Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211522

Bình chọn: 10.00/10/1152 lượt.

hê: “Nàng cho là có một sư huynh làm U Minh Diêm Quân thì mọi chuyện đều suôn sẻ muốn làm gì thì làm sao? Nàng đừng quên, chủ nhân chân chính của U Minh Ti chính là Bắc Âm Phong Đô đại đế…”

“Chu Ngưng!” Còn chưa kịp nghe hết lời Hoa Vô Ngôn huyên thuyên, Thiên Sắc đã dứt khoát gọi.

“Tiên tôn?” Chu Ngưng nghe tiếng bèn chạy tới, trông thấy Hoa Vô Ngôn nàng ngẩn ngơ, không hiểu vì sao cái gã hồ yêu này lại xuất hiện ở đây, nàng theo bản năng lập tức đề phòng gã.

Thiên Sắc dùng ánh mắt sắc bén chằm chằm nhìn Chu Ngưng, chậm rãi ném ra một câu làm người ta hoảng hốt: “Canh giữ cơ thể Triệu Thịnh, không được tự ý bỏ đi!” Dứt lời, nàng lại đẩy Chu Ngưng vào phòng ngủ của Triệu Thịnh rồi thi triển pháp thuật thiếp lập tiên chướng không một ai có thể xâm nhập xung quanh phòng ngủ.

Sau đó, nàng kiên quyết xoay người, nắm chặt thanh Lục Tiên kiếm, lòng nàng đã quyết!

Bất luận là ai, nếu tổn thương Thanh Huyền, nàng nhất quyết không buông tha!

Lần này đến U Minh Ti, gặp kẻ nào xử kẻ đó!

Hết chương 50

Chương 51

Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Mấy lần ra vào Âm ty, nhưng chưa lần nào Thiên Sắc thấy nóng lòng như lửa đốt giống lần này. Dường như nàng chưa từng trải qua cảm giác này, dù là mấy ngàn năm trước đối mặt với đám yêu ma nổi loạn, vào thời khắc quan trọng nhất liên thủ cùng Phong Cẩm phong ấn Bách Ma Đăng nàng vẫn hờ hững đối mặt, không buồn không vui. Vì thế, nàng nghĩ rằng những năm tháng về sau cũng sẽ không buồn không vui như thế, không ngờ, Thanh Huyền đã vô thức trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nàng.

Một người, chỉ khi nào sắp mất đi người hoặc vật mình yêu thích mới có cảm giác nóng lòng như lửa đốt thế này, nàng vẫn biết là sẽ không đến đâu, nhưng đến đi tùy duyên, nàng cũng không so đo quá nhiều. Hôm nay, nàng nóng vội như vậy là vì tận đáy lòng đã nhận định Thanh Huyền là người nàng yêu thích sao?

Cuối cùng là từ bao lâu, nàng không ngờ bản thân đã chấp nhận hắn?

Nàng không dám nhớ lại, không dám để cho bản thân bị phân tâm, nhưng giờ phút này không có cách nào khiến bản thân xóa bỏ mọi mâu thuẫn trong lòng. Trước giờ vẫn ôm hy vọng giúp hắn sửa tiên thân. Là thật lòng hy vọng có thể giúp hắn xóa bỏ vận hạn thoát khỏi luân hồi hay trong tiềm thức nàng đã có suy nghĩ khác?

Chư thần chứng giám, hôm nay Thanh Huyền thề rằng nhất định phải cưới sư phụ làm thê tử, đời đời kiếp kiếp, quý trọng như châu như báu, nắm tay cho đến bạc đầu, mãi không rời xa, nếu con nuốt lời, nguyện chịu thiên lôi trừng phạt!

Nàng nhớ lại lời thề của hắn vào đêm quỳ gối ở Cửu Tiêu điện, nhớ lại những lời tỏ tình của hắn, lúc nào cũng ước hẹn “Đời đời kiếp kiếp”. Một đứa trẻ thẳng thắn đơn thuần như thế, đừng nói là đời đời kiếp kiếp, ngay cả hôm nay ngày mai cũng hoàn toàn không thể đoán trước, vậy mà hắn lại hứa hẹn cho nàng một tương lai mờ mịt như thế sao?

Có điều, rõ ràng đã bị lừa gạt, trong lòng có vết xe đổ, nhưng vì sao lúc này nàng vẫn thầm tin như trước?

Có lẽ, thứ nàng tin là vì đôi mắt quá chân thành mà thẳng thắn kia.

Phong Cẩm cũng từng có một đôi mắt như vậy, nhưng sau đó đã không còn nữa. Bây giờ Thanh Huyền lại có một đôi mắt như thế, không biết sau này có biến mất hay không?

Đúng vậy, chuyện sau này ai biết được chứ?

Không đến miếu Thành Hoàng để xuống hoàng tuyền, nàng tìm một nơi kín đáo ở gần đây, thiết lập tiên chướng, niệm chú đốt bùa để hồn phách ra khỏi cơ thể, dùng phương pháp nhanh nhất vào Cửu Trọng Ngục. Không thể không nói, phương pháp này vô cùng nguy hiểm. Nàng là yêu thân tu hành đắc đạo, không thể vào vòng luân hồi của lục đạo, nếu hồn phách bị giữ lại Cửu Trọng Ngục không thể trở về thân thể, thì có thể bị hồn phi phách tán!

Nhưng vào thời khắc nguy cấp, nàng không nghĩ được gì nữa.

Từ Huyền Minh điện đi thẳng đến U Minh điện, đương nhiên không quỷ sai nào dám ngăn cản nàng. Dọc đường cũng phát hiện một số dấu vết, có thể nhìn thấy là Thanh Huyền đã ra tay với đám quỷ sai này, lòng nàng nặng như đá đè.

Trước đây, nàng từng nghe tiểu sư huynh nhắc đến Bắc Âm Phong Đô đại đế vài lần. Dù chưa từng gặp mặt nhưng cũng biết đó là đế tôn một phương có thể khuynh đảo trời đất, quản lý ma quỷ hơn mười vạn năm, nên ngay cả sư tôn Nam Cực Trường Sinh đại đế cũng rất kiêng nể ông ấy. Nghe nói, năm đó ông khăng khăng đưa Bạch Liêm lên Ngọc Hư Cung bái sư học nghệ, là vì thua Bắc Cực Tử Vi đại đế một quân cờ, phải cam nguyện chịu thua, đưa con trai độc nhất đến trao đổi một quân cờ. Rõ ràng là đã khuất phục Thần Tiêu phái, nhưng ông không hề kiêng nể thản nhiên nói rõ sự bất mãn với Hạo Thiên. Sau đó, vì Bạch Liêm bị trách phạt phải giáng chức, ông một lòng nhận định là quỷ kế của Hạo Thiên, giận dữ phân rõ giới hạn với Cửu Trọng Thiên. Nhưng chưa bao giờ xúi giục Bạch Liêm đoạn tuyệt quan hệ với Thần Tiêu phái, có lẽ là vì vẫn nể phục Nam Cực Trường Sinh đại đế và Bắc Cực Tử Vi đại đế.

Cho nên, nhìn tính nết Bạch Liêm nóng nảy như vậy, cũng có thể đoán được tính tình Bắc Âm Phong Đô đại đế thế nào. Bao nhiêu năm qua, Cửu Trọng Ngục và Cửu Trọng Thiên như nước với


Lamborghini Huracán LP 610-4 t