Pair of Vintage Old School Fru
Thất tịch không mưa

Thất tịch không mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324741

Bình chọn: 7.00/10/474 lượt.

rộm, mỗi góc trong ngoài đều bị lật tung một lượt, thật thảm.

'>Sao có thể như vậy? Đang định hỏi, Thẩm Hàn Vũ đã phát hiện cô ở cửa, giận dữ hét vang: [Em chạy đi đâu vậy!'>Anh chưa bao giờ có khẩu khí giận dữ như vậy đối với cô, cô sững lại giải thích: [Em đến nhà Đại Mao –'>[Đến nhà Đại Mao?! Bây giờ sức khỏe em thế nào em biết không hả? Nếu muốn đi, sao không chờ anh về, một mình chạy lung tung, muốn tự sát phải không?'>[Em, em gọi điện kêu Đại Mao tới đón em……'>[Tiễn Tiểu Tình đến nhà rồi, em về trước!'> Đại Mao lập tức gạt dầu ở bàn chân, tránh bị cuốn vào chiến trường.

Đừng trách anh không nghĩa khí, không ai có thể giơ đầu ra cho gã đàn ông điên này nắm.

[Anh, anh bình tĩnh nghe em nói–'>[Trước khi làm việc sao em không nói với anh một tiếng? Em đi lại không tiện, không nhìn thấy, lẽ nào không biết anh sẽ lo lắng ư? Em có biết hay không, anh về không thấy em đâu, trong lòng lo sợ biết bao? Hay là em đột nhiên phát bệnh, hay là em được đưa vào bệnh viện, hay là em lạc đường, không tìm thấy phương hướng về nhà, hay là em lại trốn đi, bản thân chịu đau không cho anh biết, hay là … hay là có rất nhiều khả năng có thể khiến anh mất em, chỉ cần nghĩ tới những điều này, anh còn bình tĩnh được không? Anh gần như đã lật tung mỗi một góc ở cái nhà này để tìm em, tìm xem em có thể để lại cho anh vài chữ…'> Giọng anh đầy giận gữ, kìm nén cơn nóng nảy, nỗi lo sợ tột cùng.

Nói ra cùng, anh chỉ là sợ hãi, sợ hãi mất cô.

Cô đã hiểu, đáy mắt tràn nước mắt, thử lại gần anh.

[Anh, em không sao –'>[Em đi đi! Dù sao em không có anh cũng không sao, cái gì em cũng không cần nói với anh, khi bị bệnh có thể tự mình kiên cường chịu đừng, anh chỉ là dư thừa, cái gì anh cũng không thể giúp em được–'> Anh xua tay, không cho cô lại gần.

Cô rất rõ, không phải anh đang giận cô, mà là giận bản thân không thể chia sẻ nỗi đau, giận bản thân bất lực, còn khiến cô cố cười vui vẻ đau đớn chống đỡ trước mặt anh…[Không phải đâu, anh à, anh rất quan trọng –'> Cô giơ tay, lại bị anh đẩy ra, đột nhiên choáng, mất đi cảm giác cân bằng, té khỏi xe lăn, anh vội vàng ôm chặt, tim suýt chút ngừng đập.

[Tình, em đừng dọa anh –'>Cô ngẩng đầu, hôn lên môi anh.

Anh nhắm mắt, tim đau ôm chặt cô, đôi môi giao nhau nếm được vị mặn chát, không rõ là nước mắt của anh hay của cô.

[Như vậy sẽ không sợ nữa chứ?'> Dụi vào lòng anh, dùng nhiệt độ thực trấn an trái tim hoảng sợ của anh, nói khẽ: [Lần sau em đi đâu nhất định sẽ nói với anh, để anh đi cùng, đừng giận, có được không?'>[Lần nào em cũng lừa anh.

'> Tên lừa đảo tín dụng phá sản.

[Lần sau sẽ không thế, em thề.

'> Tâm trạng anh dần dần bình tĩnh lại, cô yên tâm hơn, uốn cong vào ngực anh, giọng nói yếu dần: [Có lẽ em lại phải ngủ một chút, hai tiếng sau gọi em, buổi tối chúng ta còn phải cùng ngắm sao, đừng để em ngủ lâu quá.

'>[Ừ'> Anh khẽ đáp, dịu dàng ôm cô về phòng, không rỡ rời xa, cũng nằm bên cạnh cô, ngủ cùng cô một lúc.

[Tình, tỉnh dậy đi'>Tiếng gọi dịu dàng, thúc giục cô thoát khỏi giấc mơ, khi mở mắt, trong phút chốc đột nhiên không biết mình đang ở đâu.

[Tỉnh chưa? Chẳng phải em nói muốn ngắm sao cùng anh à?'>[Sao? Có chưa?'> Cô quên rồi, gần đây trí nhớ càng ngày càng kém, có lúc lời nói buổi sáng, buổi tối đã quên rồi, nhưng lại thường nhớ việc hồi nhỏ, thật lạ.

[Em vừa mơ thấy mẹ, mẹ hỏi em có muốn đi với mẹ không… kỳ lạ quá, mẹ chẳng phải đang nấu cơm ư? Buổi sáng em đi mua thức ăn còn hỏi em muốn ăn gì…'>[Ngậm miệng ngay, đừng nói nữa.

'> Thẩm Hàn Vũ kinh hãi, nghiêm khắc mắng.

Trong mơ gặp người thân đã mất, điều này nói lên cái gì? Anh không mê tín, nhưng không nén nổi sợ hãi.

[Đã nói em là tên ngốc mà, đến bữa tối cũng ngủ quên mất, bây giờ đương nhiên là nửa đêm, không tối om lẽ nào phải có mười ông mặt trời đợi em chiếu rọi? Ngoan, nhắm mắt ngủ một lúc nữa là trời sáng.

'>[Vậy anh ở bên em chứ? Nửa đêm tỉnh dậy không thấy anh, em sẽ sợ…'>[Không đâu, anh sẽ không để em không tìm thấy anh.

'> Anh ôm chặt cô, muốn trấn an, không phân biệt rõ là cô hay là bản thân.

[Không sao, không sao, anh sẽ luôn ở bên em, đừng sợ…'>Mạch suy nghĩ của Thẩm Thiên Tình khi tỉnh táo khi rối loạn, lúc tỉnh táo sẽ thường cười cười nói nói với anh như xưa; lúc rối loạn thường không phân biệt rõ quá khứ hay hiện tại.

Anh nhìn thấy trong mắt, trái tim đau tới nỗi không thể nói lên lời.

Anh muốn đưa cô đến bệnh viện, nhưng cô dứt khoát không đi, cô muốn ở nơi cô quen thuộc nhất, nếu đưa cô tới nơi lạ lẫm, cô không tìm được đường về nhà, sẽ sợ hãi.

Hai ngày nay, cô thường nói gặp cha mẹ trong giấc mơ, mỗi lần anh nghe thấy đều vô cùng sợ hãi, nghiêm giọng trách cô không được nói hồ đồ.

Trong đêm, anh cũng không dám nhắm mắt, thật sự sợ hãi chỉ cần không để ý cô sẽ quên thở, anh lúc nào cũng nhắc nhở cô mở mắt……Ngày hôm nay cô tỉnh lúc sáng sớm, biểu hiện trống rỗng.

[Anh, hôm qua em lại mơ thấy cha mẹ.

'>Tim trùng xuống, anh quở trách cô: [Chẳng phải anh bảo em –'>Cô dường như không nghe thấy.

[Họ ở bên nhau, sống ngày tháng bình yên, hình dáng họ không thay đổi, một chút cũng không già đi, em vừa nhìn đ