Thịnh đột ngột ngả bệnh vào thời khắc đón dâu, tính mạng như chỉ mành treo chuông. Việc này bị đám dân chúng không biết chân tướng vừa tô vẽ vừa thổi phồng thành thiên kim của Hữu Thừa tướng mạng lớn khắc phu. Hữu Tướng nghe được lời đồn này thì cực kỳ buồn bực. Dựa vào thân phận đế sư của mình xin một đạo thánh chỉ của hoàng đế, dùng lý do con gái nhà mình vẫn chưa bước qua cửa nhà chồng mà hủy hôn, trả lại sính lễ, rồi lập tức gả con gái cho một vị đồ đệ của ông. Sau đó, trong thành Ninh An xuất hiện rất đông thầy bà không rõ tung tích, họ đồng loạt phán rằng Tiểu Vương gia Ninh An không phải mắc bệnh lạ mà là đang gặp phải tử kiếp trong số mạng mình, trừ phi y cưới được một nữ tử mạng lớn hơn mình, nếu không e rằng sẽ mãi mãi không tỉnh lại.
* Đế sư: thầy dạy hoàng đế. Ninh An Vương phi là một quả phụ luôn giữ đúng phụ đạo, xưa nay ăn chay niệm phật. Trước đó bà đã lo lắng bất an vì chuyện con mình cưới cô nương ở bên ngoài mà không đi hiến tế thủy quỷ ở trên sông, bây giờ thấy tâm can bảo bối nhà mình bị mắc bệnh lạ, bất tỉnh nhân sự, bà rối loạn chẳng biết làm sao. Lời đồn đãi vớ vẩn như thế, bà bị người xung quanh giật dây mà tin đến bảy tám phần, rơi vào bước đường cùng, bà đành phải xem như cầu may, bà lập tức phái người chuẩn bị sính lễ đích thân đến nhà Tố Bạch.
Sau khi Triệu Thịnh tỉnh lại, Dụ Lan phái người lặng lẽ đưa Tố Bạch quay về nhà. Dụ Lan không nói một lời dư thừa chỉ bảo nàng yên tâm dưỡng thai. Tố Bạch không thể làm gì khác với sắp xếp của Dụ Lan nên đành phải nghe theo, tuy nhiên lòng nàng vẫn luôn lo lắng cho Triệu Thịnh. Còn Thiên Sắc thấy Chu Ngưng suốt ngày chơi bời lêu lổng, ồn ào không thôi, bèn sai nàng đến nhà trông coi Tố Bạch nhằm tránh xảy ra chuyện bất trắc.
Cho nên, lúc Ninh An Vương phi tới nhà cầu hôn, Tố Bạch sững sờ, hốt hoảng một lúc lâu mà vẫn không biết nên trả lời thế nào. Sau đó, là Chu Ngưng phản ứng nhanh nhẹn, ngay tức thì giúp Tố Bạch nhận sính lễ và chấp nhận hôn sự này.
Cả thành Ninh An lập tức bùng nổ, cô ba thím bảy dốc hết sức lực chứng tỏ sức mạnh của dư luận một lần nữa. Có người hâm mộ số mệnh Tố Bạch tốt, gả cho Triệu Thịnh mãi mãi không tỉnh lại thì đã sao, chỉ với việc nàng đến Ninh An Vương phủ hưởng thụ vinh hoa phú quý đã đủ khiến người ta ghen tức đỏ mắt. Đương nhiên, cũng có người thương xót, than thở cho số mệnh Tố Bạch chỉ có thể gả cho một cái xác còn sống. Mặc dù có bái đường thành thân, chỉ e là phải bái đường với gà trống thế thân, tất cả đều là số mệnh. Đương nhiên, trong đó có không ít người giữ thái độ bảo thủ, ác ý ngồi xem náo nhiệt, khiến chuyện này càng ngày càng ồn ào huyên náo.
Nhưng mà, cơn sóng đồn đãi này nhanh chóng biến mất, vì một cơn sóng khác ào ào ùa tới. Bởi vì, Ninh An Vương phi vừa đính thân trở về thì được báo lại Triệu Thịnh đã tỉnh.
Có người lập tức phỏng đoán rằng bây giờ Triệu Thịnh tỉnh lại chỉ sợ sẽ từ hôn, dựa vào quyền thế và gia môn của Ninh An Vương phủ, làm sao có thể cưới một nữ tử có xuất thân thấp hèn, mạng xấu làm vợ. Cũng có người đoán, chỉ sợ Tố Bạch không có mạng để hưởng thụ vinh hoa phú quý, cho dù thật sự có thể gả vào Ninh An Vương phủ cũng chỉ là thân phận tì thiếp. Dù sao một người là tiểu vương gia, một người là cô gái mồ côi bán đậu rang mà sống, thân phận và địa vị đều cách nhau rất xa, làm sao xứng đôi đây?
Mọi người đều chăm chú theo dõi Tố Bạch, chờ xem kết cục tân nương thay thế của nàng sẽ thành thế nào.
Mà lúc này, Dụ Lan cười mà không nói, ỷ vào thân phận Cửu Công chúa của mình nhận Tố Bạch làm nghĩa nữ, để nàng đường đường chính chính gả vào Ninh An Vương phủ.
Thiên Sắc đã sớm nghi ngờ, bây giờ nàng chợt hiểu ra.
Thảo nào Dụ Lan luôn xuất quỷ nhập thần lại nhúng tay vào việc vớ vẩn này, dựa vào giao tình của Hàm Nhụy và Dụ Lan, thì việc Dụ Lan ở bên trong thân xác Cửu Công chúa là vì muốn Triệu Thịnh có thể cưới được nữ tử mà y yêu thương.
Thật đáng thương cho tấm lòng bậc làm cha làm mẹ trong thiên hạ.
******
Cứ Phong cố ý sai nha hoàn và phó dịch rời khỏi phòng ngủ của Thanh Huyền, trông thấy Thiên Sắc rời khỏi đó để tìm nước ấm, y bèn thừa dịp này lặng lẽ lẻn vào trong phòng ngủ.
Y đứng trước giường của Thanh Huyền, chẳng biết rõ là đố kỵ hay là ghen tị. Cứ Phong chằm chằm nhìn khuôn mặt của Thanh Huyền, nhưng đáy lòng lại trào dâng một ít cảm xúc khác lạ, có chua xót, có cô đơn và cả thất vọng.
Đúng vậy, thân thể này rất mạnh mẽ, nếu y có thể dùng cơ thể này đương nhiên là chuyện tốt. Ngẫm nghĩ một lát, mấy ngàn năm nay, vì trở ngại thể xác cho nên cứ cách mười năm y sẽ đổi cơ thể một lần. Cho dù sử dụng biện pháp tu luyện ác độc ra sao thì tu vi của y cũng không thể đi theo hồn phách, thế nên mỗi lần gặp tình cảnh nguy hiểm, y mãi là gánh nặng của Dụ Lan.
Nhưng mà, y đổi cơ thể hết lần này đến lần khác, giờ cả chính y cũng đã quên mất hình dáng lúc đầu của mình. Bấy lâu nay, việc duy nhất y có thể làm là máy móc nương nhờ linh hồn vào thể xác của các thiếu niên đẹp trai hợp nhãn Dụ Lan, dùng khuôn mặt không thuộc về mình lấy lòng nàng. Thậm chí, y không dám so
