thuật Ngự Quỷ, y đã hơi nghi ngờ. Triệu Thịnh này chưa biết chừng chính là đồ đệ mà một trong đám sư huynh đệ của y thu nhận ở nhân gian. Nếu là thường ngày y cũng sẽ không so đo quá mức, chừa lại chút thể diện cho sư huynh sư đệ mình. Hơn nữa, nay đến cả Thanh Huyền cũng chạy đến U Minh Ti biện hộ cho Triệu Thịnh thì có thể thấy rằng Triệu Thịnh cũng có chút dây mơ rễ má với Thần Tiêu phái.
Chỉ tiếc rằng giờ đã khác xưa, lúc trước Hoa Vô Ngôn đã đến tố giác chuyện này với ông già nhà y là Bắc Âm Phong Đô đại đế. Xưa nay Bắc Âm Phong Đô đại đế đã không vừa ý với các tôn thần, tiên tôn của Cửu Trọng Thiên, Trường Sinh yến lần này lại khiến đôi bên trở mặt. Trong lúc lửa giận bừng bừng, ông đã ra lệnh phải nghiêm khắc tra rõ vụ việc lần này. Y làm con chỉ có thể thầm than khổ trong lòng, đành phải từ bỏ ý định tha cho Triệu Thịnh.
Bạch Liêm hắng giọng, y liếc Triệu Thịnh rồi chuyển qua nhìn Thanh Huyền, nghiêm trang bảo: “Ranh con, ta khuyên ngươi đừng lo chuyện bao đồng. Ngươi cũng biết tội hồn Triệu Thịnh này dùng thuật Ngự Quỷ làm hại mạng người. Nếu y thực hiện thành công, sổ sinh tử ở Cửu Trọng Ngục chẳng biết sẽ rối loạn ra sao và sinh tử của biết bao nhiêu người sẽ lệch khỏi quỹ đạo?
Dùng thuật Ngự Quỷ hại tính mạng con người, đây là dùng sức mạnh của chính U Minh Ti để gây rối với U Minh Ti, việc này là trọng tội. Nếu không nghiêm khắc trừng trị, chẳng phải U Minh Ti đã tự tát vào mặt mình?
Nếu việc này truyền ra ngoài, chỉ e U Minh Ti sẽ trở thành trò cười trong lục giới, mãi mãi chẳng thể ngóc đầu lên nổi.
“Tuy y có ý định dùng thuật Ngự Quỷ để hại người nhưng vẫn chưa hành động cơ mà.” Thanh Huyền chớp chớp mắt nở nụ cười, từng suy tính lướt qua đầu cực nhanh, hắn lập tức lựa lời hòa giải: “Tiểu sư bá có thể mắt nhắm mắt mở để con mang hồn phách y quay về hay không?”
“Ngươi nói dễ quá, y đã phạm tội nếu không trừng phạt làm gương cho kẻ khác, chẳng lẽ bất kỳ ai cũng có thể cưỡi lên đầu lên cổ của U Minh Ti hay sao?” Trông thấy điệu bộ và miệng lưỡi trơn tru hòa giải của Thanh Huyền, không hiểu vì sao Bạch Liêm chợt nghĩ tới hành vi của thằng nhóc này tại Trường Sinh yến, lòng y cực kỳ bực bội, giọng nói cũng nặng nề thêm vài phần: “Ngươi cho là U Minh Diêm Quân ta dễ bị người chèn ép vậy sao?”
Không những thế, nhớ tới sự thiên vị và che chở của Thiên Sắc với thằng ranh này, Bạch Liêm càng khó kềm chế cơn ghen ghét dữ dội bùng lên trong lòng, ngay cả cuống họng cũng chua lè chua lét.
Thằng thỏ con ranh ma, giả heo mà ăn thịt cọp, bây giờ lại trở thành tình địch số một của Bạch Liêm y.
Thanh Huyền không hề biết Bạch Liêm càng nhìn hắn thì càng ngứa mắt, nên vẫn tiếp tục cầu xin: “Xin Tiểu sư bá bớt giận!” Dừng một lúc, hắn cất tiếng rất đúng mực, dáng đứng thẳng như ngọc tạc lẳng lặng nhìn Bạch Liêm, dường như chỉ trong tích tắc đôi con ngươi đã hóa thành sương giá, nhưng vẫn cố nhỏ nhẹ giải thích: “Thanh Huyền không có ý đó, nhưng con hy vọng chuyện lớn có thể biến thành nhỏ, nên trừng phạt nhẹ để răn đe y là được. Nói thế nào đi nữa, y chỉ vì bị ma ám nhất thời mới có ý định sai trái, tin rằng sau bài học lần này y nhất định không tái phạm…”
“Bị ma ám?” Bạch Liêm hừ lạnh, đôi mắt giá buốt như băng tuyết, y vỗ bàn rồi đứng bật dậy, nắm chặt bàn tay phải, dường như y đang cố hết sức kềm chế cơn giận của mình: “Nếu không phải có người đem chứng cứ phạm tội và âm mưu của y báo với Cửu Trọng Ngục, e rằng U Minh Ti sẽ gặp phải rất nhiều phiền phức! Sao có thể vì đôi ba câu của thằng nhóc như ngươi mà bỏ qua được chứ? Y nhất định phải xuống mười tám tầng địa ngục, vào chảo dầu, qua lồng hấp, tới cối giã, đến cối xay đá rồi chìm trong huyết Trì ở địa ngục, mãi mãi không thể siêu sinh!”
Tố Bạch đứng một bên cúi đầu, ghi khắc lời dặn của Dụ Lan “Nói ít, khóc nhiều, giả vờ đáng thương”, cho nên từ nãy tới giờ vẫn chưa dám lên tiếng. Nhưng tới lúc này, nàng thấy hy vọng Triệu Thịnh được hoàn dương ngày càng xa vời, cho nên không thể tiếp tục nhẫn nhịn nữa.
“Diêm Quân đại nhân, cầu xin người tha tội cho chàng!” Nàng quỳ xuống không hề do dự, nhỏ giọng khóc lóc cầu xin, mím chặt môi, nước mắt lã chã trông thật điềm đạm đáng yêu khiến người ta khó lòng từ chối: “Tất cả đều là tội lỗi của tiểu nữ, tiểu nữ bằng lòng chịu phạt thay chàng, chỉ mong Diêm Quân đại nhân rộng lòng tha thứ.”
Chỉ tiếc, Bạch Liêm đã quá quen với tình cảnh này nên không thể sinh ra lòng thương xót nỗi, y cười khẩy rồi nhắm ngay đầu mâu vào Thanh Huyền: “Ranh con, ngươi cho là mang một nữ tử đến đây khóc lóc ồn ào một phen là có thể muốn gì được nấy ư?”
Trên thế gian có rất nhiều nữ tử cuồng si, sự sinh ly tử biệt của người phàm y chứng kiến quá nhiều. Nếu ai ai mà y cũng thương xót, chẳng phải mọi người đều trường sinh bất lão hay sao, vậy còn cần U Minh Ti làm gì nữa?
“Tiểu sư bá, đây là người vợ kết tóc của tội hồn Triệu Thịnh.” Thanh Huyền hạ thấp giọng, đưa mắt nhìn Tố Bạch đang cúi đầu cầu xin, dường như hắn hơi do dự, nhưng không nhẫn tâm bỏ mặc nên đành phải lên tiếng, theo sự thật mà bày tỏ: “Bây giờ nàng đang mang th