Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211352

Bình chọn: 10.00/10/1135 lượt.

iờ khắc này, hắn đã vươn tay ra ôm lấy thắt lưng nàng, không cho nàng giãy dụa.

Rốt cuộc, hắn cũng nhả ngón tay nàng ra, đôi môi mỏng như cười như không, câu hỏi ngập tràn sự bất mãn oán trách: “Sư phụ, người còn muốn tránh mặt Thanh Huyền đến khi nào?”

Hết chương 44

Chương 45

Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Sơ ý bị Thanh Huyền ôm chặt thắt lưng, không thể động đậy, Thiên Sắc vô cùng ngạc nhiên.

“Sao ngươi lại giả bệnh lừa gạt vi sư?” Chữ “lừa gạt” kia vô thức bị nhấn mạnh, sau khi thốt ra Thiên Sắc không hiểu vì sao lòng nghẹn lại, mày nhíu chặt, trái tim như bị vật gì đó sắc nhọn đâm vào, cực kỳ đau đớn, hai tay bắt đầu đẩy Thanh Huyền.

Nàng nhìn hắn trưởng thành, trước đây, hắn từng đùa giỡn vô lại trước mặt nàng, giả vờ đáng thương, nhưng chưa bao giờ lừa gạt nàng. Bây giờ, đứa trẻ này dần lớn lên, ngay cả hắn cũng bắt đầu muốn “lừa gạt” nàng sao?

Nàng đề phòng người ngoài, nhưng người cố tình lừa nàng lại là người ỷ lại vào nàng, cũng là người nàng tin tưởng nhất. Chẳng lẽ trong mắt hắn, nàng dễ bị lừa vậy sao?

Tuy chỉ là việc nhỏ nhưng đã chạm vào vết thương lòng. Thiên Sắc né đầu không nhìn Thanh Huyền, sắc mặt tái nhợt, cảm giác thất vọng và mất mát vô biên ùa tới, nhấn chìm nàng trong đó.

Lừa gạt?

Đây là lừa gạt sao?

Sư phụ, lần này người đến tìm ta, dù mang tiếng lừa gạt, ta nhất định không để người bỏ đi nữa!

Thanh Huyền hạ quyết tâm, lập tức hiểu được nỗi khổ riêng của Thiên Sắc, biết nàng lại nghĩ đến gã Phong Cẩm lừa đảo kia. Cảm giác ân hận xót xa dâng lên, không trả lời nhưng đã buông thắt lưng nàng ra.

Mất đi sự trói buộc, Thiên Sắc đứng dậy, vẻ mặt và hành động hệt như chỉ muốn tránh đi ngay tức khắc. Thanh Huyền thấy nàng định bỏ đi, hoảng hốt giữ chặt tay nàng: “Không có, không có, Thanh Huyền không lừa người!” Hắn bật dậy từ trên giường, ôm chặt lấy Thiên Sắc, sắc mặt rất đáng thương, vội vàng giải thích: “Sư phụ, Thanh Huyền bị bệnh thật mà!”

Thiên Sắc đưa lưng về phía Thanh Huyền, đương nhiên không nhìn thấy sắc mặt của hắn, chỉ đứng cứng ngắc mặc cho hắn ôm, mặt lạnh lùng mở miệng: “Nếu bị bệnh thì mau nằm nghỉ ngơi đi, vi sư đã cho ngươi uống Băng Trà Tử, bây giờ ta có chuyện quan trọng cần làm, phải đi khỏi đây.”

Lời từ chối này quá mức qua quýt lấy lệ, Thanh Huyền vốn đang một lòng mong ngóng sư phụ nên vừa nghe vậy liền cảm thấy buồn bã, thất vọng.

“Sư phụ, trước đây khi Thanh Huyền bị bệnh, người đều canh giữ trước giường, một tấc cũng không rời.” Hắn vùi đầu vào cổ nàng, che giấu sắc mặt xanh xao, thật lâu sau mới cất tiếng, giọng khàn khàn mệt mỏi đầy cô đơn, từng câu từng chữ đều thê lương làm lòng người chua xót: “Bây giờ, sư phụ chỉ đến nhìn xong đi ngay, sợ là bệnh này của Thanh Huyền đã quá rõ rồi.”

“Ngươi nhiều lần giả vờ đáng thương như vậy, đã không có tác dụng nữa rồi.” Trái tim Thiên Sắc run lên vì giọng điệu xót xa lòng người kia. Nàng buộc mình phải cứng rắn, giọng bình thản đè nén sự chua xót, trấn tĩnh đến cứng nhắc, không rõ là trần thuật hay chất vấn nhưng nét mặt vẫn bình thản không biết buồn vui, ngay cả giọng điệu cũng mang theo sự lạnh lùng xa cách: “Ngươi tu thành tiên thân thì vi sư và ngươi sẽ gặp lại. Nhưng ngươi quấn quýt si mê không từ thủ đoạn như vậy thật khiến vi sư chán ghét đến độ muốn vứt bỏ.”

Mặc kệ thế nào, “chán ghét đến độ muốn vứt bỏ” đúng là hơi nghiêm trọng. Tuy vừa nhìn đã hiểu nhưng Thanh Huyền cũng không nóng vội, vẫn vùi đầu vào tóc nàng, húng hắng ho vài tiếng, tay càng khép chặt: “Sư phụ đừng giận, lần này Thanh Huyền bị bệnh thật, không phải giả vờ đâu.”

“Thật sao?” Thiên Sắc chần chờ xoay người lại quan sát, đã thấy hắn cố ý quay đầu tránh đi, lại ho vài tiếng, sắc mặt hơi ửng đỏ, thật sự không bình thường.

“Cuối cùng là làm sao?” Vừa rồi còn đầy hoài nghi, nhưng lần này rõ ràng là quan tâm sẽ bị loạn, Thiên Sắc không còn kiên nhẫn được nữa. Đỡ hắn ngồi lại giường, nhớ đến lúc hắn ở trên Yên sơn, lúc nào sốt cao cũng không giảm, nàng lo lắng đưa tay sờ trán hắn: “Khó chịu chỗ nào?”

Để mặc bàn tay lành lạnh kia đặt lên trán, Thanh Huyền yên lặng nhìn Thiên Sắc, đôi mắt gần trong gang tấc sâu không thấy đáy, sóng mắt khẽ lay động: “Lâu như vậy sư phụ mới tới, lại trốn tránh không gặp mặt Thanh Huyền, chẳng thèm quan tâm, Thanh Huyền vô cùng đau lòng.” Hắn cầm tay nàng, dán lên trái tim mình, lòng đột nhiên chua xót, sóng lòng dao động, dần lan ra biến thành đau đớn không nói nên lời: “Bây giờ Thanh Huyền đã mắc bệnh tương tư, rất nguy kịch, không có thuốc chữa rồi!”

Lòng bàn tay đặt trên ngực Thanh Huyền, cảm giác được nhịp đập mạnh mẽ và hơi nóng thiêu đốt. Nhịp đập ấy chạm vào lòng bàn tay nàng khiến trái tim nàng cũng không yên, lay động cảm xúc của nàng. Khoảng khắc đó, Thiên Sắc không ngờ Thanh Huyền lại nói những lời tỏ tình như thế, nhìn đôi mắt sâu như hồ nước và đôi môi gần sát lại, đầu óc nàng chợt trống rỗng!

Không đoán được hắn lại phản ứng ngược như thế, nàng bất lực nín thở, để mặc đôi môi bá đạo giam cầm toàn bộ suy nghĩ, truyền hơi thở nóng bỏng vào tâm hồn, dòng máu ấm áp bỗng biến thành cơn


Ring ring