Tàn bạo khốc nương tử

Tàn bạo khốc nương tử

Tác giả: Thượng quan sở sở

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329080

Bình chọn: 9.00/10/908 lượt.

hể mặc nàng ôm.

Bạch Mạn Điệp ở phía sau lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái, vung roi lên, giận dỗi tăng tốc, để bọn họ lại phía sau.

Chương 48

Chương 48: Tính sai

Chạy được nửa ngày đường, chân Bạch Mạn Điệp cảm thấy rất khó chịu, nếu không phải nơi này hàn lãnh, vết thương nàng đã chuyển biến xấu rồi. Nhớ tới kẻ đả thương nàng, trong lòng cực kì tức giận, thật sự hối hận ban đầu đã thả chúng đi.

Bây giờ, họ đang ở một trà lâu ven đường thưởng trà, Song Song nhu nhược vẫn ở bên người Đông Phương Vũ, làm Bạch Mạn Điệp nộ khí xung thiên.

“Công tử, dùng trà.” Thanh âm nàng mềm mại đáng yêu, đủ để cho bất kì loại nam nhân nào cũng mềm lòng. Bạch Mạn Điệp thật sự muốn đánh chết nàng ta, đồ hồ ly tinh.

“Cảm tạ.” Đông Phương Vũ tiếp nhận chén trà, mỉ mỉ ngửi xong, mới yên tâm uống hết. Gương mặt hắn, đang đối diện với gương mặt vô cùng giận dữ của Bạch Mạn Điệp. Hắn khẽ lách đầu, khóe môi mỉm cười như có như không. Nàng không phải từng khuyên hắn đi thanh lâu sao? Mới đem theo một vị cô nương bên người thì đã chịu không được? Nha đầu kia đúng là khẩu thị tâm phi, một ngày nào đó muôn nàng nói thật lòng. Nếu đã có người tự động dâng tới cửa, chi bằng nhất tiễn hạ song điêu.

“Song Song, ta cũng muốn.” Bạch Mạn Điệp có chút không vui.

Song Song mỉm cười ngọt ngào, châm trà cho Bạch Mạn Điệp, “Phu nhân, dùng trà.” Hứ, nếu không phải vì đạt được mục đích, nàng không xứng cho nàng ta hầu hạ.

Bạch Mạn Điệp diện vô biểu tình, dùng tay tiếp nhận, Song Song dùng tay áo rộng thùng thình để che khuất tầm mắt của mọi người, tay lệch hướng, toàn bộ nước trà nóng hổi đổ ngược lại trên người. Song Song sợ hãi kêu lên, chật vật ngã xuống đất, ngón tay bị bỏng hiện lên một màu đỏ rực.

“Ai da, Song Song muội muội, ngươi làm sao vậy?” Bạch Mạn Điệp thương tiếc nâng nàng ta dậy, đem tay nàng kéo lên khóe môi, chậm rãi thổi thổi.

Hừ, ngu gì ngu quá vậy, mới đây đã động thủ rồi sao? Loại mặt hàng như nàng, còn muốn diễn kịch? Tới gánh hát học vài năm nữa đi.

Song Song vội rút tay về, khổ sở cắn môi, “Không sao đâu, tại nô tỳ quá ngu ngốc.”

Bạch Mạn Điệp lại đem tay nàng kéo về, nhẹ nhàng vuốt ve, “Sao ngươi lại làm như vậy, để ngươi đi theo chúng ta, thật sự là khổ quá mà.” Nàng thật muốn dùng sức mà chà, hay nhất là chà xuống mấy tầng da.

Song Song lần nữa bất kể thương tích rút tay về, lùi về bên người Đông Phương Vũ, “Phu nhân, nô tỳ không dám.”

Đông Phương Vũ xem các nàng biểu diễn, cũng không nói gì, khóe môi hơi cong lên. Song Song hành động quá kém, Bạch Mạn Điệp hết lần này đến lần khác đều hành động quá khéo. Tiểu nữ nhân nàng không dễ chọc, vô luận là đấu thế nào, thiệt thòi chỉ có thể là Song Song.

Bạch Mạn Điệp khập khiễng tiêu sái đến bên cạnh Song Song, còn hắn thì ung dung xem trò. Kéo tay phải Song Song ra, mở lòng bàn tay, để toàn bộ tay nàng đều lộ ra ngoài, “Đại ca, ngươi xem, tay nàng sưng quá, có thuốc hay không vậy?” Trong lòng nàng bồi thêm một câu, mở to hai mắt, nhìn cho kĩ đi.

“Không có.” Đông Phương Vũ liếc sơ qua bàn tay trắng nõn của Song Song, lập tức hiểu ra dụng ý của nàng. Nha đầu kia nghĩ hắn ngốc lắm sao? Vấn đề đơn giản như vậy còn cần nàng nhắc nhở? Nàng nghĩ hắn sống trên đời bao nhiêu năm lại như kẻ ngốc?

Song Song lập tức rút tay về, “Tạ ơn phu nhân, nô tỳ không sao.”

“Song Song, ngươi không cần phải xưng nô tì, ta cũng không xem ngươi là nha hoàn.” Nha hoàn thân phận lớn như vậy, nàng không muốn nhận.

“Tạ ơn phu nhân.” Song Song nhanh chóng sướt mướt, “Đại ơn đại đức của phu nhân, Song Song thật sự không sao trả nổi.”

Trong lòng Bạch Mạn Điệp cười nhạt, tuy rằng hành động sai, nhưng hiệu quả của nước mắt thì không sai. Thảo nào nàng ta có can đảm đến trước mặt nàng múa rìu qua mắt thợ, dựa vào tư sách này, nước mắt này, đủ để toàn bộ nam nhân trong thiên hạ mất đi phòng bị. Đáng tiếc nàng không phải nam nhân, mà là một nữ nhân đáng sợ.

Sau sự kiện nước trà kia, Bạch Mạn Điệp hoàn toàn khẳng định Song Song kia tuyệt đối muốn đối phó nàng, mà mục tiêu là Đông Phương Vũ. Thậm chí nàng là ai, trong lòng Bạch Mạn Điệp đã nắm chách. Song Song ơi Song Song, bản cô nương gần đây rảnh rỗi đến chảy nước mắt, cùng ngươi đùa một chút vậy. Hừ, xem ngươi có khả năng đùa ra cái gì.

Bạch Mạn Điệp cười như có thể nắm toàn bộ trong tay, “Kỳ thực ngươi không cần báo đáp ta cái gì, ta cho ngươi bạc chỉ là muốn giúp đỡ ngươi.” Bạch Mạn Điệp lại đùa đùa, “Nếu như ngươi muốn giúp ta, thì cách hắn xa một chút, ta vậy mà rất chú ý tới hắn nha, ngươi không muốn trở thành tình địch của ta chứ?” Bạch Mạn Điệp trong giọng nói tràn ngập chua xót. Nàng sớm muốn hành hạ Song Song, lại không muốn lộ ra sơ hở, chỉ có thể cố nén. Nếu Song Song không biết suy nghĩ như vậy, nàng dứt khoát ngụy trang mình thành nữ nhân bị đố kị làm ờ mắt, như ý nguyện của nàng ta.

“Vâng vâng, nô tỳ không dám.” Song Song khúm núm trả lời, nhưng mắt lại liếc về phía Đông Phương Vũ. Len lén nhìn hắn một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn hoàn toàn đỏ ửng. Quay đầu, vừa lúc đối diện với ánh mắt Bạch Mạn Điệp, nàng sợ đến lui về sau một


XtGem Forum catalog