Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211660

Bình chọn: 8.5.00/10/1166 lượt.

mãi mãi vẫn là tiểu lang quân của người.”

Thanh Huyền lại tiếp tục nhắc tới “Tiểu lang quân”, khiến Thiên Sắc càng xấu hổ, không biết nên trả lời thế nào, bèn ho nhẹ hai tiếng tránh khỏi sự lôi kéo của hắn, nàng đứng dậy tìm y phục sạch sẽ khô ráo cho hắn.

“Sư phụ.” Kết quả là khi Thiên Sắc đưa quần áo đến thì Thanh Huyền lại gọi một tiếng, giọng nói ngập tràn vui sướng.

Thiên Sắc sợ hắn lại nói những lời kinh thiên động địa, tuy nàng lo lắng bất an nhưng chỉ đành nén lòng, kiên nhẫn hỏi: “Còn chuyện gì nữa?”

Trông thấy điệu bộ cẩn thận của sư phụ, nụ cười của Thanh Huyền càng rạng rỡ.

“Chuyện người hứa với Thanh Huyền, khi nào mới thực hiện?”

Quả nhiên, lại là những lời rung trời giật đất.

“Ngươi…” Thiên Sắc thấy đau đầu, nàng biết nếu mình còn trả lời qua loa nữa, chưa biết chừng hắn còn sẽ hỏi những lời còn trắng trợn và giật gân hơn. Nàng đành lắp bắp trả lời, không những giọng nói hạ xuống rất thấp mà đến cả biểu cảm cũng lúng túng, xấu hổ: “Chuyện này, ngươi phải cho vi sư chút thời gian cân nhắc, vì đây không phải chỉ là chuyện của hai người. Ta và ngươi là thân phận thầy trò, có liên quan đến thể diện và danh tiếng của Thần Tiêu phái. Nếu vội vàng, gấp gáp quá thì lại không ổn, tóm lại sẽ không ổn…”

Thiên Sắc nói những lời này một cách đứt quãng còn Thanh Huyền thì cực kỳ vui sướng: “Sư phụ, người thật sự đang cân nhắc chuyện thành thân với Thanh Huyền sao?” Lòng hắn ngọt như uống mật, vui vẻ không sao tả xiết, nhưng lại cố tình giả vờ giả vịt ngơ ngác khó hiểu: “Ý Thanh Huyền đâu phải vậy.”

“Hở?” Thiên Sắc trợn tròn mắt. Bây giờ sự xấu hổ, lúng túng của nàng không chỉ là chút chút thôi, mà nỗi ngượng ngùng đã ùn ùn kéo đến bao trùm lấy nàng. Vẻ lạnh nhạt, điềm tĩnh xưa nay hoàn toàn biến mất, mặt nàng vụt đỏ bừng, nóng ran lên. Nàng cắn môi, cúi đầu, chẳng biết phải làm thế nào.

“Ý của Thanh Huyền là khi ở trong Linh Lung Cục chẳng phải người đã hứa sẽ may một bộ áo đỏ làm hỉ phục để Thanh Huyền thành thân ư?” Thanh Huyền cười thầm, hỏi rất chậm rãi, thật hiếm khi trông thấy khuôn mặt đỏ bừng như ráng chiều của Thiên Sắc, càng nhìn càng thấy xinh đẹp: “Khi nào làm ạ?”

“Ngày mai vi sư sẽ đi lựa vải.”

Sau một lúc trầm mặc, rốt cuộc Thiên Sắc cũng mở miệng, vệt ửng hồng trên lúm đồng tiền lan ra đỏ ủng.

*****

Sáng hôm sau, Thanh Huyền vừa thức dậy đã vội vàng giục Thiên Sắc lên phố lựa vải cho hắn, điệu bộ vội vã kia trông còn nôn nóng hơn cả chú rể Triệu Thịnh.

Xưa nay Thiên Sắc vẫn chiều theo ý hắn, huống hồ gì chuyện này nàng đã hứa với hắn, nên tất nhiên không có gì phản đối, cũng không nói thêm gì cả.

Nhưng ai ngờ, hắn kéo nàng ra ngoài, không phải là đến tiệm vải mà là vào “Miếu Nguyệt lão” nổi tiếng nhất thành Ninh An.

Nghe đồn, hương khói ở “Miếu Nguyệt lão” rất thịnh vượng, thiện nam tín nữ đến rất đông. Hễ là thanh mai trúc mã đã đính hôn, hoặc là vợ chồng mới cưới, đều đến miếu nguyệt lão bái lạy để đa tạ Nguyệt lão se duyên tơ hồng. Thiên Sắc và Thanh Huyền đến rất sớm nên miếu Nguyệt lão rất im ắng, không có người nào khác ở đây.

“Sư phụ, Thanh Huyền có vật này muốn tặng người.”

Dường như đã có kế hoạch từ lâu, Thanh Huyền kéo Thiên Sắc đứng dưới tượng Nguyệt lão, lấy một vật ra khỏi vạt áo.

Đó là một cây trâm gỗ.

Tuy lúc trước, hắn từng tặng cho nàng một cây trâm gỗ lê rất mộc mạc, nhưng cây trâm lần này đương nhiên hao phí không ít tâm tư của hắn.

Cây trâm tử đàn lấp lánh ánh vàng, có thể thấy rõ dọc theo hoa văn là từng sợi từng sợi tơ vàng. Trên đầu cây trâm được cẩn một đóa hoa bằng bạch ngọc rất tinh tế, có thể nhận ra đóa hoa đó được khắc bằng từng nhát dao một. Mà sợi dây tua ngọc rũ xuống ở cuối trâm, tuy không phải là chất liệu hiếm có, nhưng từng hạt ngọc đều được mài sáng lấp la lấp lánh, xanh biếc ngọc ngà, nhẹ rung một cái chuỗi hạt sẽ phát ra âm tinh tang rất vui tai.

Đúng vậy, cây trâm này do Thanh Huyền tự tay làm. Không những hắn dùng từng dao từng dao khắc nên cây trâm gỗ và đóa hoa bạch ngọc kia, mà ngay cả chuỗi ngọc cũng là do hắn tìm đá thô rồi mang ra suối dần dần mài từng viên một.

Thật ra, những hạt ngọc trên cây trâm này chỉ là một phần nhỏ trong số ngọc hắn mài được, số còn lại hắn định tự tay đính lên mũ phượng sư phụ đội sau này.

Như thế, khi thành thân, hắn mặc y phục tự tay may, còn mũ phượng sư phụ đội sẽ do hắn tự tay làm.

Hắn rất hy vọng, hắn có thể mặc hỉ phục nàng may để thành thân với nàng, và càng hy vọng nàng có thể đội mũ phượng hắn làm trở thành thê tử của hắn.

“Thanh Huyền nghe nói, hẹn ước phu thê cần phải có tín vật.” Hắn cười tủm tỉm cài cây trâm ngọc lên mái tóc Thiên Sắc, trông thấy cây trâm kia càng tôn thêm vẻ đẹp và phong thái của Thiên Sắc, Thanh Huyền càng đắc ý, vui vẻ: “Sư phụ có tín vật gì trao đổi với Thanh Huyền không?”

Đã vô số lần hắn tưởng tượng dáng vẻ sư phụ khi cài cây trâm này, bây giờ xem ra cây trâm này rất hợp với người.

Thiên Sắc vẫn đang kinh ngạc, cho đến khi cảm nhận được trọng lượng cây trâm cài trên mái tóc, nàng mới hoàn hồn lại.

Tín vật trao đổi ư?

Nàng cười khẽ, đột ngột kiễng chân


XtGem Forum catalog