát sau đó, hắn đã bị vây quanh bởi tầng tầng lớp lớp vũ cơ, không thể tìm được đường trốn thoát.

Tô Mạch Diệp ngừng rót trà, sảng khoái cười một tiếng: “Vì sao ta phải nói cho ngươi biết?”.

Phượng Cửu ngồi thẳng dậy, nghiêm mặt nói: “Vậy thôi”, nhăn nhó một hồi lại nói: “Thật ra thì, hiện tại ta tới tìm ngươi là có việc muốn nhờ ngươi. Đêm qua ngươi đánh ngất ta, có thể đối phó qua một đêm, nhưng không thể đêm nào cũng vậy. Nghe nói tối nay thuyền sẽ cập bến, ở nơi đó có một vùng đất có cảnh trí rất đẹp, ta muốn tới, nhưng nếu có A Thanh đi theo, tất nhiên sẽ không vui nữa. Trên đường tới đây ta đã nghĩ ra được một biện pháp, ngươi nghe thử xem được không”.

Tô Mạch Diệp gật đầu nói: “Chỉ vì muốn tránh được Thanh Điện mà khiến ngươi dụng tâm vất vả như vậy”.

❄ CHƯƠNG 2 ❄ (31)

Phượng Cửu nghĩ ra biện pháp này, quả thực dụng tâm khá nhiều.

Ánh mắt của Thanh Điện không tốt, nếu như muốn tìm được nàng, luôn luôn phải dựa vào khứu giác.

Đêm nay, thuyền sẽ cập bến ở bên dãy núi, ở bên dãy núi có một cái sườn dốc, ở bên sườn đó có một dòng suối nhỏ.

Phượng Cửu đang muốn tối nay tới đó ngắm trăng, nàng biết tới đó có thể tránh được Thanh Điện nhưng với tính tình của Thanh Điện, nếu không tìm được nàng chắc chắn sẽ giận dữ, đến lúc đó không biết chừng lại nuốt cả chiếc thuyền vào thì không ổn.

Nghĩ đi nghĩ lại, nếu có người mặc đồ của nàng, lây mùi của nàng thì thật tốt. Nhưng Thanh Điện đáng sợ như vậy, tìm ai nàng cũng thấy không đành lòng. Bất quá, trời không có phụ lòng người, nàng đang trong lúc suy nghĩ rối rắm thì Thường Lệ đã xuất hiện trước mặt nàng.

Phượng Cửu nói với Tô Mạch Diệp: “Theo ta thấy, Thường Lệ dường như có chút tình cảm với Tức Trạch, tối nay ta sẽ lấy danh nghĩa của Tức Trạch viết cho nàng một bức thư, mời nàng gặp nhau ở bên bờ sông, thân hình ngươi cùng Tức Trạch không khác nhau là mấy, tới lúc đó ngươi giả trang Tức Trạch, ta đảm bảo nàng sẽ không nhận ra”.

Ngừng một chút lại nói: “Chúng ta sẽ làm một cái động ở phía trước bờ sông, dẫn nước vào đó rồi dùng chướng nhãn pháp che lại, khi Thường Lệ tới chắc chắn sẽ rơi vào trong động. Ta ở trong chiếc thuyền hoa nhỏ, chuẩn bị sẵn quần áo, ngươi chỉ cần nhảy xuống nước vớt nàng lên rồi đưa nàng đi thay đồ là được. Chuyện này hoàn thành, coi như ngươi mang đại ân với ta, ta sẽ dẫn ngươi đi thưởng hoa.

Tô Mạch Diệp nhìn Phượng Cửu lấy nước trà cẩn thận vẽ ra bản đồ mô phỏng, cười nhạo nói: “Tiểu thúc của ngươi vẫn nói ở Thanh Khâu ngươi được nuông chiều quá, đâm ra tính cách quỷ quái, họa gì cũng dám gây ra, trước đây ta còn không tin, lần này được chứng kiến, quả nhiên danh bất hư truyền”.

Phượng Cửu tức giận: “Tiểu thúc ỷ có tiểu thúc phụ là chỗ dựa, mới là người họa gì cũng dám gây ra, tiểu thúc như vậy mà cũng còn mặt mũi nói ta”, ủy khuất nói: “Thật ra thì, ta và cô cô mỗi lần gây họa đều được châm trước”, lại đau khổ: “Cô cô giờ đây đã có cô phụ làm chỗ dựa, tương đối thoải mái