XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211765

Bình chọn: 7.00/10/1176 lượt.

i gương, bởi vì y sợ gương mặt tuyệt mỹ đó, bởi vì y đã quên mất bản thân mình là ai.

Mà cơ thể trước mắt này, thật sẽ là lựa chọn cuối cùng của y hay sao?

Cơ thể càng mạnh mẽ thì khống chế càng vất vả, y không sợ khổ cực, chỉ sợ…

“Thế nào, thể xác này không tệ chứ?” Đằng sau, có một người nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng y, gác cằm lên vai y, dường như người đó đã mất hết sức lực, dồn tất cả sức nặng lên cơ thể y. Giọng nói lười biếng đó thoáng chút ý cười, không cần quay đầu y cũng biết đó là ai.

Cứ Phong nhanh chóng thu lại tất cả cảm xúc trong mắt mình, y liếc nhìn khuôn mặt tựa trên vai, lạnh lùng hừ, còn cố tình bóp méo lời nàng: “Quả là bề ngoài không tệ, vừa nhìn đã biết rất hợp với sở thích của nàng.”

Dụ Lan biết tính y khó chịu xưa nay, lại còn mắc chứng cuồng uống dấm, nàng nhất thời hứng chí bèn thuận theo lời y: “Chàng nói đúng rồi.”

Ai ngờ, nàng vừa dứt lời, Cứ Phong tức thì nổi giận, dứt khoát bước lên trước. Dụ Lan không kịp đề phòng, cơ thể bất giác ngã về phía trước. Dụ Lan biết mình sắp ngã sấp xuống đất, dù rõ ràng nàng có thể đứng vững lại nhưng nàng cố ý chẳng làm gì hết, chờ y dùng bộ mặt lạnh đen thui bước lên trước ôm lấy nàng vào phút cuối cùng, lúc này nàng mới nhướng đôi mày liễu, híp mắt cười vừa lòng, đôi môi đỏ thẫm cong cong xinh đẹp.

“Nếu đã vậy, nàng cứ đi mà thân mật với hắn.” Cứ Phong trông thấy nụ cười đắc ý như con mèo ăn vụng của nàng, càng thêm khó chịu nên nặng lời hơn: “Hà cớ gì phải để ta nhập xác phiền phức như vậy?!”

Biết rõ y dễ giận, bây giờ rõ ràng y đang nổi nóng, nhưng nàng lại cố ý muốn nhổ râu hùm. Dụ Lan vươn tay ôm lấy cổ của y, đôi mắt phượng hơi xếch lên càng thêm quyến rũ: “Thật ra ta rất muốn, nhưng đáng tiếc trong mắt hắn chỉ có mình sư phụ hắn thôi.”

Đôi tay đang ôm lấy hông nàng khẽ buông ra, dường như nàng đã biết trước hành động tiếp theo của y là gì. Đôi tay đang vòng trên cổ của y lập tức kéo đầu y xuống, đặt đôi môi đỏ thắm lên môi y.

Dường như y hơi mâu thuẫn, mím chặt môi không chịu đáp lại, phải để nàng quấn quýt dỗ dành một lúc lâu, rồi mới ủ rũ đáp lại nàng bằng một nụ hôn say đắm.

Nụ hôn chấm dứt, Dụ Lan chôn mặt vào ngực y thở hỗn hển, nhưng vẫn không quên dỗ dành: “Nhìn chàng xem, tính tình hệt như quả pháo, kích thích một chút là nổ bùm.” Nụ cười của nàng rất mê hoặc lòng người, đôi con ngươi trong vắt hòa lẫn nét cười, một chút xảo quyệt và một chút hứng thú dạt dào. Ngón tay ngọc thuôn dài vẽ một vòng cung hoàn hảo trong không khí rồi nhẹ nhàng đặt trên ngực y: “Nhưng mà, so ra ta lại thích tính tình của chàng hơn.”

“Thật ư?” Dù biết rõ lời nàng nói chẳng có câu nào là thật, nhưng đôi mắt Cứ Phong vẫn sáng rực lên vì lời ngon tiếng ngọt của nàng. Tuy rằng nét mặt y vẫn lạnh nhạt nhưng ngữ điệu bộc lộ rõ sóng gió đã qua.

“Đương nhiên rồi.” Dụ Lan đặt một ngón tay lên môi, nở một nụ cười xinh đẹp rạng rỡ. Nụ cười và hành động đó rõ ràng là động tác ngây thơ tự nhiên của những cô gái thanh xuân, nhưng từng cử chỉ của nàng không phải là bắt chước cho giống mà lại tự nhiên đến khó mà tin được: “Trái tim hắn đã có nơi có chốn, ta cần gì phải hao phí tâm tư dỗ dành.”

Sóng gió vừa qua thì mây đen lập tức ập xuống, Cứ Phong chán nản cau mày bất mãn, ngữ điệu bất giác cũng cao lên: “Dụ Lan, nàng…”

Y còn chưa dứt lời, ở bên này Dụ Lan đã sáp tới, xấu xa hôn nhẹ y một cái.

“Suỵt, nhỏ tiếng thôi.” Môi nàng kề bên môi hắn, khẽ khàng thì thầm, trong đáy mắt đã ngập tràn ý cười. Thái độ rất thân mật tựa như hai người đã hòa thành một thể: “Đừng quấy rầy người không nên quấy rầy, sư phụ của hắn không dễ chọc đâu.”

Vốn đang rất bất mãn, nhưng vừa nghe vậy, sự cáu kỉnh của Cứ Phong đã biến mất tăm, y bỗng thấy lo lắng: “Nàng đã biết nàng ta không dễ chọc, vậy mà còn dám nhắm vào y.” Liếc nhìn Thanh Huyền, y cúi đầu xuống chăm chú nhìn nữ tử trong lòng mình. Những ngón tay len lỏi vào mái tóc nàng, chậm chạp vuốt xuôi theo mái tóc đen nhánh, trông thật thân thiết, và ngữ điệu cũng không còn tùy tiện như lúc nãy nữa: “Dụ Lan, chẳng qua chỉ là một cái xác thôi, có cũng được mà không có cũng không sao. Ta không muốn nàng vì ta mà gây thù chuốc oán. Lần trước nàng vì tìm kiếm thân thể này cho ta mà đã đắc tội…”

“Chàng đừng lo chuyện này, ta biết việc mình làm.” Dụ Lan nheo mắt cắt ngang lời y, dường như nàng rất thích cảm giác được y vỗ về thế này, tuy nhiên nét mặt nàng lúc này đã hơi lạnh lẽo: “Dù sao ta đã đắc tội với rất nhiều người, thêm một người nữa cũng chẳng sao. Chỉ cần tìm được cho chàng một thể xác mạnh mẽ, cho dù phải đắc tội tất cả mọi người trong ngũ hồ, lục giới và bát hoang thì có sao đâu, ta không quan tâm.”

“Dụ Lan…”

Khoảnh khắc đó, Cứ Phong thoáng chút phiền muộn xenlẫn lo lắng, mà sự cảm động lại chiếm phần hơn. Còn nhớ ngày xưa, nàng là Công chúa Yêu giới, pháp lực cao cường, nhưng tính tình thất thường sớm nắng chiều mưa. Mà y chỉ là một người phàm tầm thường, tuổi thanh xuân tựa như đóa phù dung sớm nở tối tàn chẳng chịu nổi sự thử thách của thời gian. Nàng vì y mà từ bỏ tất cả, bôn ba trong lục giới cùng y, không ngừ