Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211304

Bình chọn: 7.5.00/10/1130 lượt.

ì đến các vị?”

Dứt lời, nàng lùi lại mấy bước, ngồi xuống một chỗ khác, bắt đầu thắp đèn cầy rồi đốt giấy tiền và nguyên bảo, cũng không nói thêm lời nào nữa.

Chu Ngưng phủi phủi tro bụi của tiền giấy bay lên bám trên quần áo, nàng chép chép môi liếc nhìn Thanh Huyền. Thấy Thanh Huyền đang lẳng lặng nhìn Tố Bạch, trong đôi mắt tối đen dường như lóe lên tia sáng, Chu Ngưng lập tức chạy qua, thấp giọng hỏi: “Sư phụ Thanh Huyền, nàng bảo nàng thấy quỷ đi theo sau thuyền của chúng ta, người có tin không?”

Áo cưới?

Nữ quỷ?

Tố Bạch?

Bái tế?

Sự trùng hợp cũng quá nhiều rồi?

Thanh Huyền chăm chú nhìn Tố Bạch đang trầm mặc một lúc lâu lâu, đôi mắt hắn càng sắc bén trong bóng đêm. Cuối cùng hắn rũ mắt xuống, hơi hơi nhíu lại, lông mi khẽ khàng rung động, dường như đang suy nghĩ điều gì. “Sự việc quá lạ lùng.” Khi mở mắt ra, hắn không nói gì chỉ như cười như không, rũ mắt xoay người quay về con thuyền nhỏ: “Chúng ta về Ninh An Vương phủ trước rồi bàn sau.”

******

Khi Thanh Huyền và Chu Ngưng về tới Ninh An vương phủ, Triệu Thịnh đang lo lắng bất an đi qua đi lại trong phòng. Vừa trông thấy Thanh Huyền quay lại, y vội vàng bước tới nghênh đón.

“Thanh Huyền huynh, thế nào rồi?” Triệu Thịnh nhíu chặt mày, một nếp nhăn hình chữ “Xuyên” hiện lên trên ấn đường, ngữ điệu có phần nôn nóng: “Chuyện ma quỷ đó là thật hay giả?”

“Đừng nói đến thật giả, Triệu huynh không nên quá lo lắng, sư bá lệnh cho ta đưa nửa mảnh ngọc quyết cho Triệu huynh. Như thế, thì dù thật có yêu ma quỷ quái cũng không thể tới gần Vương phủ được.” Thanh Huyền không định kể lại chuyện vừa rồi với y, hắn chỉ trả lời quanh co bốn lạng đẩy ngàn cân: “Nếu Triệu huynh vẫn lo lắng thì ta sẽ ở lại đây vài ngày, cho đến khi huynh bình an cưới được nương tử, có được không?”

“Ta mong mà còn không được ấy chứ.” Triệu Thịnh nặng nề gật đầu, dường như đã thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lúc y xoay người sang chỗ khác, ở một góc độ Thanh Huyền và Chu Ngưng không thể nhìn tới, đôi mắt âm u của y hơi khép lại, nét mặt lạnh nhạt không có chút cảm xúc, khóe môi biếng nhác khẽ cong cong sắc bén.

******

Đêm đó, thật bình yên vô sự.

Sáng hôm sau, Thanh Huyền một mình ra ngoài hỏi thăm, thế mới hiểu thêm một vài chuyện có liên quan.

Nghe nói, lời đồn ma quỷ này đã có từ lâu, nhưng không hiểu vì sao trong hai năm gần đây mới rầm rộ lên, hơn nữa có mấy nhà cưới tân nương về đã xảy ra chuyện bất trắc nên lời đồn này dần biến thành đề tài trò chuyện của dân chúng mỗi khi rảnh rỗi, câu chuyện “cổ tích” kia càng đồn càng thật. Dù nói thế nào đi nữa, dân chúng trong thành Ninh An cực kỳ tin lời đồn này, phàm là những người chuẩn bị đón dâu, dựa theo tâm lý chỉ sợ “lỡ như” đều chuẩn bị ba loại gia súc, trái cây, nguyên bảo, nhang đèn đến sông Ninh An hiến tế thủy quỷ.

Mà Tố Bạch cô nương bán đậu rang ở Đông Thành lại là một nhân vật truyền kỳ ở trong thành Ninh An.

Nghe đồn, bát tự của nàng rất xấu, vừa sinh ra đã khắc chết cha ruột. Sau đó, mẹ nàng dẫn theo nàng gả cho ông chủ tiệm đậu rang đã mất vợ, có một ông thầy tướng vừa lúc đi ngang qua cửa tiệm đậu rang quả quyết phán rằng, nàng được tám tuổi sẽ khắc chết mẹ ruột, mười lăm tuổi sẽ khắc chết cha dượng. Nếu lập gia đình, chắc chắn sẽ khắc chồng khắc con, gây chuyện với quan phủ, khó giữ được tài sản, cửa nát nhà tan, một trăm phần trăm là Thiên Sát cô tinh!

Việc này cũng ầm ĩ một chặp, mọi người chỉ chậc chậc than thở, bàn tán mấy ngày rồi thôi, không có mấy người tin là thật. Nhưng ai ngờ, lúc Tố Bạch được tám tuổi, vào nửa đêm mẹ nàng đột ngột nhảy sông tự vẫn một cách khó hiểu. Cha dượng nàng lập tức hoảng loạn, mắng mỏ nàng là tai họa, kiên quyết muốn đưa nàng tới am ni cô. Tuy sau đó được hàng xóm láng giềng khuyên can,nhưng bắt đầu từ ngày đó Tố Bạch sống rất khổ sở. Đến lúc nàng hơn mười lăm tuổi, cha dượng nàng do trời mưa đường trơn nên ngã vỡ đầu mà chết, mọi người càng xem nàng như một ngôi sao chổi xui xẻo.

Ngôi sao chổi này cũng đã sắp hai mươi mà vẫn không có một bà mối nào đến cầu hôn, ngày thường âu sầu, buồn bã, dù gặp ai cũng không có lấy một nụ cười. Hơn nữa, nữ tử mở tiệm buôn bán thì phải xuất đầu lộ diện, chẳng phải việc vẻ vang gì, mà nàng ngày ngày mặc áo trắng bán đậu rang, nhìn kiểu gì cũng khiến người ta ngứa mắt. Nếu không phải Vương phi của Ninh An Vương phủ rất thích đồ ăn vặt trong tiệm của nàng, một tháng mua hơn phân nửa đậu rang của nàng, khen ngợi tài rang đậu của nàng với mọi người, chỉ e nàng muốn nuôi sống bản thân cũng là việc khó khăn!

Đương nhiên, ngoài việc lời đồn về bát tự xấu và Thiên Sát cô tinh, thì ngoài phố còn một lời đồn khác, ví như… nàng có mắt âm dương, có thể trông thấy ma quỷ. Cho nên nàng thường xuyên lẩm bẩm một mình, cử chỉ kỳ quặc, vân vân và mây mây…

Tóm lại một câu, đó là nữ tử không nên đến gần!

Nhưng nói như vậy, càng khiến Thanh Huyền có hứng thú với Tố Bạch.

Không hiểu vì sao, hắn vừa gặp nữ tử này, dù không biết nàng xinh đẹp thế nào, nhưng mà sự kiêu hãnh ẩn giữa đôi mày đó, trông cực kỳ giống sư phụ!

Sư phụ ơi sư phụ, quả thật là một ngày khô


XtGem Forum catalog