am tâm tình nguyện vĩnh viễn không bước vào yêu giới nữa.
Những cô gái phong nhã tài hoa như vậy lần lượt biến mất khỏi yêu giới khiến chúng yêu đều kêu than tiếc hận.
“Dụ Lan công chúa điện hạ.” Gã thu cây quạt lại không chút hoang mang, cung kính cúi người hành lễ. Mỉm cười cất giọng tao nhã như nước, giả vờ bộ dạng vô cùng thanh nhã và cao quý, giống như mưa dầm thấm đất: “Tiểu sinh Hoa Bất Ngôn xin bái kiến!”
Đáng tiếc, chiêu tự biến thành văn nhã này của gã không có hiệu quả với Dụ Lan: “Đã lâu không gặp, sao càng ngày ngươi càng nửa âm nửa dương thế kia?” Dụ Lan che miệng khẽ ngáp, tuy cười rất thoải mái nhưng giọng điệu châm biếm không chút che giấu: “Đã tu luyện để thay đổi, nhưng mà yêu không ra yêu, tiên không ra tiên, chán quá đi.”
Hoa Bất Ngôn cúi đầu, cười theo. Cũng biết bản thân mình chẳng qua chỉ là đồ chơi nhưng không dám oán hận một câu: “Tiểu sinh thân phận thấp kém, đương nhiên không dám sánh với Dụ Lan công chúa tài hoa phong nhã.” Tuy miệng hắn nịnh hót ngon ngọt nhưng gã hiểu rõ chàng thiếu nên xấu tính kia chính là tên đầu sỏ trong truyền thuyết khiến Dụ Lan cam nguyện từ bỏ tất cả.
Nếu tính không lầm thì sau khuôn mặt thiếu niên đẹp đẽ kia chỉ sợ là yêu nghiệt mấy nghìn tuổi. Nhưng tính tình thì vẫn trẻ con như vậy, như chưa từng trưởng thành!
“Không tệ chút nào, ngươi vẫn luôn là một kẻ miệng lưỡi dẻo quẹo.” Như đã nhìn thấy tâm tư của Hoa Bất Ngôn, Dụ Lan vẫn mỉm cười, nhìn Hoa Bất Ngôn chẳng khác gì nhìn chó hoang ngoài đường: “Đáng tiếc, hồ tộc mấy ngàn năm nay chỉ có mình ngươi gọi là có chút tài hoa, nhưng lại một lòng tu tiên, không biết tộc trưởng nhà người đã khóc thành sông chưa nữa.”
“Dụ Lan công chúa đúng là đổ oan cho tiểu sinh quá.” Hoa Bất Ngôn càng cười mê người hơn nữa, đôi mắt đen thoáng lay động, giọng điệu càng khách sáo hơn.
“Ngươi cần gì giả vờ giả vịt để lừa bản cung, bản cung biết ngươi lén lút tố cáo với Âm ty nên hồn phách Triệu Thịnh mới bị quỷ sai dẫn đi. Chuyện này lát nữa sẽ có người tính sổ với ngươi, khỏi cần bản cung nhúng tay vào.” Đôi môi đỏ của Dụ Lan cong lên, đôi mắt đen quét qua mặt Hoa Bất Ngôn, giọng rất nhỏ nhẹ nhưng thâm thúy vạch trần bộ mặt nham hiểm của gã. Tuy rằng nụ cười rạng ngời, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đốm lửa nơi đáy mắt nàng lại sắc bén đầy cảnh báo: “Nhưng ngươi cần phải thông minh một chút, suy nghĩ cho cẩn thận, cái gì nên nhúng tay vào cái gì không.”
“Tiểu sinh ghi nhớ lời công chúa dạy bảo.” Hoa Bất Ngôn đương nhiên nhận ra sự cảnh báo của Dụ Lan, biết rõ cô nàng này chẳng phải người dễ chọc, liền xóa ngay suy nghĩ trước đó. Xưa nay gã không thích gây thù với ai, huống chi cô nàng trước mắt nổi tiếng khó đối phó, tốt nhất gã nên tôn trọng tránh xa một chút thì hơn.
“Nàng nói chuyện nhảm nhí gì với con hồ yêu kia thế!?” Đang lúc này, của phòng mở tung ‘rầm’ một cái, Cứ Phong thò đầu ra, dữ dằn lên tiếng: “Nếu coi trọng gã như vậy thì ta mở đường cho nàng theo gã sớm, còn không thì nàng mau vào đây! Nếu trên người có mùi hồ yêu, đêm nay đừng mơ ta hầu hạ nàng!”
Ê cái này chênh lệch nhiều nha, mới vừa rồi mở miệng là “Gia”, bây giờ đã biến thành “Ta”…
Hơn nữa, toàn mùi ghen tuông chua như giấm —
Hoa Bất Ngôn cẩn thận quan sát để xem rốt cuộc là thiếu niên đẹp trai hay là lão yêu quái, chợt thấy ánh mắt Cứ Phong nhìn gã toàn dao kiếm, kiểu như hận không thể phanh thây gã, đủ thấy y coi trọng Dụ Lan đến mức nào. Lại quay sang Dụ Lan, nụ cười kiêu ngạo như có như không kia đã biến thành cười khổ.
Dụ Lan nhìn vẻ mặt giận dữ và bất mãn của tiểu lang quân, biết là hôm nay bản thân đã đụng vào điều kiêng kị của tiểu thái tuế rồi. Không nhiều lời nữa, phất tay về phía Hoa Bất Ngôn ý bảo “ngươi đi đi” rồi vội vàng trở về phòng.
Dụ Lan vào phòng, vừa bước qua cửa đã thấy tiểu lang quân của mình ngồi bên cạnh giường dỗi hờn, thấy nàng vào còn ra vẻ chẳng thèm ngó tới: “Sao rồi, chịu bỏ ngoài đó vào đây sao?” Y ghen tuông oán trách một câu, tức đến đỏ mặt khiến khuôn mặt vô cùng tuấn tú càng đặc biệt: “Nàng và gã trò chuyện vui vẻ quá nhỉ, không phải là thật sự coi trọng gã hồ yêu đó chứ?”
Dụ Lan lắc đầu, bước qua ngả ngớn vuốt cằm y, cất giọng âu yếm: “Dù gã là tác phẩm nghệ thuật xuất sắc, ngọc thụ lan chi, nhưng sao so sánh được với chàng tuyệt vời có một không hai, tuyệt diễm ngút trời?”
“Nàng làm ta buồn nôn quá!” Cứ Phong hất tay nàng ra, khuôn mặt giận dỗi lại pha chút ấm ức, ngay cả khi giận cũng có chút thê lương: “Ta chỉ biết, lúc trước nàng chọn thân thể này cho ta cũng vì dung mạo có một không hai của tên này!”
Dụ Lan biết Cứ Phong lại giận dỗi, nhưng cố ý nói tiếp suy đoán vô căn cứ của y: “Lúc nào cũng nhìn khuôn mặt này, lâu ngày cũng rất chán.” Cuối cùng, như muốn chọc cho tức chết, nàng lại hỏi: “Không phải sao?”
Ở với y mấy ngàn năm nay, tuy rằng phải né tránh phiêu bạt khắp nơi nhưng nàng vẫn cảm thấy hạnh phúc. Nàng đương nhiên nhớ rất rõ chàng thiếu niên lúc trước đã bất chấp tất cả ở bên cạnh nàng như thế nào. Cho nên trước mặt mọi người nàng đều vờ như ngốc nghếch chỉ vì một thiếu niên người phà