XtGem Forum catalog
Tàn bạo khốc nương tử

Tàn bạo khốc nương tử

Tác giả: Thượng quan sở sở

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328331

Bình chọn: 8.00/10/833 lượt.

hư khuê các, diễn kịch cũng không cần thiếu chuyên nghiệp như vậy.” Diễn một tuồng kịch lộ ra cả tá sơ hở, cũng chỉ có nàng. Bạch Mạn Điệp thậm chí hoài nghi, nàng ta có đúng là làm ra nhiều sơ hở như vậy để nàng nghi hoặc. Nàng làm sao nghĩ tới, đó chỉ là một tiểu thư khuê các thất thường, bởi nhất thời vui vẻ, bày ra một hồi âm mưu, đối với bọn họ mà nói, chỉ như một trò hề.

“Còn nàng khi nào biết?” Nàng hẳn đã sớm biết rồi.

Bạch Mạn Điệp cười, “Nàng nói chưa được mấy câu thì ta đã phát hiện ra rồi, xưng hô của nàng khiến ta nghi hoặc.” Tuy rằng phi thường phi thường hoài nghi, cũng không xác định, đến khi cứu nàng mới thực sự chách chắn.

“Nàng rất thông minh.” Hắn thành tâm tán thưởng, thập phần cam tâm tình nguyện có một thê tử thông minh như vậy. Bạch Mạn Điệp le lưỡi, “Cũng vậy, ngươi cũng rất thông minh. Ta còn tưởng rằng ngươi ngu ngốc bị nữ sách mê hoặc, sau đó thấy nàng thiết kế quá nhiều màn kịch, đã khiến ta thấy nàng là một xú nữ nhân. Nếu như ta chỉ trích hành vi thất lễ của nàng, ngươi sẽ theo ta đại náo, không cho phép ta tổn thương nàng, sau đó gặp đại nạn như nàng mong muốn.” Mấy nội dung trong phim truyền hình đều không phải như vậy mà sao? May mà nam nhân của nàng thông minh hơn người.

“Ta không tin trên đời này có quá nhiều sự trùng hợp.” Ý tứ của hắn đã quá rõ ràng, cho dù hắn không biết Song Song có ý đồ, nhưng nếu như Song Song thiết kế hãm hại, hắn sẽ không ngu ngốc tin tưởng.

Bạch Mạn Điệp miễn cưỡng lấy chén trà nóng nắm trong lòng bàn tay sưởi ấm, thời tiết gì lạnh quá a, “Nếu người trong thiên hạ đều thông minh như ngươi, cũng sẽ không có lắm hiểu lầm.”

“Lí do quan trọng nhất là ta tin tưởng nàng.” Hắn tin tưởng nàng, kì thực nàng rất đơn thuần, rất thiện lương, người không phạm nàng, nàng cũng không tùy tiện mạo phạm người khác. Nhưng nếu mạo phạm nàng, nàng đương nhiên đòi lại gấp đôi. Nếu như nàng lộ ra miêu trảo công kích đối phương, nhất định là đối phương đã chọc tới nàng. Một người bản tính thiện lương xem nha hoàn như muội muội, hắn không có lí do gì không tin tưởng. Huống chi nàng lại là nữ tử hắn yêu nhất.

Bạch Mạn Điệp nhìn Đông Phương Vũ cười cười, “Sao lại tin tưởng ta?” Tin tưởng, trên cơ sở tình lữ phu thê, hắn miễn cưỡng đạt yêu cầu.

“Nàng là thê tử của ta, vô luận phát sinh chuyện gì, ta đều chọn tin tưởng nàng.”

“Nể tình mấy lời này của ngươi, ta không tính toán nữa. Ngươi đoán, nàng ấy rốt cuộc là ai? Theo chúng ta có mục đích gì?”

“Mục tiêu của nàng ấy là ta sao?” Dù sao nàng ấy lúc nào cũng quấn lấy hắn không tha.

Bạch Mạn Điệp lời nói sách bén, “Ta đoán, nhằm vào ta, nhưng mục tiêu là ngươi.” Nàng có đôi khi dễ xúc động một chút, nhưng không đồng nghĩa là nàng không có đầu óc.

“A? Sao lại nói vậy?” Đông Phương Vũ nhíu mi, hắn tựa hồ cũng có cảm giác như vậy.

Bạch Mạn Điệp không cười nữa, hạ giọng, “Có muốn thử xem không?” Nữ nhân Song Song ngu ngốc kia dù có chút bản lĩnh, nhưng muốn nắm được nhược điểm của nàng rất dễ.

Đông Phương Vũ nghiêm túc tán thành, “Nàng ta đúng là một người thiếu kiên nhẫn, có thể thử xem.”

Nàng cười khinh miệt nói, “Hay ngay bây giờ đi? Mới theo chúng ta có mấy ngày đã giở trò rồi, quả thực quá ngây thơ. Nàng thấy chúng ta lăn lộn giang hồ nhiều năm như vậy đều ngu chách. Nếu nàng tin tưởng như vậy, thiếu kiên nhẫn như vậy, chúng ta bồi nàng chơi đùa một chút, nhưng… Muốn chơi thế nào? Nàng có phải có ý đồ câu dẫn ngươi không?”

“Nàng ta biểu lộ rồi, còn ôm ta không buông.” Việc này nên sớm cung khai, ngày sau nếu bị lão bà đại nhân phát hiện, hắn tự biết hậu quả.

Bạch Mạn Điệp trêu chọc, “A? Trăm phần trăm xác định là muốn câu dẫn ngươi rồi. Nếu không phải ta đoán được lai lịch của nàng, còn tưởng là món nợ phong lưu trước đây của ngươi.”

“Rốt cuộc nàng ta là ai?”

Nàng ngẩng đầu kì quái liếc nhìn Đông Phương Vũ, “Trong lòng ngươi phải hiểu chứ? Màn kịch nước trà khôi hài đó của nàng, đã bại lộ thân phận rồi.”

“Ý nàng là…” Đông Phương Vũ tay nhúng vào nước, trên bàn viết ra bốn chữ, ánh mắt nghi hoặc nhìn nàng.

Bạch Mạn Điệp gật đầu, “Không sai, mỹ nhân kế cũng đã dùng tới rồi. Thật đáng tiếc, nhìn thế nào cũng là mỹ nhân ngu ngốc không hiểu chuyện. Nếu bọn họ tìm một hoa khôi hay gì đó, sợ rằng chúng ta lúc đó thật sự sẽ có hiểu lầm.”

“Nếu nàng ta thiếu kiên nhẫn như vậy, mau chóng xem thử mục đích của nàng, tránh đêm dài lắm mộng. Nàng hiện tại đang thụ thương, ta không yên tâm.” Thương tích của nàng không phải hoàn toàn khỏi hẳn, động tay động chân rất không tiện.

“Ngươi quan tâm ta như vậy, ta chết được sao? Được rồi, nếu nàng ta nóng lòng như vậy, chúng ta sớm động thủ, ngay bây giờ được không?”

“Nàng muốn sao?”

”Mục đích của nàng là muốn câu dẫn ngươi, ta chính là chướng ngại vật, nếu như ta không có ở đây, nàng hẳn sẽ có hành động.” Bạch Mạn Điệp tự tiếu phi tiếu nhìn hắn.

“Chách chắn như vậy?” Hắn mỉm cười, cười rất thoải mái.

Bạch Mạn Điệp hai tay nhất quán, nhún nhún hai vai, “Tám mươi phần trăm, đánh cuộc một phen a. Nếu như mục tiêu của nàng là ta, cũng sẽ có hành động, không phải sao? Thực sự