XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211445

Bình chọn: 9.00/10/1144 lượt.

giây phút đó sự kiên cường được tôi luyện qua năm tháng như sống dậy, từ khóe mắt nét môi đều hiển hiện rõ nàng là một người ngoài nhu trong cương.

“Tốt.” Thiên Sắc khẽ gật đầu, dường như đã đoán chắc Tố Bạch sẽ trả lời như vậy. Thiên Sắc đưa mắt nhìn Triệu Thịnh, vẻ xa cách thoáng lướt qua ánh mắt, sau đó đôi con ngươi đen huyền lập tức quay về trạng thái bình thường như mặt hồ không gợn sóng: “Y đã bị quỷ sai bắt hồn, bây giờ có lẽ đã xuống U Minh Ti. Nếu có thể nhanh chóng mang hồn phách của y quay về đây thì sẽ cứu được. Nếu không chỉ còn cách lo hậu sự cho y.”

Tố Bạch ở bên này đang cố gắng tiêu hóa tin tức của Thiên Sắc thì mỹ thiếu niên đứng bên Dụ Lan liếc xéo mắt, hừ lạnh lùng: “Quỷ sai?” Tiếng cười lạnh đầy ý giễu cợt thoát ra khoải miệng, đồng thời cũng đêm hết sự bất mãn khó chịu nãy giờ thể hiện ra: “Hừ, quỷ sai chẳng qua là một đám chó trông cửa do lão già U Minh Ti Bắc Âm nuôi!”

Những lời này hơi kỳ quặc, theo lý mà nói U Minh Diêm quân Bạch Liêm tiếp quản U Minh Ti đã hơn ba ngàn năm nay, nhưng thiếu niên này không nhắc tới Bạch Liêm mà lại nhắc tới phụ thân Bạch Liêm là Bắc Âm Phong Đô Đại đế, điều này quả chứa rất nhiều huyền cơ.

“Cứ Phong, chú ý lời nói của chàng.” Khuôn mặt đang tươi cười của Dụ Lan lập tức xụ xuống, ý cảnh cáo trong biểu cảm và ngữ điệu nghiêm trang kia bộc lộ rất rõ ràng: “Chàng phải biết giữ mồm giữ miệng.”

Tiếc rằng, thiếu niên đẹp trai Cứ Phong không hề biết ơn: “Ta không thích giữ mồm giữ miệng đấy thì sao?” Hắn nhướng đôi mắt xếch liếc xéo Dụ Lan, rồi liếc qua Thanh Huyền, giọng điệu sặc mùi dấm: “Nếu điện hạ đã không vừa mắt thì đi tìm niềm vui mới đi!” Dứt lời, y giận dỗi quay đầu đi, không thèm để ý tới ai nữa.

Dụ Lan thấy bộ điệu bốc đồng của y, chỉ đành bó tay chẳng thể làm gì hơn.

Không thể không nói rằng, cơn ghen này quả thật rất quái đản. Thanh Huyền chỉ cảm thấy rằng mỹ thiếu niên có thái độ thù địch rất lạ lùng với mình. Tuy rằng y không thèm quan tâm, nhưng cũng có thể nhận ra, thiếu niên đẹp trai kia rất yêu Cửu Công chúa, những lời lẽ kiêu căng do được nuông chiều, hành vi giận dỗi la lối dường như là để giành lấy chút quan tâm.

Được rồi, hắn thừa nhận, hắn đã được lĩnh giáo.

Có lẽ, hắn nên sử dụng thủ đoạn này với sư phụ, biết đâu sẽ có hiệu quả…

Trong lúc hắn đang suy nghĩ miên man, Thiên Sắc bỗng cất tiếng: “Thanh Huyền, ngươi lập tức dẫn Tố Bạch đến miếu Thành Hoàng xuống U Minh Ti, đưa hồn phách của Triệu Thịnh về đây, ta ở đây canh giữ thân thể của y.”

Thanh Huyền không thể ngờ sư phụ lại giao một nhiệm vụ đầy thách thức cho hắn, nhất thời mừng rỡ. Nhưng hắn vẫn chưa kịp gật đầu, Dụ Lan đã kinh ngạc lên tiếng trước: “Ngươi bảo nàng ta đến Cửu Trọng Ngục?” Dụ Lan chỉ thẳng vào Tố Bạch, nét mặt rất lạ lùng, vừa như ngạc nhiên mà không hẳn là như vậy. Một lát sau, nàng mới lặng lẽ tiếp một câu: “Nàng này đang mang thai…”

“Cô bảo ta mang thai?” Ngay lập tức, Tố Bạch ngẩn ngơ, đôi tay bất giác ôm lấy bụng, đáy lòng vốn đang lạnh giá bất chợt dâng lên niềm vui bất tận.

Triệu Thịnh vẫn mong nàng mang thai, nhưng hai người thất vọng hết lần này tới lần khác, thật không ngờ vào giờ phút gần như tuyệt vọng nhất lại có, khóe mắt nàng cay cay.

Nàng vui mừng muốn khóc, nhưng sự thật chỉ rõ rằng nàng tuyệt đối không được xử sự theo cảm tính, bây giờ việc nàng phải làm chỉ được phép thành công không được phép thất bại, nếu không…

Cho dù phải bỏ mạng mình, ta cũng phải cứu sống thụ phân con!

“Phải, ta biết nàng đang mang thai.” Thiên Sắc bình thản đáp dường như tất cả mọi chuyện đều nằm trong tính toán của nàng : “Chính vì thế, cho dù xuống U Minh Ti gặp phải chuyện ngoài dự tính, không thể mang hồn phách của Triệu Thịnh về thì U Minh Ti cũng không dám làm gì nàng.”

Dụ Lan cười kỳ quặc, dường như nàng hoàn toàn hiểu những điều Thiên Sắc đang suy tính. Dụ Lan nhìn thần thái kiên cường của Tố Bạch nhắc nhở: “Đừng trách ta không chỉ ngươi, đến chỗ đó, nhớ cho kỹ nói ít, khóc nhiều, giả vờ càng đáng thương thì càng tốt.”

Hết chương 48

Chương 49

Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Vì Thiên Sắc không tiện nhúng tay vào việc này, nên để Thanh Huyền dẫn Tố Bạch đến miếu Thành Hoàng xuống Âm ty, đến Cửu Trọng Ngục dẫn hồn phách Triệu Thịnh về.

Không phải Thiên Sắc không tin tưởng Thanh Huyền, chẳng qua là xuất phát từ bản năng bảo vệ ‘con thơ’ nhiều năm nên luôn cảm thấy lo lắng khó diễn tả. Nhưng dù lo lắng, nàng vẫn giao nhiệm vụ gian khổ này cho một mình Thanh Huyền hoàn thành. Nàng cũng có băn khoăn của mình, Thanh Huyền cần phải độc lập, nàng không thể bảo vệ hắn cả đời —

Tuy nàng cũng hy vọng có thể bảo vệ hắn cả đời, nhưng không dám bảo đảm gì cả, nhất là từ khi biết mình không thể qua được thiên kiếp.

Thật ra, nàng biết bản thân mình lo lắng không cần thiết. Thanh Huyền đã từng xuống Âm ty, không có gì nguy hiểm, đến Cửu Trọng Ngục dù tiểu sư huynh không chịu giúp đỡ nhưng nhất định sẽ không làm tổn thương Thanh Huyền. Trường hợp xấu nhất, Thanh Huyền không mang hồn phách Triệu Thịnh trở về được, nàng sẽ đích thân đến Âm ty một chuyến giải