n ở đây nhìn lén, hình như không có đạo đức cho lắm.”
Thiên Sắc khẽ nhíu mày, nàng cũng loáng thoáng biết nam tử có hứng thú rất đặc biệt với thứ này, bây giờ trông thấy cảnh uyên ương nghịch nước thế này, đương nhiên sẽ khó kiềm chế. “Theo ý của ngươi, chẳng lẽ chúng ta nên gõ cửa bước thẳng vào xem trực tiếp hay sao?” Chẳng hiểu sao, nàng nhất thời nghịch ngợm, thu lại vẻ mất tự nhiên của bản thân, nàng ném một câu trêu ghẹo qua, khuôn mặt tuấn tú của Thanh Huyền đỏ rực trong tích tắc.
“Khụ khụ, không phải vậy.” Thanh Huyền rũ mắt xuống, bị Thiên Sắc trêu như thế, đương nhiên hắn không dễ chịu gì, vì hình như có thứ gì đó đang gặm cắn trái tim hắn từng chút từng chút một, ngứa ngáy mà không tài nào gãi được. Thật ra, bây giờ người khác ăn mà hắn chỉ có thể nhìn, rõ là nghẹn quá mức, hắn thật rất muốn kích động đề nghị sư phụ.
Đêm dài đăng đẵng, nếu sư phụ bằng lòng, chi bằng người cùng Thanh Huyền bắt chước đôi uyên ương kia phong lưu một phen…
Đương nhiên, những lời này hắn chỉ dám nghĩ trong lòng mà thôi. Việc phong lưu vui vẻ kia trong mơ thì không sao, nhưng nếu thật sự to mồm nói ra, quả là đại nghịch bất đạo, chưa biết chừng sư phụ nghe xong sẽ thẹn quá hóa giận, dùng một chưởng chẻ đôi hắn ra mất!
Nếu chỉ bị đánh một chưởng, hắn rất cam lòng, nhưng chỉ sợ sư phụ lại muốn bỏ đi.
Bất giác hắn đưa mắt liếc nhìn vào cửa sổ, hắn trông thấy chiếc giường trong phòng như một chiếc thuyền lá trôi trên hồ, rung rinh dập dềnh, kẽo cà kẽo kẹt. Bắp chân nhỏ nhắn như ngó sen thoắt ẩn thoắt hiện sau tấm màn che, dường như đang châm chích lục phủ ngũ tạng của hắn, rực lửa hừng hực.
Hắn vội vã cúi đầu, lòng thầm kêu khổ.
Thật là giết người mà, hai cái kẻ này phong lưu mạnh mẽ cỡ đó, bảo hắn tối nay về phòng làm sao mà ngủ yên đây?
Nhưng, trằn trọc khó ngủ có lẽ cũng là chuyện tốt, còn hơn là sau khi hắn ngủ lỡ như lại nằm mơ cái gì không nên mơ, nếu để sư phụ biết chỉ e người sẽ mất tự nhiên. Hiện nay, hắn vẫn đang ở nhờ nhà người khác chứ không phải ở Yên Sơn, nếu sáng mai tỉnh giấc chăn lại bị bẩn, cần phải giặt thì quả thật có hơi bẽ mặt…
Không nên, không nên, không được suy nghĩ lung tung nữa!
Càng nghĩ thế, thì máu nóng của hắn càng khó yên ổn. Giờ phút này hắn cảm thấy cơn ngứa ngáy trong lòng đang dần biến thành một ngọn lửa, bừng bừng đốt cháy lục phủ ngũ tạng khơi dậy cái cảm giác đã ngủ đông từ lâu, thiêu đốt huyết mạch toàn thân. Đôi vòng tay dường như đang cực kỳ trống trải, hận không thể vươn tay qua ôm chặt lấy sư phụ, lấp đầy khoảng trống ấy.
“Sư phụ, đêm ấy trên sông An Trữ, Tố Bạch cô nương bảo trông thấy quỷ, nhưng Thanh Huyền không hề ngửi thấy được khí tức của yêu quỷ.” Để che giấu sự khác thường của mình, hắn bước đến bên cạnh Thiên Sắc quanh co: “Ngày trước Bán Hạ sư bá có từng dạy con thuật ngự quỷ, mối quan hệ của Triệu huynh và Bán Hạ sư bá không tầm thường. Chẳng lẽ y muốn mượn lời đồn ma quỷ trong thành Trữ An, sai khiến quỷ hồn đến hù dọa tân nương, phá hỏng hôn lễ, cuối cùng cưới Tố Bạch cô nương làm vợ?”
“Dùng thuật ngự quỷ triệu tập hồn phách, không có hình dáng, không có sát khí, dựa vào tu vi của ngươi không phát hiện ra cũng là chuyện hợp tình hợp lý.” Thiên Sắc khẽ gật đầu, giọng nói bình thản, đôi mày trầm ngâm nhíu chặt: “Tính toán của y quả không tệ, đáng tiếc lại không thể thực hiện được.”
“Tại sao?” Thanh Hơi kinh ngạc hỏi, không hiểu trong này còn có đạo lý huyền diệu gì.
Thiên Sắc trầm mặc rất lâu mới mở miệng, giọng nói như dòng suối mát lành trong vắt uốn lượn, nhưng vẫn hờ hững thờ ơ như người xem cờ dù thấy thế cục cũng không lên tiếng, lạnh lùng xem những người trong cuộc vật lộn, giãy dụa: “Mặc dù phá hỏng được hôn sự, nhưng hắn vẫn không thể cưới Tố Bạch. Số mạng Tố Bạch là trọn đời cô độc xung khắc với số mệnh của Triệu Thịnh, nếu y quả thật cưới nàng, chỉ e không thể sống lâu.”
Dứt lời, nàng vô thức liếc nhìn vào trong phòng, vô tình nàng loáng thoáng trông thấy bóng dáng đôi uyên ương đang quấn quýt lấy nhau, nàng hoảng hốt âm thầm dời mắt đi nhìn sang hướng khác.
May là nàng và Thanh Huyền chỉ đứng ngoài phòng, nếu vừa nãy hai người bắt quyết sử dụng thuật ẩn thân vào trong phòng, e rằng hai người sẽ tránh không kịp. Lúc đó, chuyện phong lưu xảy ra trước mắt chẳng phải càng khiến nàng xấu hổ chết sao?
Ở bên kia, Thanh Huyền không thể biết được bên dưới thần sắc nghiêm trang của sư phụ ẩn chứa điều gì, hắn nhíu mày, suy xét sự việc thật cẩn thận một lần nữa, sau đó mới cất tiếng: “Sư phụ, Bán Hạ sư bá nhờ con giúp Triệu huynh vượt qua kiếp nạn này, chẳng lẽ là người muốn con chia uyên rẽ phượng, chia cắt đôi tình nhân này?”
Tuy biết suy đoán của Thanh Huyền là sự thật, nhưng Thiên Sắc cũng không trả lời ngay, đôi mắt như giăng kín sương mù hơi nheo lại, sâu không thấy đáy, không hề chất chứa tình cảm: “Nếu ngươi có thể nghĩ vậy, thì sự việc đã quá đơn giản.”
Thanh Huyền trợn tròn mắt, nghẹn ngào một lúc, hắn mới bứt rứt hỏi một câu, nét mặt quả không nhẫn tâm: “Chẳng lẽ, không có cách nào vẹn cả đôi đường sao sư phụ?”
“Nếu trên đời này có nhiề