Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211382

Bình chọn: 8.00/10/1138 lượt.

u chuyện có thể vẹn cả đôi đường thì làm sao có việc cả đời chia cách, sinh ly tử biệt?” Thiên Sắc lắc đầu, nàng nghĩ tới lời cầu xin và gửi gắm của Bán Hạ, nghĩ đến tấm lòng của bậc làm cha làm mẹ trong thiên hạ, lòng trào dâng cảm xúc khó nói nên lời. Bán Hạ sư huynh hy vọng con mình có thể vượt qua kiếp nạn, mà nàng cũng giống Bán Hạ sư huynh, hy vọng Thanh Huyền có thể bình an tu thành tiên thân.

“Nếu muốn cứu mạng y vậy chỉ còn cách khiến y từ bỏ tình cảm này. Nếu không, chúng ta chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn y còn trẻ mà đã chết không yên lành.”

“Nếu Triệu huynh không cưới Tố Bạch cô nương, vậy chẳng phải là một đòn chí mạng với Tố Bạch cô nương ư?” Thanh Huyên nhíu mày không đồng ý, hắn bất mãn cúi đầu thấp giọng lẩm bẩm như thầm oán thán: “Bán Hạ sư bá quá xảo quyệt, người không giải quyết được vấn đề gai góc, mà lại quăng hết cho Thanh Huyền…”

Bắt gặp vẻ do dự trên khuôn mặt hắn, Thiên Sắc ngừng suy tư, sâu trong đôi mắt thoáng nét dịu dàng, nàng cất tiếng chỉ điểm đúng lúc: “Có thể cứu mạng y, thì đã là công đức của ngươi.”

Thanh Huyền vui mừng nâng mắt lên, ánh mắt rạng rỡ nhìn thẳng vào mắt Thiên Sắc, hỏi rất chân thành: “Nhưng phá hỏng nhân duyên của người khác, chẳng phải là tạo nghiệp chướng sao?”

Thiên Sắc bỗng chốc nghẹn lời, do dự rất lâu, nàng mới đáp qua loa: “Số mệnh hai người họ vốn không có duyên phận. Cho dù có, cũng chỉ là nghiệt duyên, cắt đứt có lẽ còn là chuyện tốt.”

Đã có duyên phận vì sao phải chia lìa?

Thanh Huyền ngẫm nghĩ rồi lại hỏi: “Sư phụ, người có nghĩ đến cách nào vừa có thể giữ mạng của Triệu huynh lại vừa có thể tác thành tình cảm của y và Tố Bạch cô ngương không?”

Đây là một vấn đề rất khó giải quyết, Thiên Sắc đã suy tư rất lâu, lúc này mới nhẹ giọng trả lời: “Trừ phi, có ai đó sửa mệnh giúp Triệu Thịnh.” Vừa dứt lời, nàng lập tức loại bỏ khả năng này: “Bản lĩnh bậc này, e rẳng chỉ có mười hai vị đế tôn đệ tử của Nguyên Thủy Thiên tôn mới có thể làm được, còn những người khác đừng hòng mơ tưởng!”

Đứng vậy, năm đó sửa mệnh cách cho Thanh Huyền, nàng đã nhờ Thái Ất Cứu Khổ Thiên tôn, vất vả trăm cay nghìn đắng, nhưng vẫn chưa thật trọn vẹn. Bán Hạ chắc hẳn là xuất phát từ suy nghĩ này, mới nhờ nàng và Thanh Huyền ra tay giúp đỡ, cứu mạng Triệu Thịnh.

Thanh Huyền không đáp lời, dường như đang trầm ngâm suy ngẫm.

Trong tích tắc Thiên Sắc phân tâm, Thanh Huyền đã lặng lẽ bước tới, vươn tay ôm lấy nàng: “Sư phụ, không biết số mệnh của Thanh Huyền và người có duyên phận gì hay không?”

Sự xót xa nhạt nhòa và sửng sốt thoáng hiện lên trong đáy mắt, lời nói và hành động bất thình lình của hắn khiến Thiên Sắc hoảng loạn, giống như tâm sự yêu đương của thiếu nữ bị người ta nhìn thấu, nàng bắt đầu lúng túng: “Thanh Huyền, đừng…” nàng vô thức lùi lại muốn tránh khỏi cánh tay của hắn, nhưng sau lưng chính là vách tường đã không còn đường lui, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn nhích lại gần, cơ thể ấm áp áp sát lại khiến nàng run lên khó mà kiềm chế.

Hắn không những không ngừng lại mà còn tiến thêm, ôm chặt eo nàng, giam cầm nàng trong vòng tay của hắn, làn da hai người kề sát vào nhau không còn một kẽ hở. Hơi thở nam tính, nhiệt độ cơ thể vây chặt tất cả các giác quan của nàng: “Sư phụ, đừng sợ, Thanh Huyền chỉ muốn ôm sư phụ một cái thôi.” Hắn cúi đầu thì thầm,giọng nói hơi khàn khàn.

Câu này sao nghe quen quen, dường như vừa nghe qua ở đâu đó?

Nhưng mà, không đợi nàng kịp nhớ ra nàng đã nghe thấy lời này ở đâu, kết quả là hắn đã giống nam tử trong phòng miệng tựa gương sáng tâm nhuốm mực đen, tung ra hư chiêu. Hắn không kề kiêng dè cúi đầu, đôi môi nóng cháy áp lên môi nàng, bắt lấy mùi hương khiến tâm can hắn rung động.

Trong phòng loan phượng hòa minh, bên song cửa sổ đôi bóng hình lưu luyến, trong phút chốc, ai có thể nhận ra rốt cuộc đây là cuối thu hay đang mùa xuân ấm áp?

Dường như đang trôi lơ lửng trong mây mù, lại đang ngâm mình trong dòng suối ấm áp, Thiên Sắc không còn sức phản kháng, chỉ có thể đón nhận. Dần dà, dường như nàng đã quên đi tất cả. Nàng cảm nhận được tay hắn đang cởi áo khoác của nàng, đôi tay biến thành đôi môi, hắn hôn nàng, âu yếm từng tấc từng tấc một, nụ hôn quyến luyến nơi xương quai xanh, bồi hồi quanh đôi vai, lướt qua vành tai nàng, tình nồng ý đậm gần như biến thành nhẹ cắn.

Cơ thể Thanh Huyền rất ấm áp, làn da tỏa ra nhiệt độ cao, như một lò lửa không bao giờ tắt, gần như sắp thiêu đốt nàng. Nàng cảm nhận được sức mạnh ẩn nấp trong cơ thể trẻ trung, huyết mạch sôi sục trào dâng. Từng cái vuốt ve lưu luyến, trân trọng, như muốn mượn động tác này khắc ghi toàn bộ hình dáng của nàng. Thiên Sắc chỉ có thể bị động, đắm chìm, cho đến khi hắn tạm ngừng lại, nàng cảm thấy hơi thở nóng rực của hắn phảng phất bên tai, đôi tay ôm chặt thắt lưng nàng, nhấc bổng nàng lên, men theo làn váy, bàn tay hắn chạm vào da thịt mát rượi của nàng, khiến nàng bất giác run lên.

Giây phút ấy, dường như có một chậu nước lạnh rót thẳng vào đầu nàng, Thiên Sắc vươn tay đẩy mạnh hắn ra, cất bước muốn bỏ chạy. Trong tình thế cấp bạch nàng đã quên mất mì


Snack's 1967