Insane
Tàn bạo khốc nương tử

Tàn bạo khốc nương tử

Tác giả: Thượng quan sở sở

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327991

Bình chọn: 8.00/10/799 lượt.

ta yêu thương nhất, ta cũng muốn đoạt người ngươi yêu thương nhất. Ta không có được tình yêu, ngươi cũng đừng hòng.

Ngươi khiến ta thống khổ, ta cũng muốn ngươi thống khổ.

Từ trên người, nàng đem ra một bình sứ, chậm rãi nắm chặt, mâu quang phát lạnh, khóe miệng hiện lên một nụ cười nhạt.

Đúng vậy, đây mới là khuôn mặt thật của nàng. Mục đích của nàng rất đơn giản, chính là cướp đi Đông Phương Vũ.

Ngày từ lần đầu nhìn thấy Phương Chấn Hiên, nàng đã vô cùng thích hắn. Nàng là võ lâm đệ nhất mĩ nữ, người ái mộ nàng nhiều không kể xiết, nhưng trong lòng nàng cũng chỉ có hắn. Nàng biết hắn không thích hơn, hơn phân nữa là bởi mối quan hệ giữa nàng với cô cô. Nàng không màng danh tiết, ở lại Phương gia, ngây thơ tưởng rằng, một ngày nào đó hắn sẽ yêu nàng. Khi Bạch Ngâm xuất hiện, không chỉ đoạt mất Phương Chấn Hiên, mà còn trong ba chiêu đánh bại nàng. Trên người nàng có một chút vết tích, nàng không còn là võ lâm đệ nhất mĩ nữ. Bị Bạch Ngâm ba chiêu đánh bại, nàng không còn là nữ nhân tuổi trẻ có võ công cao nhất. Tất cả của nàng, đều bị hủy trong tay Bạch Ngâm. Nàng đường đường là đại tiểu thư của Huyền Vũ sơn trang, lại thua kém một nữ ma đầu, nàng không cam tâm.

Từ khi bị Bạch Ngâm đả thương, nàng mỗi ngày đều trốn trong phòng không dám gặp ai. Tinh thần sa sút, tưởng chừng chết đi.

Tin tức Phương Chấn Hiên đính hôn với Vân Băng Tâm truyền đến, nàng biết giấc mộng của mình đã tan theo mây khói, toàn bộ những chuyện ấy đều do một tay Bạch Ngâm tạo thành. Nếu không có Bạch Ngâm, nàng sẽ không mất đi nam nhân nàng yêu thương nhất, sẽ không phải mất mặt, trên người cũng không có vết thương xấu xí. Nàng hận lắm, nàng không cam tâm, nàng muốn trả thù, muốn giết chết Bạch Ngâm.

Nhờ hết lòng chữa trị, vết tích trên người nàng cũng mất đi. Nàng mang theo một đám cao thủ Huyền Vũ sơn trang, chuẩn bị giết Bạch Ngâm báo thù. Ngày đó, nàng trà trộn vào trong đám nam nhân, trên đường phục kích Bạch Ngâm, đáng tiếc là thất bại. Tuy rằng bắn lén được một mũi tên, thế nhưng nàng ta vẫn bình an vô sự.

Trải qua chuyện ám sát ngày đó, Song Song, không, phải là Đỗ Thanh Sương. Đỗ Thanh Sương biết Sáo Ngọc công tử rất thiện lương, mà Bạch Ngâm lại là một nữ ma đầu giết người không chớp mắt. Một kế hoạch độc ác, từ từ nảy sinh trong lòng.

Bạch Ngâm tâm cao khí ngạo, nếu có ngày biết trượng phu phản bội mình, tuyệt đối cả đời cũng không tha thứ cho hắn. Nàng ta sẽ hận hắn cả đời, thậm chí là đau khổ cả đời. ết nàng ta thì quá dễ dãi với nàng ta rồi, nàng muốn nàng ta vĩnh viễn đau khổ. Nếu Đỗ Thanh Sương nàng rơi xuống địa ngục, cũng phải kéo Bạch Ngâm theo cùng.

Nàng diễn màn bán mình chôn cha, mượn cơ hội đi theo bên cạnh họ. Lại lợi dụng sự thiện lương của Sáo Ngọc công tử, khiến hắn sinh tâm bất mãn đối với Bạch Ngâm, từ từ ly gián bọn họ. Chờ hai người nảy sinh hiềm khích, nàng nhân cơ hội đó nhảy vào.

Hôm qua nàng dùng nước trà tự tổn thương mình, vốn tưởng rằng Bạch Ngâm sẽ mắng nàng phá hoại, nàng nhân cơ hội đó hướng Sáo Ngọc công tử ra vẻ tội nghiệp, tranh thủ cảm tình của Sáo Ngọc công tử, Song Song muốn hắn đối với Bạch Ngâm sinh tâm bất mãn. Cũng không biết do Bạch Ngâm quá ngốc hay đã nhìn thấu kế hoạch của nàng, cư nhiên không có phản ứng gì.

Tuy rằng kế hoạch nước trà thất bại, nhưng lại thành công khiến cho Bạch Ngâm đố kị, nàng đã đạt được mục đích.

Nữ nhân ngu ngốc kia, tuyệt đối không thoát khỏi tay nàng.



“Sao, cảm giác được ôm mĩ nhân không tệ chứ? Nhất là mĩ nhân vừa dịu dàng vừa xinh đẹp như vậy.” Bạch Mạn Điệp mười phần giống như đố phụ.

“Nàng ta gặp chuyện.”

Bạch Mạn Điệp cười nhạt, “Vậy thì sao? Không phải ôm rất thoải mái à?”

Đông Phương Vũ bất đắc dĩ thở dài, “Nàng biết nàng ấy cố tình gây chuyện, cố ý buộc ta ôm nàng ấy mà.” Bất quá hắn thích bộ dạng đố kị của nàng, tượng trưng trong lòng nàng có hắn.

Bạch Mạn Điệp cố tình giả ngu, “Á? Phải không? Ngươi không thấy sao? Ta cố ý đổ trà vào người nàng ấy, ta rất độc ác, không muốn nói gì sao?”

“Ta nghĩ nàng hiểu rõ mục đích của nàng ta rồi.” Mục đích của nàng tuyệt đối là ly gián tình cảm của bọn họ.

“Ngươi khi nào biết nàng ta khả nghi?” Nghĩ kĩ lại, Đông Phương Vũ cũng có điểm bất thường, tỷ như đáp ứng cùng nàng ta cưỡi chung một con ngựa. Hắn căn bản là muốn canh chừng nàng ta, không cho nàng ta có cơ hội tổn thương Bạch Mạn Điệp. Lúc đó thế nào lại không nghi ngờ, thực sự là ngốc.

“Lúc đưa vàng cho nàng ta.”

Bạch Mạn Điệp nhíu mi, “Á? Tại sao?”

“Ta nhìn thấy tay nàng ta.” Tay nàng ta nhẵn nhụi non mềm, tuyệt đối là tay của tiểu thư khuê các, lòng bàn tay có vết chai, nhưng không phải do làm việc nặng nhọc lưu lại, mà do vũ khí tạo thành. Nếu đoán không sai, nàng chách là dùng roi. Hắn chỉ liếc mắt một cái, đã biết Song Song có ý đồ. Vào nam ra bắc lâu như vậy, cũng không phải dễ dàng bị nữ sách mê hoặc. Bạch Mạn Điệp cố ý cho hắn xem tay của nàng, cũng là mục đích này.

“Song Song thực sự ngu ngốc, tay nàng nhẵn nhụi như vậy, lại còn nói trước đây làm việc đồng áng. Hơn nữa nàng nói năng bất phàm, nhìn thế nào đều là tiểu t