on cho Ninh An vương phủ nuôi nấng trưởng thành là vì muốn con mình sống ở một nơi tự do, xung quanh đều có những người giống mình. Bằng không với thân phận của nó, bất luận là ở Ngọc Hư Cung hay Âm ty đều bị phân biệt đối xử.
Nhưng Triệu Thịnh không hiểu được nỗi khổ tâm của nàng, còn nàng, cũng có khúc mắc của mình.
Bắc Âm Phong Đô đại đế thấy nàng không trả lời, ra vẻ cam chịu, hung hăng siết tay lại, tức giận trừng mắt: “Nếu không phải lúc nãy phát hiện không có tên và kiếp của nó trong sổ sinh tử thì ta cũng không biết nó là… Ông vốn không định bắt bẻ, vốn định gọi hai tiếng cháu ngoại. Nhưng nghĩ tới cha ruột của Triệu Thịnh là người mình căm ghét vô cùng thì nghẹn lời, khuôn mặt già nua tức giận đỏ bừng.
“Thằng bé là con trai của con, không phải nghiệt chủng.” Khuôn mặt Hàm Nhị bình thản, giọng nói lạnh nhạt. Đôi mắt ngạo nghễ, lông mày nhướn cao, sẵn sàng nhận hết mọi tội lỗi về mình: “Sổ sinh tử, những gì liên quan đến thằng bé đã bị con xé sạch rồi.”
Vừa nghe những lời này, Bắc Âm Phong Đô đại đế lại vô cùng buồn bực, vì đầy phẫn nỗ mà người run lên: “Ngươi là hậu duệ huyết thống thuần khiết của thần, bây giờ lại sinh ra thứ —”. Ông tức giận đến phát run, tuy rằng miệng nói không chọn lời nhưng cũng không muốn vứt bỏ thể diện của mình, đành phải gầm lên trách cứ: “Đứa con gái bất hiếu này, ngươi dám nói bấy lâu nay ngươi và thằng khốn kia vẫn qua lại không danh không phận như vậy phải không?”
Năm đó, ông biết con gái mình và một người phàm đắc đạo tên Bán Hạ tình đầu ý hợp. Nhưng vì bất mãn xuất thân phàm nhân của Bán Hạ, bèn kiên quyết yêu cầu con gái mình cắt đứt qua lại.
Nhưng có thứ gọi là con hơn cha, tuy bề ngoài Hàm Nhị là một cô gái dịu dàng nhưng trong lòng lại cực kỳ cứng rắn, kiên cường. Nàng lấy trộm Lục Hồn Phiên để có thể qua lại Âm ty và dương gian dễ dàng. Thường xuyên gặp gỡ, kết thành uyên ương, kết quả là nàng có thai. Lúc biết phụ quân của mình hùng hổ đi tìm Bán Hạ tính sổ cũng là lúc nàng cắt đứt qua lại với y, từ đó về sau hoàn toàn không có tin tức.
Không phải Bắc Âm đại đế không muốn đi tìm con gái, dù sao cũng là máu mủ của mình, đáng thương cho tấm lòng của bậc làm cha làm mẹ trong thiên hạ. Năm đó, mọi khúc mắc là vì vấn đề huyết thống, sau khi xảy ra mọi chuyện ông cũng thấy bản thân có chỗ không đúng, nhưng nếu con bé nhận sai, chỉ cần lên tiếng cầu xin mấy tiếng thì ông sẽ mềm lòng. Đáng tiếc, đứa con gái duy nhất của ông lại rất cứng đầu, nhất định không chịu nhận lỗi khiến ông không biết làm sao cho phải.
Những năm gần đây, ông vẫn cho rằng Bán Hạ lén lút giấu giếm con gái mình, nhưng Bán Hạ trước giờ vẫn một thân một mình, không hề có sơ hở. Nếu không phải lần này Hoa Bất Ngôn bí mật đến báo, ông cũng chẳng thể tìm ra dấu vết từ Triệu Thịnh.
Không thể không tức giận được! Xưa nay ông là người rất coi trọng sĩ diện, coi trọng huyết thống, nếu để cho người ta biết con gái mình không danh không phận, chưa gả đã có con, mà lại còn sinh ra một người phàm thì chẳng phải cái danh “ông ngoài hờ” sẽ bị người ta đâm chọt sau lưng sao?
“Từ lúc sinh Thịnh nhi, con chưa gặp chàng lần nào.”
Lúc này, Hàm Nhị cũng không im lặng cam chịu nữa, chỉ lạnh nhạt giải thích một câu. Đáng tiếc câu trả lời không hề nằm trong suy đoán của Bắc Âm Phong Đô đại đế, cho nên vừa nghe xong ông tức đến nghẹn họng, thiếu điều muốn hộc máu ngay tức thì.
Chỉ trong chớp mắt, lập trường của ông đã muốn đổi từ “ông ngoại hờ” trở thành “cha già gào thét” vì tức giận con gái.
“Là sao? Thằng khốn tự cho là phong nhã kia, uổng công tự xưng tinh thông cầm kỳ thi họa mà không biết chút lễ nghi liêm sỉ gì sao? Ăn xong chùi mép, sau đó cả đời không qua lại với nhau ư? Chẳng lẽ nó không nghĩ tới chuyện chịu trách nhiệm sao?” Bắc Âm Phong Đô đại đế nổi trận lôi đình, hận không thể lập tức xách cây rìu “Bàn Cổ” xông lên Ngọc Hư Cung Tây Côn Luân, chém thằng khốn ăn xong chùi mép vẩy mông bỏ chạy thành hai mảnh! Cuối cùng, ông lại nhớ tới tên Phong Cẩm mưu mô, gian xảo bám đuôi Hạo Thiên, nghĩ đến chuyện con trai mình từng vì y mà phải chịu thiệt thòi, liền kết luôn một câu: Đúng là mấy kẻ phàm nhân đắc đạo trên Tây Côn Luân chẳng có kẻ nào tốt đẹp!
Nhưng với kết luận chủ quan bao che này, Hàm Nhị không hề cảm kích, chỉ cười lạnh một tiếng: “Ngày đó phụ quân không đồng ý cho con và chàng ở bên nhau, chúng con rất biết nghe lời mỗi người một ngã. Vậy mà bây giờ phụ quân cũng không hài lòng, chẳng biết phải làm thế nào người mới chịu chấp nhận?”
“Chấp nhận” giống như một từ rất nặng nề, đánh thẳng về phía Bắc Âm Phong Đô đại đế, chỉ thấy khuôn mặt già nua của ông hết đỏ lại xanh, từ xanh chuyển sang tím ngắt, cuối cùng là trắng bệch, rất thú vị.
Bắc Âm Phong Đô đại đế vạn vạn lần không ngờ rằng, sự bao che khuyết điểm của bản thân mình lại biến thành không thể chấp nhận được trong mắt con gái, lúc này tức giận không có chỗ trút, nắm tay siết chặt, giống như cố gắng hết sức kìm chế cơn giận dữ.
“Ngươi! Đứa con gái bất hiếu này!” Ông nghiến răng nghiến lợi, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nổi giận qu