XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217685

Bình chọn: 7.5.00/10/1768 lượt.



Khi nói những lời này, nàng không hề nhìn Thiên Sắc mà chằm chằm nhìn Thanh Huyền, một nét cười lạ lùng ngập tràn đáy mắt nàng, ánh mắt nóng như lửa bỏng, tựa như đang thiêu đốt từng tấc từng tấc cơ thể Thanh Huyền.

Thiên Sắc không đáp, chỉ quay đầu hờ hững nhìn nàng, sau đó dặn dò Thanh Huyền.

“Thanh Huyền, ngươi ra ngoài, bảo Chu Ngưng dẫn theo Tố Bạch vào từ cửa sau.”

Thanh Huyền gật đầu, trong giây phút bước qua cửa hắn bất giác đưa mắt quan sát vị Cửu Công chúa kia, hắn phát hiện đó là một nữ tử rất xinh đẹp, trông chưa đến hai mươi, đứng bên cạnh nàng là một thiếu niên đẹp trai thần thái kiêu căng, trầm lặng. Nhìn sơ qua, y còn chưa tới tuổi trưởng thành, nhưng ánh mắt ngạo nghễ, thờ ơ, lãnh đạm đó không hề tương xứng với lứa tuổi của mình.

Giây phút Thanh Huyền quan sát mỹ thiếu niên kia thì y cũng đang lẳng lặng quan sát Thanh Huyền. Tuy rằng ánh mắt kia vẫn ẩn chứa sự kiêu căng không ai bì nổi, nhưng xen lẫn trong đó là thái độ thù địch khó hiểu.

Thanh Huyền không thèm để ý, vội vàng bước ra ngoài làm chuyện mình cần làm. Khi hắn vừa bước ra khỏi cửa, Thiên Sắc và Cửu Công chúa đã dùng thuật “U Minh truyền âm” người phàm không nghe được để trò chuyện với nhau.

“Thiên Sắc, đã lâu không gặp.” Cửu Công chúa nở nụ cười dịu dàng, nhưng bên dưới thái độ ôn hòa là sự xảo quyệt không ai có thể nhận ra, từng lời như kim châm muối xát, khiêu khích người ta: “Năm xưa, ngươi hăng hái nhiệt huyết, cùng tình lang của ngươi quét sạch thiên quân vạn mã của Ma giới. Bây giờ tại sao một mình ngươi lại cô đơn chiếc bóng đến nhân gian xen vào chuyện của người khác, sắm vai Quan Thế Âm đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn vậy?

“Tình lang” mà nàng nhắc tới chính là Phong Cẩm, nàng ta không phải không biết Thiên Sắc đã đoạn tuyệt với Phong Cẩm. Những lời tưởng như vô tình mà hỏi nhưng cái giọng điệu kia chính là cố ý xát muối vào miệng vết thương của người khác.

“Dụ Lan, đã lâu không gặp.” Biểu cảm của Thiên Sắc vô cùng hờ hững, không thèm nhấc mắt một cái, giọng điệu đều đều không cảm xúc, thế nhưng Thiên Sắc đã âm thầm phản kích lại: “Bây giờ, ngươi càng lúc càng có khí thế của công chúa, thật chẳng biết rốt cuộc Công chúa nhân gian hay Công chúa yêu giới hợp khẩu vị của ngươi hơn?”

Qua từng lời đối chọi gay gắt có thể đoán được, hai người quen biết từ lâu, mà cái vị được gọi là Cửu Công chúa có lẽ đã chết từ lâu, sống nhờ trong cái xác ấy hiện nay chính là con gái của Yêu vương có tầm ảnh hưởng mạnh ở Yêu giới – Dụ Lan.

Còn thiếu niên đẹp trai đứng cạnh nàng, thân phận càng đặc biệt.

Cố nhân gặp lại đương nhiên phải ôn chuyện trước.

Dù Thiên Sắc đã nhận ra gốc gác của nàng, nhưng Dụ Lan cũng không hề cuống quýt, nàng khẽ cười: “Thiên Sắc, chi bằng ngươi cũng phát biểu cảm nghĩ xem, trở thành kẻ ngoại tộc trong yêu giới hay là trở thành kẻ ngoại tộc trong tiên giới thì vừa ý của ngươi hơn?”

Nhắc đến kẻ ngoại tộc, Thiên Sắc không thể không thừa nhận. Lúc trước nàng quả thật là một kẻ ngoại tộc trong yêu giới, nàng đã từ chối sự trọng dụng của yêu vương mà chỉ một lòng tu đạo thành tiên, chúng yêu nghĩ rằng nàng mơ mộng hão huyền. Thật không ngờ, trời xanh không phụ người có tâm, nàng đã thuận lợi bước vào Thần Tiêu phái bái Nam Cực Trường Sinh Đại đế làm thầy. Quyết chiến một trận với Ma giới, danh tiếng vang xa, sau đó nàng lại tu thành thượng tiên. Kỳ tích này dẫn đến có vô số kẻ trong tiên giới bắt đầu một lòng tu đạo thành tiên.

Hoa Vô Ngôn chính là ví dụ điển hình nhất.

Thiên Sắc lạnh lùng hừ, nét mặt lãnh đạm, điệu bộ thong dong bình thản, đôi mắt đen xa xăm nhìn vào một nơi bất định: “Hiện nay, ngươi trở thành tử hồn sống ký sinh trong thân thể người khác, thật uổng cho thân phận công chúa yêu giới. Ngươi theo y xuống nhân gian tìm một cái xác có thể nương tựa, uổng cho mấy ngàn năm đạo hạnh. Xem ra ngươi cũng xứng với danh hiệu kẻ ngoại tộc, không nên nhường qua nhường lại.”

Vừa dứt lời, Dụ Lan vẫn chưa kịp đáp trả thì ánh mắt của mỹ thiếu niên đứng bên cạnh đã ngày càng lạnh lẽo, rõ ràng y rất tức giận.

Đúng lúc này, Thanh Huyền dẫn Chu Ngưng và Tố Bạch vội vã từ hậu viện vương phủ bước vào. Vừa vào phòng ngủ của Triệu Thịnh, lập tức phát hiện bầu không khí kỳ lạ ở đây. Thanh Huyền không có thời gian tìm hiểu nguyên do, chỉ lặng lẽ đứng cạnh Thiên Sắc, rất tự nhiên chăm chăm nhìn Cửu Công chúa và thiếu niên đẹp trai trước mặt giằng co trong lặng lẽ.

Có lẽ trên đường vào Ninh An Vương phủ đã được Thanh Huyền kể lại tình tình bên trong. Sau khi vào phòng ngủ, Tố Bạch không hoảng loạn quá, nàng chỉ cắn chặt môi lặng lẽ quan sát Triệu Thịnh nằm trên giường. Tố Bạch hít một hơi thật sâu, sau đó mới bước tới nhỏ giọng hỏi Thiên Sắc.

“Xin cô nương nói thật cho, còn cứu y được nữa không?”

Thiên Sắc không quanh co với nàng, cũng không trấn an, mà chỉ dùng giọng nói bình thản, nét mặt nghiêm trang, từng lời sắc như dao: “Nếu còn có thể cứu được y, ngươi có dám đánh cược bằng mạng sống của ngươi không?”

“Đương nhiên.” Tố Bạch trả lời chắc như đinh đóng cột. Nàng không biết mình có thể giúp gì, nhưng trong