Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211554

Bình chọn: 8.5.00/10/1155 lượt.

n này thôi!

Dù Thiên Sắc rất hững hờ với tình cảm nhưng dù sao nàng không quen hành động thân mật thế này, cũng không chịu nổi những lời chân thành tha thiết liên miên không dứt của hắn. Sau khi cân nhắc, rốt cuộc Thiên Sắc rút mạnh tay về.

Thanh Huyền vốn hơi ảo não vì hành động của sư phụ, nhưng ngẫm nghĩ lại, lỡ như Bắc Âm Phong Đô đại đế có thể xem được Linh Lung Cục, vậy cảnh tượng mình và sư phụ thân mật chẳng phải trở thành trò giải trí cho ông ta sao? Nghĩ vậy, nỗi buồn cũng tiêu tan. Hắn còn rất nhiều thời gian, chỉ cần sư phụ vẫn ở bên cạnh, hắn không cần phải nóng vội, chắc chắn sẽ có cơ hội!

Cho nên, nhìn Thiên Sắc kéo mảnh áo rách đang bịt mắt mình xuống, không phải hắn không tiếc nuối, chỉ đành mặt dày cười hắc hắc chuyển chủ đề: “Vì muốn nhắm mắt làm ngơ triệt để nên Thanh Huyền không nghĩ nhiều, kết quả đã xé rách y phục sư phụ may cho, Thanh Huyền thật đáng đánh đòn!”

Tuy nói là đáng đánh nhưng điệu cười của hắn thật mờ ám, lời lẽ càng mập mờ hơn, rõ ràng hắn đang ám chỉ ‘đánh là thương mắng là yêu’ mà.

Thiên Sắc vẫn mặc hắn nói bừa, không thèm để ý tới, chỉ xem như không thấy hành vi mặt dày mày dạn của hắn. Nàng quan sát xung quanh, dường như đang tìm kiếm cửa ra của Linh Lung Cục, nên nàng trả lời chiếu lệ: “Chờ làm xong việc này, có cơ hội ta sẽ mang ngươi đến tiệm may, ngươi muốn mặc cái gì thì mặc cái đó.”

Rất rõ ràng, đáp áp này hoàn toàn không đúng với tính toán của Thanh Huyền: “Nhưng mà y phục của Thanh Huyền chẳng phải đều do sư phụ may hay sao?” Hắn chớp chớp mắt, tò tò theo sau Thiên Sắc, thở dài não ruột, giọng nói có hơi uất ức: “Thanh Huyền chỉ luôn mặc y phục sư phụ may, bây giờ lại mặc đồ mua bên ngoài, e rằng không thoải mái…”

Nghe hắn bảo thế, Thiên Sắc bất đắc dĩ đáp: “Thế thì vi sư sẽ may cho ngươi một bộ là được.”

Nói thật, nàng không rành may vá cho lắm, chỉ có thể xem như biết làm mà thôi. Lúc trước mang một đống vải dệt ở chỗ Triệu Phú Quý về, nàng đã mất không ít tâm tư và thời gian cuối cùng mới có thể may ra một bộ y phục tạm xem như mặc vừa người, kiểu dáng rất đơn giản, mộc mạc. Nhưng Thanh Huyền lại rất thích, hắn giặt bộ y phục đó đến trắng nhợt cũ kỹ mà vẫn không chịu bỏ đi.

Sau đó, y phục của Thanh Huyền vẫn do nàng may, nhớ lại có quãng thời gian hắn lớn rất nhanh, quần áo chỉ mặc được mấy tháng mà đã chật, nàng bèn tạm dừng thói quen chép kinh vào nửa đêm để may vội vài bộ xiêm y cho hắn. Nhưng không ngờ, bây giờ hắn lại làm hỏng mất rồi.

Thấy Thiên Sắc đã thỏa hiệp, Thanh Huyền được nước lấn tới: “Sư phụ, người đừng may áo xám có được không?”

Thật ra, không cần hỏi, hắn cũng biết bây giờ sư phụ chắc chắn sẽ không từ chối hắn. Nếu không vừa nãy khi Bắc Âm Phong Đô đại đế uy hiếp sư phụ, muốn sư phụ lập tức thành thân, động phòng với tiểu sư bá, sư phụ đã không giận dữ và liều lĩnh bước vào Linh Lung Cục đến vậy.

Không thể không nói rằng, khoảnh khắc đó, hắn cực kỳ cảm động. Cho dù mãi mãi không thể thoát khỏi Linh Lung Cục, ba hồn bảy phách bị nhốt ở nơi này thì đã sao, chỉ cần ở bên sư phụ, chẳng phải bất kỳ nơi nào cũng là thiên đường trên trần thế sao?

Cho nên, tuy hắn đã biết cửa ra Linh Lung Cục đang nằm ở đâu, nhưng hắn cũng không vội vã tiết lộ, hắn muốn nán lại nơi yên tĩnh này với sư phụ thêm chốc lát nữa, chẳng phải càng hay sao?

“Ngươi thích màu gì thì vi sư sẽ may màu đó.” Thiên Sắc mãi tìm kiếm cửa ra, đương nhiên nàng không hề trông thấy ánh mặt xảo quyệt lại tỏ vẻ lạnh nhạt của Thanh Huyền.

Nhưng khi nàng nghe câu tiếp theo của Thanh Huyền, nàng sững sờ.

Bởi vì, Thanh Huyền bảo: “Nếu đã vậy, chi bằng sư phụ may cho Thanh Huyền một bộ y phục đỏ đi, một bộ giống hệt kiểu áo của sư phụ là được, có thể xem như hỉ phục thành thân sau này.”

Thành thân?!

Thiên Sắc như bị sét đánh trúng, quay đầu lại nhìn Thanh Huyền, chợt thấy hắn híp mắt mỉm cười, có vài nếp nhăn ẩn hiện nơi khóe mắt rất khó nhận ra. Đôi con ngươi đen sẫm trong màn sương mù mông lung càng sáng rõ lạ thường, nó xa xăm như dồn ép người khác. Quanh cơ thể cao lớn dường như bao bọc một vầng hào quang lúc tối lúc sáng.

Nếu không phải nàng chắc chắn người đứng trước mặt nàng là Thanh Huyền thật, thì nàng gần như nghĩ rằng mình đã gặp phải ảo ảnh mà yêu ma quỷ quái biến thành.

Thành thân ư, dường như rất lâu trước đây khi nàng vẫn ở bên Phong Cẩm, dường như nàng từng có ý định như thế. Lúc đó, thậm chí Phong Cẩm và nàng còn đến Tử Trúc Sơn bái kiến Tửu Tiên Ông, còn tự tay ủ mấy chục vò nữ nhi hồng, hai người còn cười nói đợi đến khi cả hai nên nghĩa vợ chồng sẽ dùng rượu này đãi tiệc các sư huynh, sư đệ. Nhưng cuối cùng, những vò rượu này không thể chứng kiến giai thoại hai người kết nghĩa phu thê, mà lại biến thành một nụ cười châm chọc như bóng với hình, ghi khắc một vết thương nơi sâu thẳm đáy lòng của nàng, chôn chặt tất cả nhuệ khí của nàng. Sau đó, những vò nữ nhi hồng này đều bị Lam Không uống trộm hết, nàng lại giả vờ như không biết, nàng vừa khổ sở vừa chẳng biết phải làm thế nào.

Đáng lẽ nàng không nên hy vọng xa vời, nhưng chẳng rõ vì sao giờ khắc này c