Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211461

Bình chọn: 8.00/10/1146 lượt.

thích hết mọi chuyện, chắc là tiểu sư huynh cũng hiểu và nể mặt, vì dù sao Triệu Thịnh cũng là con của Bán Hạ sư huynh.

Có điều vừa bước ra cửa, nàng vẫn cảm thấy lo lắng, trong lòng nảy sinh cảm giác bất an, đành phải dặn dò lần nữa: “Thanh Huyền, cẩn thận mọi chuyện, phải biết nhẫn nại, đừng ỷ mạnh…”

Nàng chưa nói xong, Thanh Huyền đã nhào lên, chẳng cần biết ai ở xung quanh: “Sư phụ yên tâm, Thanh Huyền nhất định mang hồn phách Triệu huynh trở về thuận lợi.” Hắn cúi đầu nở nụ cười, như là muốn xóa hết lo lắng trong lòng nàng, sự ấm áp lan tỏa từ tâm hồn khiến đôi mắt như say mê. Ngay sau đó, lựa lúc nàng không để ý hắn cúi thấp đầu xuống, đôi môi mỏng chạm nhẹ trên trán nàng!

Nàng giật mình, hắn lại mỉm cười. Bóng dáng cao lớn ngạo nghễ bước ra cửa in sâu trong mắt nàng, khắc sâu mãi không phai trong lòng nàng.

Chàng thiếu niên đẹp trai Cứ Phong đứng bên cạnh thờ ơ lạnh nhạt, thấy ánh mắt Dụ Lan không ngừng đuổi theo Thanh Huyền, y không nhịn nổi nữa, nổi cơn ghen tam bành hung hăng hừ một tiếng, phẩy tay áo ra khỏi phòng Triệu Thịnh, đi thẳng về hậu viện!

Đây không phải lần đầu tiên y đến Ninh An vương phủ, đương nhiên biết Triệu Thịnh sắp xếp phòng cho y và Dụ Lan ở đâu. Có điều, y vừa đi vừa hùng hổ mắng chửi, toàn là những lời thầm oán Dụ Lan có mới nới cũ, đứng núi này trông núi nọ. Vừa đi vừa mắng, y đột nhiên ngừng lại, đôi mắt phượng hẹp dài nhướn lên, bỗng nhiên xoay người trừng mắt nhìn cây hòe ở góc sân, quát lên: “Làm gì lấp ló ở đó? Lập tức bò ra đây cho gia!”

Hoa Bất Ngôn đang giấu mình trên cây hòe sửng sốt, không ngờ lại bị một thiếu niên thư sinh yếu ớt nhìn thấy. Tuy ngạc nhiên nhưng gã cũng ý thức được thiếu niên này không đơn giản, đánh giá một hồi lâu mới hiện thân.

“Ngươi là loại gì vậy?” Phe phẩy cây quạt, nở nụ cười gian xảo không cam lòng ở thế yếu. Dù sao cũng vì tu tiên nên gã thường xuyên tiếp xúc với đủ loại yêu ma quỷ quái, Hoa Bất Ngôn quan sát thật kỹ coi như đã nhìn thấu được thiếu niên này: “Sao có thể để hồn phách sống nhờ trong thân thể người chết được chứ?”

Cứ Phong rất thính, vừa tiếp xúc đã biết trên người Hoa Bất Ngôn có mùi khác người thường, bây giờ lại thấy hiện thân là một hồ yêu, nên chẳng thèm bận tâm. Y cười lạnh một tiếng, khinh thường liếc Hoa Bất Ngôn, xoay mặt mở lời mỉa mai sâu cay: “Chuyện của gia, không tới phiên con tiểu hồ yêu như ngươi quản!”

Rõ ràng là một tên thiếu niên nhưng mở miệng ra lại tự xưng là “Gia”, dù Hoa Bất Ngôn muốn giữ chừng mực cũng không chịu nổi: “Bản công tử đương nhiên không quản được ngươi, nhưng đám quỷ sai của Âm ty chắc chắn có thể.”

Hoa Bất Ngôn trừng mắt, thầm nghĩ, chắn phải giao cái tên người không người quỷ không ra quỷ này cho Bắc Âm Phong Đô đại đế, giống như trước đó, gã biết được Triệu Thịnh là học trò cưng của Bán Hạ, vì bất mãn chuyện ngày đó Bán Hạ phá hỏng cơ hội của gã dạy dỗ Thanh Huyền, gã liền mách lẻo với Bắc Âm Phong Đô đại đế chuyện Triệu Thịnh sử dụng thuật ngự quỷ mưu hại mạng người, vui sướng khi nhìn thấy Bắc Âm Phong Đô đại đế bảo quỷ sai đến bắt hồn phách Triệu Thịnh, vậy là gã trả được thù.

Bây giờ gã có lòng đến xem trò vui, không ngờ lại gặp tên yêu nghiệt này, có cơ hội tích thêm công đức, dại gì bỏ qua chứ?

Vốn tưởng rằng Cứ Phong nghe danh tiếng “quỷ sai” sẽ hoảng sợ hoặc ít ra cũng có chút kiêng dè, nhưng y chỉ ngước mắt nhíu mày cười khẽ, khoanh tay trước ngực ngạo nghễ nhìn Hoa Bất Ngôn như là cố ý khiêu khích: “Có bản lĩnh thì ngươi nói quỷ sai Âm ty đến bắt hồn phách gia đi. Ngươi nghĩ là gia sợ bọn chúng sao? Thật nực cười!”

“Ngươi không sợ quỷ sai, đúng là kỳ lạ!” Hoa Bất Ngôn thản nhiên quét mắt nhìn Cứ Phong, nét mặt đầy nghi ngờ, nhưng lời nói không chút sơ hở, giọng điệu vẫn thờ ơ như trước: “Ngươi không sợ quỷ sai thật à?”

“Giỏi quá, ngươi nói đúng rồi đấy!” Vẻ mặt khinh thường đi cùng nụ cười tươi, đôi mắt Cứ Phong chợt trở nên lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như kiếm: “Đừng nói là quỷ sai, cho dù lão già Bắc Âm kia đến đây, gia cũng chẳng bận tâm!”

Nói xong, y liền quay người bước đi, đến cửa phòng lập tức đẩy ra rồi bước vào, cố ý đóng cửa thật mạnh.

Hoa Bất Ngôn hơi khiếp sợ chàng thiếu niên đẹp trai nhưng tính tình hung hăng và khác thường kia, vừa hoàn hồn lại thì sau lưng lập tức vang lên giọng nói đầy trêu chọc.

“Bản cung còn tưởng là ai, hóa ra là tên Hoa Bất Ngôn nhà ngươi ở sau lưng phá rối.”

Hoa Bất Ngôn giật mình, xoay người lại đã thấy một cô gái mặc cung trang xinh đẹp đứng sau người. Đôi mắt vô cùng sắc bén và kiêu ngạo nhưng nụ cười rất rạng rỡ, mỗi cử chỉ hành động cực kỳ phong tình, tuy vậy lại mang theo sự nguy hiểm chết người.

Cô gái này nguồn gốc như thế nào, thân phận ra sao, chỉ cần liếc mắt một cái gã đã nhận ra!

Năm đó yêu giới có hai cô gái rất nổi danh, một là Thiên Sắc được đến Ngọc Hư Cung tu tiên sau đó thoát được yêu tịch, còn một người khác là Dụ Lan – con gái của nữ vương, bên người nàng lúc nào cũng có một thiếu niên người phàm một lòng yêu nàng say đắm. Cuối cùng, đường đường là công chúa yêu giới lại vì chàng thiếu niên này mà c


Old school Easter eggs.