Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211421

Bình chọn: 9.00/10/1142 lượt.

àn bộ Ninh An Vương phủ rối như canh hẹ.

Đại phu, lương y nối đuôi nhau tới lui. Đút thuốc, châm cứu, ấn huyệt nhân trung, họ đã thử tất cả mọi cách nhưng tình hình Triệu Thịnh vẫn không khả quan, mạch đập càng ngày càng yếu, sắc mặt trắng bợt, thân thể lạnh lẽo dần. Đến cuối cùng các vị đại phu đều lắc đầu bó tay, họ bảo rằng “Bệnh cấp tính không thể chữa”, rồi động viên Ninh An Vương phi chuẩn bị áo liệm, sắp xếp sẵn linh đường, chuẩn bị hậu sự cho đứa con bảo bối độc nhất của bà.

Ninh An Vương phi bị dọa ngất ngay tại chỗ, sau khi tỉnh lại bà lập tức khóc chết đi sống lại.

Thật ra, Ninh An Vương phi biết rõ, mặc dù Triệu Thịnh không phải là con ruột của bà nhưng đó là bùa hộ mệnh của bà. Ngày xưa, khi Ninh An Vương Triệu Quyền còn sống từng bị thương ở chỗ hiểm trên sa trường, cho nên đã mắc phải chứng vô sinh, chữa hoài không hết. Ninh An Vương phi vô cùng thất vọng, bà đến biệt viện ở ngoại thành Ninh An ăn chay cầu phúc, không ngờ lúc nửa đêm chẳng biết ai đã bỏ lại một đứa bé trai trước cửa biệt viện. Ninh An Vương phi cho là ông trời thương xót nên đã phái Tống Tử nương nương (*) cho bà một đứa con làm chỗ dựa, nên bà nhặt đứa bé về, được sự chấp thuận của Ninh An Vương, bà che giấu sự thật và tuyên bố với bên ngoài đây là đứa con bà mang thai mười tháng sinh ra. Đứa bé trai đó chính là Triệu Thịnh! Sau đó, Triệu Quyền mất, vì không rõ chân tướng nên Triệu Thịnh đương nhiên kế thừa tất cả tước vị, thái ấp và bổng lộc của Ninh An Vương. Y không những thống trị thành Ninh An ngăn nắp rõ ràng, mà đối xử với bà cũng rất khiêm nhường tôn kính, ngoan ngoãn phục tùng, chưa bao giờ có hành động cử chỉ ngỗ nghịch nào.

* Hay còn gọi là bà mụ, tống tử nghĩa là đưa con tới. Theo lưu truyền dân gian thì có 12 bà mụ chuyên lo chuyện sinh đẻ, ở một số vùng Châu Á có tín ngưỡng thờ cúng bà mụ, trong đó có Việt Nam. Nhưng mà, giờ Triệu Thịnh thành thế này, bà phải làm sao đây?

Ninh An Vương phi khóc than cũng là lẽ thường tình, nhưng vào lúc đó lời đồn đãi bắt đầu tràn ngập thành Ninh An. Dân chúng đồn rằng, mấy hôm trước người chèo thuyền của Ninh An Vương phủ đi cùng với hai người vị khách lạ đã gặp phải thủy quỷ mặc áo đỏ trên sông An Trữ. Bây giờ, Ninh An tiểu vương gia lại mắc bệnh đột ngột đe dọa đến tính mạng, tất nhiên là vì Ninh An Vương phủ không đưa lễ vật đến sông An Trữ hiến tế cho thủy quỷ, cho nên thủy quỷ tức giận giáng kiếp nạn xuống.

Đương nhiên, trong số đó cũng có người nghi ngờ rằng người gặp chuyện bất trắc đáng lẽ phải là tân nương từ ngoài gả đến, sao giờ tự nhiên lại biến thành tân lang gặp tai nạn vậy?

Những lời đồn đại đều là truyền tới truyền lui rồi tam sao thất bản. Không bao lâu, chờ đến khi Thiên Sắc, Thanh Huyền và Tố Bạch chạy đến Ninh An Vương Phủ thì đã có một đám đông dân chúng tụ tập hóng chuyện ở trước cửa Ninh An Vương phủ, họ thì thầm nhỏ to, tranh cãi không ngớt, cho nên lời đồn đã mượn gió bẻ măng thành …

Mạng của tân nương quá mạnh, thủy quỷ không dám quấn lấy nàng cho nên đã hại tiểu vương gia, đây chính là truyền thuyết tân nương chưa gả vào nhà mà đã khắc chồng…

Cho nên trước khi vào trong Ninh An Vương phủ, Thanh Huyền cân nhắc rồi dứt khoát bảo Chu Ngưng dẫn Tố Bạch chờ ở ngoài Vương phủ, hắn và Thiên Sắc sẽ vào trước để quan sát tình hình, tránh tình trạng hoang mang bối rối xông thẳng vào dẫn đến đánh rắn động cỏ, vô cớ sẽ kéo cả Tố Bạch vào trong lời đồn.

Thị vệ của Ninh An Vương phủ nhận ra Thanh Huyền nên lập tức cản lại, nhưng Thiên Sắc đã muốn vào thì dễ như trở bàn tay. Nhưng, đến khi hai người bước vào phòng ngủ của Triệu Thịnh lập tức sửng sốt vì sắc mặt xám như tro của Triệu Thịnh nằm trên giường.

Việc Triệu Thịnh bất tỉnh nhân sự hấp hối, họ vốn tưởng rằng đó là kế hoạch của Triệu Thịnh, nhưng xem ra y đã xảy ra chuyện bất trắc thật.

“Ngươi là…” Tuy Ninh An Vương phi nhận ra Thanh Huyền nhưng Thiên Sắc rất lạ mặt, bà kinh ngạc vì sự xuất hiện đột ngột của hai người, đến cả tiếng khóc kinh thiên động địa cũng lập tức ngừng lại, bà vẫn đang kinh ngạc, sau một lúc lâu vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Dù sao Thiên Sắc cũng là người hiểu nhiều biết rộng, chỉ liếc mắt một cái đã biết nguyên nhân, nàng nhíu chặt mày, sóng mắt lay động, trong con ngươi sóng sánh một thứ gì đó, dường như nàng cảm thấy việc này cực kỳ đau đầu: “Ngươi có muốn cứu mạng y không?” Dừng một lát, nàng lẳng lặng khép mắt lại như đang suy tư điều gì. Một lúc lâu sau nàng mở mắt ra, con ngươi đen thăm thẳm không một chút gợn sóng, nhìn thẳng vào mắt Ninh An Vương phi, một tia sáng khó nhận ra lấp lóe trong ánh mắt: “Nếu muốn thì bảo những kẻ không phận sự rời khỏi đây, bao gồm cả ngươi nữa.”

Ninh An Vương phi chẳng biết vì hoảng sợ quá nên quay đơ ra hay là vì điều gì khác, trong chốc lát bà vẫn ngơ ngác chưa kịp hoàn hồn. Trái lại, Cửu Công chúa nét mặt bình thản đứng một bên điều khiển tình thế, nàng cho Ninh An Vương phi và những kẻ bưng trà rót thuốc không liên quan tạm thời tránh đi. Cuối cùng, nàng nhíu mày, hờ hững hỏi một câu: “Ta là cô cô của y, không thể xem là người ngoài chứ.


XtGem Forum catalog