Disneyland 1972 Love the old s
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211373

Bình chọn: 7.00/10/1137 lượt.

cố tỏ vẻ lạnh lùng nhưng lại bất chợt bộc lộ sự ngây thơ và nhẫn nhịn, nàng không hề mơ mộng hão huyền, cũng chưa từng viện cớ đòi tiền tài vật chất gì của y. Qua lại lâu, tính cách tốt đẹp của nàng càng khiến y thêm mê muội, cho đến khi y có quan hệ vợ chồng với nàng…

Đương nhiên, y biết đây không phải là lần đầu tiên của nàng, không có lạc hồng, đương nhiên nàng không phải trinh nữ. Khi đó, y từng nghi ngờ rằng mình đã thích nhầm một nữ tử lẳng lơ, phóng đãng, mặc dù y không hỏi cũng không trách mắng, nhưng không thể tránh khỏi dần lạnh nhạt với nàng.

Có lẽ khoảng nửa năm, y không hề quan tâm tới nàng, mà nàng cũng không hề chủ động đến tìm y khóc lóc. Nếu không phải nửa đêm y ngẫu nhiên đi ngang qua bờ sông An Trữ, phát hiện nàng mặc giá y, vừa đốt giấy tiền nguyên bảo vừa đờ đẫn lẩm bẩm thì thào, có lẽ y vĩnh viễn không biết được chân tướng sự thật.

Nàng không oán trời giận người, cũng không khóc lóc, nàng chỉ lẳng lẳng chấp nhận số phận, âm thầm dùng sự kiên cường của bản thân đối chọi với số mệnh!

Có phải sự thật là thế này không? Trong mắt y nàng chỉ là một vị khách qua đường, nhưng trong mắt nàng y là tất cả hơi ấm trong cuộc đời quạnh quẽ?

Nàng không cầu mong xa vời sẽ được gả cho phu quân nàng yêu thương, nàng không thể ngờ rằng trong khoảnh khắc đó y đã thầm hạ quyết tâm, nhất định phải trở thành phu quân của cô gái này.

“Tố Bạch, nàng phải nhớ kỹ, ta muốn cưới nàng làm vợ, không liên quan tới chuyện nàng có còn trinh tiết hay không?” Gượng cười, Triệu Thịnh vươn tay xoay người nàng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, tỏ từng lời chân thành thẳng thắn: “Cha dượng của nàng là đồ súc sinh, nàng không nên vác cái gánh nặng này trên vai nữa. Những lời ta đã nói, mỗi một câu ta đều nhớ rõ, quyết không nuốt lời!”

Những lời an ủi của Triệu Thịnh tuy có chút hiệu quả, nhưng cơ thể Tố Bạch vẫn run rẩy không ngừng. Dù nói thì nói thế, nhưng sự đời đâu theo ý nguyện của con người?

“Nhưng mà, vị tiểu thư được gả tới đây chẳng phải chỉ còn mấy ngày nữa là tới thành Ninh An hay sao?” Nàng thì thầm nhỏ xíu, nhỏ đến gần như không có âm thanh, phút giây đó nàng cắn chặt môi dưới, trái tim đau buốt. Cảm giác bất an như thủy triều dâng lên cuồn cuộn, trái tim nàng rỗng toác, tựa như thứ quý giá nhất sắp bị người ta cướp mất, khiến nàng lo lắng khó yên.

Gân xanh nhảy bần bận giữa hai hàng lông mày, Triệu Thịnh khẽ híp mắt, vươn tay vỗ về khuôn mặt tái nhợt của nàng, đôi mắt đen thăm thẳm không thể nắm bắt, ánh sáng tỏa ra trong con ngươi giống hệt đốm lửa nhỏ lấp lánh sáng rọi, giọng nói dần lạnh lùng quyết liệt: “Ta có cách khiến nàng ta đến từ đâu thì phải quay về nơi đó!”

“Cách của chàng có ổn không? Có xảy ra chuyện bất trắc gì không?” Nắm lấy bàn tay Triệu Thịnh đang đặt trên gò má nàng, Tố Bạch vẫn lo lắng bất an. Đôi môi đỏ mọng hơi run rẩy, ánh mắt hoảng hốt: “Thịnh, lòng ta giờ rất rối loạn…”

Thoáng cảm nhận được cơ thể nàng đang run lên, Triệu Thịnh cắt lời nàng, bỗng chốc ôm chặt lấy nàng, trong giọng nói tưởng chừng như bình thản dường như đã pha chút kiên quyết: “Nàng phải tin ta!” Sau khi thấy nàng gật đầu hơi do dự, y mới kề mặt tới dán vào trán nàng, một ánh cười dần dần lan ra đáy mắt. Triệu Thịnh vươn tay ôm nàng, chôn mặt vào gáy nàng, hơi thở chậm chạp mà ấm áp, giọng nói đè thấp khẽ khàng than thở: “Tố Bạch, mấy hôm không gặp, ta nhớ nàng quá…”

Triệu Thịnh áp sát vào nàng, gần đến mức có thể nàng ngửi thấy hơi thở ấm áp của y, có thể cảm nhận được hô hấp của y càng ngày càng dồn dập, hỗn loạn. Dường như Tố Bạch đã biết y muốn làm gì tiếp theo, Tố Bạch vụt đỏ mặt: “Đừng, đừng mà…” Nàng ngượng ngừng muốn đẩy y ra, nhưng y đã bắt đầu khẽ hôn cắn dọc theo tai xuống gáy, cảm giác nóng bỏng dần lan tràn theo từng nơi y chạm tới. Nàng chỉ có thể khép mắt lại, hơi nhăn mày, thở hỗn hển, hai tay nắm chặt vạt áo trước của Triệu Thịnh.

Một ngọn lửa bùng cháy trong cơ thể nàng, mà y còn dùng cơ thể ấm áp của y ủ ấm nàng, khiến nàng không thể né tránh.

“Nàng đừng sợ, ta chỉ muốn ôm nàng một cái.” Đặt nụ hôn bên tai nàng, Triệu Thịnh khẽ cười, chậm rãi cất tiếng thì thầm bên tai nàng, giọng nói khàn khàn đến đáng sợ.

Nói thì nói vậy, nhưng y đã khó có thể kiềm chế, y bế nàng đứng dậy bước đến bên giường.

Ngay tức thì, cảnh sắc kiều diễm, ấm áp hài hòa, rèm che trướng phủ, gỡ váy lụa, cởi tiết y, tình trào dâng khó kiềm nén, lầu ngọc chiếu băng gấm uyên ương.

******

Trong phòng cảnh xuân rực rỡ, đôi uyên ương trên giường đang quyến luyến khó xa, tuy đã có rèm che trướng phủ không thể nhìn rõ bên trong, nhưng cũng khiến hai vị khách không mời đứng ngoài cửa sổ cực kỳ xấu hổ đối mắt nhìn nhau.

Thiên Sắc quay đầu lại trước, thế nhưng những lời nỉ non tâm tình vọng ra khỏi phòng vẫn liên miên không dứt, càng khiến dòng suy nghĩ của nàng hỗn loạn hơn cả ma chướng. Thiên Sắc ngẫm nghĩ, dường như cách quay mặt đi không phải là phương pháp tránh né tốt nhất, nàng hơi lui về sau một bước,suy ngẫm có nên bỏ đi hay không thì chợt bắt gặp Thanh Huyền nhìn chằm chằm vào trong phòng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Trố