XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211501

Bình chọn: 7.00/10/1150 lượt.

m mà vĩnh viễn không trở về yêu giới, chỉ bản thân nàng biết ngàn vàng cũng không mua được lang quân si tình.

Tính y trẻ con, tự do phóng khoáng, thậm chí rất ghen tuông từ hành động cho đến lời nói, nhưng trong mắt nàng đó chỉ là công cụ che giấu sự yếu ớt của y. Cho đến nay, trong thâm tâm y vẫn luôn cho rằng, một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất phải là người bảo vệ người phụ nữ của mình thật tốt, nhưng y vĩnh viễn không làm được, tâm tư phức tạm như vậy có thể hiểu được.

Có điều, nàng thật sự chưa từng bận tâm là ai bảo vệ ai, hay ai nuông chiều ai, chỉ cần hai người ở bên nhau chẳng phải rất vui vẻ sao? Cho nên, nàng nguyện lòng ở bên cạnh y, du ngoạn khắp nhân gian, nhìn y cứ mười năm lại dùng thuật Mượn xác hoàn hồn thay đổi thân thể.

“Ta biết nàng đã sớm chán ta rồi!” Tuy rằng sắc mặt coi như bình tĩnh, nhưng khuôn mặt lập tức trở nên tái nhợt, y chậm rãi nhắm mắt lại, đôi hàng mi che giấu đôi mắt tối âm u. Bàn tay Cứ Phong hung hăng xoắn góc áo, nghiến răng, cuối cùng nói hết ra: “Mới vừa rồi trong phòng Triệu Thịnh, nàng vừa nhìn thấy người tên là Thanh Huyền kia thì đã nhìn chằm chằm, từ khi hắn đến ánh mắt nàng không hề rời khỏi khuôn mặt hắn… Nếu không muốn ở cùng ta, vậy thì ta với nàng mỗi người một ngã, nàng đi đường ngươi, ta đi đường ta…”

“Cứ Phong, chàng ghen sao?” Dụ Lan cúi xuống nhìn bộ dạng ấm ức sắp khóc của y, lẳng lặng thở dài.

Bị hỏi câu này, Cứ Phong như một chú mèo bị sét đánh trúng, lập tức xù lông lên.

“Dụ Lan, ta nói cho nàng biết, nếu nàng dám chán ta, ta sẽ hận nàng đến chết!” Khuôn mặt y trở nên hung hăng, đôi môi run run, tuôn hết những lời uy hiếp ra khỏi miệng: “Nếu nàng dám — cho dù ta thật sự phải đi, cũng phải moi mắt hắn, cắt mũi hắn, khiến hắn chết không toàn thây!”

“Lại giương nanh múa vuốt rồi, còn nói không phải ghen ư?” Nắm lấy tay Cứ Phong, Dụ Lan cười hệt như mèo ăn vụng, mang theo chút đắc ý, lúc này mới nói thật: “Chàng không phát hiện ra sao, hắn rõ ràng là một người phàm, nhưng lại có gần hai ngàn năm tu vi, thân thể như vậy đủ mạnh mẽ. Nếu chàng có thể sống nhờ thân thể ấy lâu dài, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, chẳng phải tiện hơn so với việc cứ mười năm lại đổi một thân thể người phàm sao?”

Biết được tâm tư của nàng, mới hiểu là vừa rồi bị lừa. Cứ Phong cắn răng nén giận trong lòng, mặc dù rất có hứng thú với lời nàng nói, nhưng vẫn hờn dỗi như trước, một lúc sau mới khó chịu hừ một tiếng: “Ta không thèm!”

“Xạo hoài!” Dụ Lan vừa bất đắc dĩ vừa yêu chiều ôm mặt y, tựa vào cổ, khuôn mặt nũng nịu, vô cùng thân thiết với nhân tình: “Không phải vừa rồi chàng nói muốn hầu hạ ta sao?”

“Ta hầu hạ cái đầu nàng!” Cứ Phong cười khẽ, ra vẻ khinh thường, nhưng lại đẩy nàng xuống giường, động tác thô lỗ cởi xiêm y của nàng. Tuy ăn nói ngang ngạnh nhưng rất mềm lòng, cùng nàng tận hưởng niềm vui hoan lạc từ trước đến nay, nhìn nàng như đóa hoa nở rộ dưới thân mình, thân thể nàng quay cuồng theo ngón tay y, nóng bỏng đáp lại những tất cả những đụng chạm.

Hai người quấn lấy nhau, y không muốn mình ở thế hạ phong, đây có lẽ là giới hạn tôn nghiêm cuối cùng của y. Có điều, tận đáy lòng y vẫn muốn hỏi một câu, nhưng không thể nào thốt nên lời.

Dụ Lan, những năm gần đây ta buộc lòng phải gửi hồn phách sống nhờ trong thân xác người khác, thứ nàng lưu luyến rốt cuộc là thân thể đẹp đẽ đó hay là hồn phách của ta?

Dụ Lan, thật sự cho tới bây giờ, nàng còn nhớ rõ khuôn mặt ban đầu của ta không?

Hết chương 49

Chương 50

Edit: Như Bình Beta: Vô Phương Thanh Huyền dẫn Tố Bạch bước xuống con đường hoàng tuyền chỗ miếu Thành Hoàng.

Mấy năm trước Thanh Huyền đã từng đi qua con đường này với Thiên Sắc, bây giờ quay lại cũng không khác gì, nhưng Tố Bạch thì khác hẳn. Trước kia, mặc dù nàng từng nhìn thấy ma quỷ, nhưng nàng chưa bao giờ ngờ rằng mình sẽ gặp chuyện không tưởng thế này, đương nhiên nàng rất căng thẳng, chỉ qua có một đoạn đường mà phải lúc đi lúc nghỉ.

Thanh Huyền biết trên đường hoàng tuyền, con người rất dễ bị yêu ma quỷ quái bắt lấy hồn phách, mà Tố Bạch không biết Vãn Sinh Chú như hắn năm xưa, cho nên hắn phải vừa đi vừa đọc, rồi bảo Tố Bạch đọc theo, dùng thần chú kiểm soát tâm thần của mình tránh bị yêu ma quấy nhiễu.

Khi qua sông Tam Đồ, vẫn là người chèo thuyền năm xưa. Khi y trông thấy Thanh Huyền và Tố Bạch thì cực kỳ kinh ngạc.

Sự kinh ngạc này không chỉ là nét mặt của người chèo thuyền, mà khi đi ngang qua Y Lĩnh Thụ và Vọng Hương Đài, đám quỷ hồn, Đoạt Y bà và Huyền Y ông đều trợn mắt há miệng. Hai người đi đến điện Huyền Minh, khi Diệu Quảng Chân Quân đứng đầu tầng thứ nhất của Cửu Trọng Ngục trông thấy Thanh Huyền cũng tròn xoe mắt.

“Tại sao ngươi lại mang một người còn sống đến Cửu Trọng Ngục?” Diệu Quảng Chân Quân kinh ngạc nhíu mày, nét mặt chấn động, thậm chí cánh tay cũng vì ngạc nhiên mà đờ ra. “Thanh Huyền công tử, ngươi quả thật là…” Sau một lúc lâu y mới hoàn hồn hẳn, luống ca luống cuống chẳng biết nên đánh giá ra sao với hành động cả gan làm bậy của Thanh Huyền, và cũng không biết phải xử lý việc này thế nào cho