Old school Swatch Watches
Thập Vạn Đại Sơn Vương

Thập Vạn Đại Sơn Vương

Tác giả: Hoàng Ly – Đỗ Hồng Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329511

Bình chọn: 7.5.00/10/951 lượt.

miệng cười tạ lỗi, cố chống chế:

– Vết thương em đã lành hẳn rồi mà… Vả lại…

Nàng ngừng nói mấy khắc, thấp giọng:

– Thà để giặc sợ không thành kế còn hơn. Và mấy cánh quân thổ phỉ đã bị lâm chiến tại đây.

Đại Sơn Vương đưa mắt nhìn quanh điềm nhiên:

– Không, quan binh của tướng Roux đông như kiến đang đuổi phía sau – Và nhìn Chí Plan, nghiêm giọng: – Còn cô nương phải theo về ngay nằm nghỉ, vết thương nguy hiểm, chớ coi thường!

Và chờ cho ngựa nàng đã khuất hẳn, chàng mới hô binh tiến thẳng đường mòn, phục sẵn, đoạn đánh ngựa ra đón đầu quan binh. Chỉ thoáng cái tiền quân địch đã đuổi tới, thấy bóng ngựa trước liền thúc ngựa theo miết. Đại Sơn Vương nhử địch vào ổ phục kích đánh nhầu đến khi thấy địch vắt đuổi lên núi định đánh dập xuống chàng lại rút chạy. Bị luôn hai trận phục kích, quan binh chia thành hai ba cánh xuyên rừng không dám khinh suất đuổi theo yếu lộ nữa.

Đại Sơn Vương đang đánh ngựa đi chợt sau lưng có tiếng vó ngựa, chàng quay phắt lại, vừa đặt tay vào báng súng đã thấy Voòng Chí Plan một mình một ngựa chạy tới.

– Phía tiểu lộ có quân mai phục. Chúng nấp cả trên cây! Hình như khá đông thì phải

Đại Sơn Vương hơi cau mây:

– Cớ nương,,, bướng bỉnh làm! Sao không về nghỉ cho khỏe sức đã! Cô nương có biết đám quân nào mai phục kia không?

Chí Plan chiếu ống nhòm, lắc đầu:

– chúng ngụy trang kỹ lắm không nhận được hình tích!

– Quân Cầu Mây.

Không đợi Chí Plan ngạc nhiêh lâu, viên tướng núi thản nhiên tiếp:

– Chính Nguyệt Tú chỉ huy. Và cho phục cả trên cây là để chụp bắt Hồng Lĩnh

– Kìa! Ông nói sao! Nguyệt Tú mà lại… mưu bắt ông? Đâu có lẽ? Chắc…

Đại Sơn Vương mỉm cười, trỏ tay về phía núi sau.

– Quan binh đã tới! Chà! Chúng tiến làm mấy ngả qua hiểm địa! Càng tốt! Ta vòng ra sau trận thì vừa!

Hai người xuống gò,. dẫn quân xuyên rừng, đến sát sau đám quân phục, buộc ngựa chỗ khuất, ngay dưới gốc cây và leo lên nấp trên ngọn cây, mỏm đá, trông xuống yếu lộ. Cách hậu quân Cầu Mây không đầy một trăm thước. Vừa xong thì đội xích hầu quan binh đã lướt tới. Viên tướng Thần xạ rút phắt cây súng dài, rẽ xuống yếu lộ, khai hỏa. Quân Thoòng lập tức nhất loạt bán ào. Quan binh giạt cả vào vách đá, chong súng bắn lên. Phía trước, quân phục cũng bắt đầu bắn xuống. Sau lưng có tiếng vó ngựa khua giòn. Đại Sơn Vương rút một hồi còi ám

hiệu, và quay nhìnVoòng Chí Plan, buông gọn:

– Trận đã mở màn, gọng kìm quan binh đang kẹp lại. Ta về thôi !

Chợt có quân thủ túc của họ Thoòng chạy ngựa về dâng thư:

Ân công nhã giám.

Thoòng phá vây quan binh, lại gặp một cánh quân lạ đón đầu, viên tướng lạ là một người trẻ tuổi, mặt đẹp, bắn súng rất hay, tước mất đúng trên tay Thoòng, có ý bắt sống.

May quân gia kịp đánh nhầu thoát được, thế ngặt phải rút về núi Ô Đầu tạm trú. Hiện nay, một miền biên giới, mấy địch thủ đóng khắp, tưởng ngọn Ô Đầu, Kê Đầu của Trụ Kiệt cũng là nơi ỷ dốc vẹn toàn cho Mã Đầu Sơn, Thoòng chuẩn bị một, hai hôm xong, xin về hầu ân công, có điều hệ trọng muốn thưa. Mong ân công cùng cô nương lưu lại đôi ba ngày. Thoòng này vạn phần nở ruột.

Vạn Kính

THOÒNG MỀNH

Xem xong, Đại Sơn Vương trao cho Voòng Chí Plan. Cô gái suy nghĩ giây lát, đoạn đăm đăm nhìn Đại Sơn Vương:

– Vết thương em đã lành, có thể lên ngựa được. Ơn họ Thoòng đã trả xong, tưởng ta nên về Hoàng Su Phì cho sớm. Vả chăng địch quân mấy phía kéo tới quyết chẳng rời ông. Lộ tung tích, ta phải mất nhiều công đối phó, sao bằng đấu vùi ngay đi! Chưa biết chừng nội hai mươi lăm giờ, Mã Đầu Sơn này sẽ bị vây hãm. Có mặt ta, Thoòng chỉ thêm mang họa!

Đại Sơn Vương gật đầu, trầm ngâm:

– Nhưng chỉ phiền Thoòng vắng mặt, vội bỏ đi, dạ chẳng dính. Vả còn điều lạ là cả quân tướng Roux, Gilbert, lẫn Nguyệt Tú, và tướng lạ mặt nào đó, vì lẽ chi, lại muốn bắt cả Thoòng? Trong thư Thoòng nói muốn gặp có điều quan hệ, tưởng hai, ba ngày nán đợi cũng không thừa!

Hai người bàn luận, phân vân mãi đành đi tắm rửa, thay y phục đã. Gần chiều, viên phó tướng vào yết kiến Đại Sơn Vương cho biết quân tuần thám báo quân tướng Roux đã rút về biên giới còn đám quân lạ cũng vào rừng sâu mất hút. Đại Sơn Vương cười bảo:

– Không thể tin được chúng bỏ đi dễ dàng như thế! Chắc phải có mưu định gì đây!

Chàng tướng núi đưa mắt nhìn quanh, còn đang ngẫm nghĩ đã nghe súng nổ dồn dưới chân núi xa, hỏa pháo, tên lửa vọt trên trời. Biết quân Mã Đầu đã chạm súng với địch, chàng bèn quay về phòng riêng. Sơn trại bừng dậy, cơ nào, đội ấy kéo xuống núi tiếp viện. Chàng sang phòng Voòng Chí Plan, thấy thiếu nữ vẫn nằm yên giấc bèn quay về phòng mình, chiếu đèn quan sát kỹ, mới hay đồ vật có nhiều thứ lộn xộn như có bàn tay bí mật nào lục lọi. Điểm lại không mất thứ gì chàng liền kéo chăn, đi nghỉ, để viên phó tướng Đô Ung đốc chiến theo kế

hoạch định sẵn.

Sớm mai, trở dậy, đã thấy Voòng Chí Plan tự tay đang sửa soạn nước sẵn đợi chàng ngoài phòng khách. Nàng nhoẻn miệng cuờì cầm ly trà ướp hoa đưa chàng.

– Đêm qua ông ngủ ngon quá.

Chàng ngồi đối diện nàng mỉm cười:

– Sao cô nương biết tôi ngủ ngon mà… cô nương định cho uống cà phê nửa sao?

– Ông