sóng cuồn cuộn quét khắp cơ thể. Nàng đón nhận một cách bị động, nhưng sự bị động ấy như thủy triều dần cắn nuốt linh hồn nàng, đón nhận lửa tình cuốn lấy. Mãi cho đến khi toàn thần dần mềm nhũn trong lòng hắn, vô thức ngã xuống giường vô cùng thân thiết.
Đúng vậy, ma chướng, lại đến nữa rồi!
Nhưng vì sao đầu óc nàng kêu gào phải chống lại nhưng cơ thể lại sung sướng đón nhận? !
Xem ra, nàng đã thật sự trúng tà rồi!
Hôn xong, Thanh Huyền áp mặt vào cổ nàng thở hổn hển, toàn thân vẫn còn dư âm hương vị vừa rồi. Nhưng Thiên Sắc chỉ nhìn chằm chằm đỉnh màn, khoảnh khắc này chỉ cảm thấy hoàn toàn xa lạ với chính bản thân mình!
“Vi sư đã nói, ngươi còn dám làm bậy thì sẽ cho ngươi một chưởng!” Đợi đến lúc hơi thở bình lặng lại, nàng tức giận thốt lên, bàn tay cuộn chặt, mang theo sự chịu đựng: “Vi sư nói thật.”
Nhưng những lời tiếp theo của Thanh Huyền khiến nàng phải thả nắm tay ra!
“Sư phụ, ta cũng nói thật.” Thanh Huyền hơi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Nếu thật sự chán ghét đến độ muốn vứt bỏ thì bây giờ sư phụ cho Thanh Huyền một chưởng đi. Nhưng sư phụ có dám đặt tay lên ngực tự hỏi, trong lòng sư phụ thật sự không hề có Thanh Huyền không?!”
Gần trong gang tấc, gần đến mức có thể nhìn thấy thâm tình tràn trong đáy mắt, Thiên Sắc phát hiện bản thân mình không thể phản bác, ngày càng bị cuốn đi, lạc lối theo thâm tình trông đôi mắt kia.
Đặt tay lên ngực tự hỏi, đặt tay lên ngực tự hỏi, lần đầu tiên nàng không có đủ dũng khí tự hỏi mình!
Thiên Sắc im lặng làm Thanh Huyền rất hài lòng, biết nàng tuân thủ giới luật Thần Tiêu phái, không thích thân thiết chẳng chút e dè như vậy, hắn liền đứng dậy rồi lẳng lặng ngồi xuống, nhìn hai má ửng hồng và đôi môi đỏ hơi sưng của nàng: “Nếu trong lòng sư phụ thật sự không có Thanh Huyền, tại sao phải đi theo, âm thầm bảo vệ?” Hắn nhẹ nhàng mỉm cười nói ra suy đoán của bản thân, biết nàng không thể trả lời, tiếng cười liền nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi, chỉ có giọng nói mạnh mẽ không hề né tránh: “Nhưng Thanh Huyền có thể hiểu được tâm ý của sư phụ, sư phụ sợ mình không qua được thiên kiếp nên mới trốn tránh không chịu gặp mặt, hy vọng dùng cách này khích lệ ý chí chiến đấu của Thanh Huyền.”
Thiên Sắc hít sâu một hơi, cắn răng định đứng lên: “Nếu đã biết vậy, ngươi không nên phụ lòng khổ tâm của vi sư.”
Chưa dứt lời, Thanh Huyền vươn tay giữ nàng lại, không cho phép đứng lên.
“Sư phụ, Thanh Huyền vẫn luôn có tâm chí mạnh mẽ, hơn nữa lúc nào cũng muốn bản thân có thể trở nên mạnh hơn, có thể đội trời đạp đất. Nhưng Thanh Huyền càng hy vọng suốt quá trình này sư phụ luôn bên cạnh Thanh Huyền. ” Hắn nhìn nàng từ trên cao xuống, từ trước đến giờ là đứa trẻ chuyên giở trò lấy lòng, nhưng lúc này chợt vùng mình thành chàng trai mạnh mẽ, nói hết những gì cất giấu trong lòng: “Nếu không có sư phụ thì không có Thanh Huyền, nên sư phụ đi đâu Thanh Huyền cũng đi cùng. Không cần biết sư phụ có thể qua được thiên kiếp hay không, Thanh Huyền nhất định theo người, nếu sư phụ là tiên Thanh Huyền sẽ tu tiên, nếu sư phụ chuyển thế thành người Thanh Huyền sẽ luân hồi với sư phụ, nếu sư phụ quay lại làm yêu, Thanh Huyền lập tức nhập yêu, đời đời kiếp kiếp, nhất định không đổi ý!”
Không thể nghi ngờ đây là những lời tỏ tình cực kỳ xúc động, Thiên Sắc thừa nhận chỉ trong chớp mắt Thanh Huyền trong mắt nàng đã thật sự thay đổi, từ một thiếu niên yếu đuối lột xác thành một chàng trai có thể gánh cả núi sông nhật nguyệt.
Nếu lúc này không ai xen vào thì vô cùng đáng tin, hòa cùng không khí này nhất định Thanh Huyền sẽ lấy được trái tim của sư phụ, đáng tiếc bên dưới gầm giường lại vang lên tiếng thều thào phá hoại kết thúc tất cả mọi thứ!
“Ôi, Thanh Huyền sư phụ, tiên tôn đã xuất hiện rồi, nói nghe nè, người cũng tâm sự hết nỗi lòng rồi đúng không?” Chu Ngưng thò nửa cái đầu ra, kéo kéo chân Thanh Huyền, mặt mày nhăn nhó, thều thào: “Ta chịu hết nổi rồi!”
Được rồi, cho dù trước đây nàng không biết giữ miệng bây giờ bị tội cũng đáng, nhưng Thanh Huyền sư phụ và tiên tôn ở trên giường chàng chàng thiếp thiếp, còn nàng nằm dưới gầm giường bụng đau như cắt, muốn không sống nổi luôn thì còn nghĩ được gì nữa?
Tức giận vì bị phá hỏng chuyện tốt đẹp, trong lòng Thanh Huyền bất mãn, đôi mày kiếm xếch lên, tức giận trừng mắt nhìn Chu Ngưng, lúc này mới không cam lòng kéo Thiên Sắc đứng dậy: “Sư phụ, người xem tiểu hoa yêu này rốt cuộc bị gì vậy, trên nôn dưới tháo, chẳng yên được chút nào, uống thuốc cũng không thấy đỡ mà còn bị nặng hơn.”
Bắt đầu từ hôm qua Chu Ngưng đã bị như vậy. Nàng là hoa yêu, không có mạch đập, nếu để đại phu chẩn trị chỉ sợ lại khiến người ta hoảng sợ. Nhưng cứ để vậy cũng không được, hắn đành phải giả vờ bị nôn mửa đi ngoài rất nặng, lừa đại phu cắt thuốc. Không ngờ Chu Ngưng uống thuốc xong còn bệnh nặng hơn.
Nhưng nhờ việc này đã dụ được sư phụ đến đây, hắn rất thỏa mãn trong lòng, nên dù nhìn tiểu hoa yêu chỉ muốn đá bay này cũng cảm thấy tốt đẹp chăng!?
“Tu hành chưa đủ, lại ăn quá nhiều thức ăn của người phàm.” Thiên Sắc nhìn sắc mặt Chu Ngưng, b
