Old school Swatch Watches
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211341

Bình chọn: 7.00/10/1134 lượt.

Thịnh bất đắc dĩ thở dài, y lấy sợi dây đỏ có buộc nửa mảnh ngọc quyết ra khỏi vạt áo, đeo vào cổ Tố Bạch, dặn dò rất trang nghiêm: “Nàng phải luôn luôn đeo cái này, tuyệt đối tuyệt đối không được bỏ ra!”

Vươn tay vuốt nửa mảnh ngọc quyết mát lạnh trên cổ, khuôn mặt nhợt nhạt của Tố Bạch thoắt ửng hồng, dường như nàng cảm thấy hơi xấu hổ bất an. Nàng khẽ ậm ừ, sau một lúc lâu mới ngượng ngừng ướm hỏi: “Thịnh, chàng thật muốn cưới ta sao?”

“Nàng không tin ta?” Triệu Thịnh nhướng mày khẽ mỉm cười, bàn tay to thô ráp bao bọc bàn tay nhỏ bé mảnh khảnh của nàng, những ngón tay dịu dàng đan xen khó mà chia cách. Đầu ngón tay thương yêu vuốt ve từng tấc lòng bàn tay nàng, đôi mắt tràn ngập ánh cười, giọng nói trầm thấp khàn khàn, dịu dàng ấm áp như một dòng suối mát chảy xuôi vào lòng vỗ về trái tim nàng.

“Thật ra, chàng không nên…” Tố Bạch cúi đầu, một giọt nước mắt lặng lẽ chảy vào lòng nàng, nó dịu dàng và lạnh buốt, tựa như bông tuyết ngày đông còn chưa rơi xuống mà đã hoàn toàn tan biến. Nó rõ ràng không hình dạng không màu sắc, mà lại đâm thẳng vào nơi mềm mại nhất trong trái tim nàng, đục khoét từng chút một khiến nàng đau đớn. Sự chua chát tựa như thủy triều dâng ngập cõi lòng, gặm nhấm cơ thể nàng từng chút một, khiến tầm mắt của nàng cũng bắt đầu mơ hồ: “Ta tự biết thân phận mình thấp hèn, chỉ cần có thể ở bên chàng, cho dù làm thiếp ta cũng…”

“Nàng đừng nói ngốc nghếch!” Triệu Thịnh cắt ngang lời nàng, đôi tay ôm nàng chợt đột ngột chặt thêm, giống như một cái kén tằm bọc nàng vào giữa, tựa như muốn ngăn cách với mọi thứ ở bên ngoài. Đây là thế giới của riêng họ, không ồn ào náo nhiệt, chỉ sự tĩnh lặng tâm ý tương thông: “Ta đã nói ta muốn lấy nàng làm vợ, không phải làm thiếp!”

Triệu Thịnh nói chắc như đinh đóng cột, nhưng lọt vào tai Tố Bạch lại khiến lòng nàng rối như tơ vò.

Thật ra, nàng biết rất rõ, dựa vào xuất thân và danh danh của nàng, cho dù muốn vào Ninh An Vương phủ làm thiếp cũng đã là mơ mộng hão huyền. Lúc trước, nàng từng muốn bảo y dẫn nàng rời khỏi nơi này, đến một nơi không ai biết họ, sống một cuộc đời mới. Tuy nhiên, y không phải người bình thường mà là thế tử của Ninh An Vương phủ, là huyết mạch của hoàng tộc, thân phận cao quý, y sao có thể vứt bỏ tất cả trách nhiệm mà dứt khoát bỏ đi? Còn nữa, nữ tử muốn gả cho y lại là thiên kim của hữu Thừa tướng quyền cao chức trọng. Nếu xảy ra sơ suất gì, không chỉ liên lụy đến y mà còn là toàn bộ Ninh An Vương phủ.

Có lẽ, y nên là nam tử mà nàng chỉ có thể đứng ngắm nhìn từ xa, y có thể ở bên nàng lâu như thế, đáng lẽ nàng nên thỏa mãn?

Nàng còn cầu mong gì xa xôi hơn nữa?

Từng hơi thở của Triệu Thịnh quẩn quanh tai nàng, bất tri bất giác dồn ép nỗi chua xót trong đáy lòng trào dâng. “Sao ta có đủ tư cách làm thê tử của chàng?” Tố Bạch vươn tay vuốt ve ngũ quan góc cạnh rõ ràng của y, nàng cất giọng dịu dàng, xúc động vô hạn trào dâng trong lòng, hóa thành nỗi đau chẳng thể bỏ qua: “Chàng là tiểu vương gia của Trữ An Vương phủ, mà ta không những là sao chổi mà trinh tiết cũng đã…”

Nếu hỏi rằng điều nàng tiếc nuối nhất trong cuộc đời này là gì, thì đó chính là nàng đã không thể trao mình trọn vẹn nhất cho người nam tử nàng yêu thương, quý trọng.

Mọi người chỉ biết rằng thầy tướng số phán nàng là Thiên Sát cô tinh, cho nên mọi người đều trút hết nguyên nhân mẹ nàng tự vẫn và cha dượng nàng đột tử lên đầu nàng. Nhưng không một ai biết rằng, từ sau khi mẹ nàng mất đi, nàng đã trở thành món đồ chơi trong tay cha dượng, bị ông ta cưỡng bức, làm nhục, đau đớn, khổ sở mà không dám kể với ai?! Nàng bị tra tấn mỗi ngày cho đến khi cha dượng đột tử. Không, có lẽ dù có qua bao nhiêu năm đi nữa, nàng cũng không thể quên được những tổn thương và đau đớn đó.

Nàng không thể giống những cô gái bình thường, trưởng thành trong yên bình chờ đến ngày phu quân đến đón. Hoặc là, đôi bên chưa từng gặp gỡ thì cuộc đời nàng có lẽ đã bình yên hơn? Vẫn nhớ, trưa hôm đó, nàng đến Ninh An Vương phủ đưa đậu rang cho Ninh An Vương phi, nếu nàng không bất ngờ gặp gỡ Triệu Thịnh cưỡi ngựa quay về phủ, như vậy mọi thứ đều đã khác?

Con ngựa nổi điên suýt chút nữa đạp chết nàng, lọ đậu rang rơi xuống đất vỡ toang. Hạt dưa, hạnh nhân và đậu phộng rơi vãi trên mặt đất. Thời khắc đó, nàng khốn đốn bất an, quỳ rạp trên đất, nàng cảm thấy dường như tất cả mọi người đều đang chỉ trỏ cười cợt nàng, nàng càng bối rối thì càng không thể thu dọn hiện trường tan hoang trên đất. Đúng lúc đó, một dáng người cao lớn, rắn rỏi ngồi xổm xuống giúp nàng nhặt lại những thứ rơi vãi đầy đất, những ngón tay thuôn dài mà dịu dàng bất chợt chạm phải tay nàng. Nàng nâng mắt nhìn lên, chợt bắt gặp một nam tử ôn hòa ấm áp như làn gió xuân, từ đó về sau nàng mãi mãi không thể quay đầu.

Ông trời, có phải rất thích trêu đùa những người phàm tầm thường hay không?

Đây là lần đầu tiên nàng nhắc tới chuyện mình không còn hoàn bích trước mặt y, ánh mắt Triệu Thịnh hơi buồn bã, khuôn mặt ôn hòa nho nhã càng lúc càng xanh mét, cằm dưới căng chặt như muốn vỡ vụn.

Khi vừa quen biết y, tuy rằng nàng