Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211403

Bình chọn: 9.00/10/1140 lượt.

hải nặng nhẹ, dừng lại một lát, ánh mắt chợt thoáng hiện ánh sáng, chỉ chớp mắt nhưng vẫn thấy rất rõ ràng: “Chẳng qua là mệnh ta như thế nào ta cũng không thuận theo người khác, nhưng ta không thể liều lĩnh, bất chấp hậu quả như Triệu huynh.”

“Số mệnh của bản thân cũng không làm chủ được, mỗi bước đi đều phải dựa theo ý tứ chỉ thị của một người nào đó không biết, vậy con người khác nào một con rối?” Khóe môi Triệu Thịnh khẽ cong lên, sự kiêu ngạo nhanh chóng lan tỏa trên khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt sáng như đốm lửa nhỏ, sâu thẳm trong đó là sự bí hiểm: “Triệu Thịnh bất tài, Thanh Huyền huynh trách bất chấp hậu quả hay liều lĩnh cũng được, tóm lại, Triệu Thịnh không muốn làm đồ chơi như vậy!”

Thấy y nói năng ngông cuồng như thế, tuy rằng Thanh Huyền không đồng ý, không phản bác chỉ ngầm hỏi tránh đi: “Huynh có từng nghĩ nếu cứ khư khư cố chấp, cuối cùng sẽ có kết cục như thế nào không?”

“Dù làm trái ý trời thì đã sao, chết không tử tế thì thế nào?” Nghe đến đây, dường như Triệu Thịnh cũng nhận ra điều gì đó, đột nhiên nhắm mắt lại. Ánh nến hòa cùng ánh sao khiến cả người y toát lên vẻ bi thương không thể nói nên lời. Y lẳng lặng nhắm mắt giống như đang chợp mắt, sắc mặt xanh trắng, không nói được lời nào. Thật lâu sau, mới nghe chất giọng khàn khàn, lạnh nhạt vô cùng cô đơn của y: ” Triệu Thịnh ta nhất ngôn cửu đỉnh, đã nói sẽ cưới Tố Bạch làm vợ thì nhất định sẽ cưới! Dù chết không chỗ chôn thây, cũng chỉ cưới duy nhất mình nàng!”

Khoảnh khắc đó, Tố Bạch gần như chết lặng tại chỗ, chỉ cảm thấy lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, xung quanh trở nên mơ hồ, ngày càng nặng nề như đè lên trái tim nàng. Lại cảm thấy trong ngực như một chảo dầu sôi, thiêu đốt khiến trái tim nàng run rẩy, ngay cả ánh nến lập lòe kia và khuôn mặt y cũng không thể nhìn rõ.

Nàng vẫn nghĩ rằng, y chỉ nói mà thôi, hoàn toàn không ngờ y thật sự muốn kết hôn với nàng!

Y thật sự muốn…

Lúc này, không phải chỉ mình Tố Bạch cảm nhận thâm tình và sự kiên quyết của Triệu Thịnh, mà ngay cả Thanh Huyền cũng xúc động. Hắn có thể giải thích được vì sao Triệu Thịnh lại liều lĩnh vì người con gái mình yêu như thế, bởi vì hắn cũng từng vì sư phụ mà có cùng tâm trạng.

Bây giờ bảo thay đổi lập trường, hắn thật sự chấp nhận hành động vì giữ tính mạng mà chia rẽ uyên ương sao?

Dù cuối cùng sẽ thật sự bảo vệ được tính mạng của Triệu Thịnh, nhưng phá vỡ một mối nhân duyên tốt đẹp thì rốt cuộc là tích đức hay gây nghiệp chướng?

“Triệu huynh, huynh cũng biết thuật Ngự quỷ của huynh không điều khiển được nhiều Quỷ hồn, một khi tu vi của huynh không khống chế được, không thể đưa những Quỷ hồn này về Âm ty sẽ biến thành hung tàn, chẳng còn gì trói buộc, đi khắp nhân gian, hậu quả sẽ không tưởng tượng nổi!” Tuy tính tình Thanh Huyền nhẫn nại, nhưng chính bản thân hắn cũng cảm giác rõ ràng ngày càng lo lắng.

“Thế gian này vốn đã như đám yêu ma rối loạn, vì quyền, vì danh, vì lợi, thủ đoạn hung tàn, chém giết lẫn nhau, có khác gì cầm thú hay Quỷ hồn đâu?” Triệu Thịnh cười thản nhiên, đôi mắt bí hiểm chẳng chút lo lắng vì sóng gió sắp tới, cứ thế nói ra hết: “Gọi Quỷ hồn đến làm bạn với chúng, chẳng phải rất đúng lúc sao?”

Đúng như vậy sao?

Nếu không phải thì tại sao Hữu tướng một lòng muốn củng cố quan hệ họ hàng với hoàng gia, để bảo đảm sau này có bị thất thế cũng không bị liên lụy vì tai bay vạ gió, nhưng vì sao lại chọn Ninh An vương phủ? Ninh An vương đời trước là anh họ của của thiên tử đương triều, và là thanh mai trúc mã của Cửu công chúa. Mặc dù đã sớm qua đời nhưng vẫn đảm bảo cho người vợ góa của mình ngồi trên ngôi cao, con trai độc nhất thừa kế tước vị, bổng lộc không hề suy giảm, đủ thấy sức ảnh hưởng trong hoàng tộc. Về phần thiên kim nhà Hữu tướng, y đã sớm biết, tự nhận thấy bản thân không thể nào chịu đựng nổi cái tính điêu ngoa kia. Còn thiên tử đương triều, chẳng phải là do nhìn thấy tầm ảnh hưởng của Hữu tướng với triều thần cho nên mới ngự bút tứ hôn, như vậy chẳng phải là kết một đôi uyên ương sao?

Trong mắt người khác là kim ngọc lương duyên, ông trời tác hợp, nhưng với y mà nói chẳng khác nào khổ hình. Không phải y chưa từng nghĩ đến chuyện dẫn Tố Bạch bỏ trốn, chỉ là sao y nỡ nhẫn tâm để cho mẫu thân ở góa nhiều năm bị triều đình giận cá chém thớt?

Hoặc là nói, trong trò đấu trí này y có đi không có về.

Để phá vỡ hôn lễ vua ban kia, nếu có thể dọa cho thiên kim Hữu tướng hoảng sợ bỏ cuộc là tốt nhất. Bằng không, y dẫn Quỷ hồn đến, còn sống hay chết sẽ phó mặc cho tạo hóa. Để cưới Tố Bạch mà phải phạm tội lớn ngập trời thì đã sao? Y sống không được bao lâu nhưng cũng coi như để cho Tố Bạch một con đường lui, sau này nàng không phải lo áo cơm, không cần xuất đầu lộ diện, cũng không cần phải chịu nhiều lời đồn đãi thế này.

Nếu có thể để lại cho nàng một đứa con thì có thể mẹ sang nhờ con, thừa kế gia nghiệp Ninh An vương phủ, y chết cũng có thể nhắm mắt.

Nghĩ vậy, Triệu Thịnh xoay người sang chỗ khác, nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc lòa xòa bên má Tố Bạch, nụ cười ấm áp đó chính là sự an ủi và trấn an tốt nhất.

Rõ ràng đã biết Triệu Thị


XtGem Forum catalog