The Soda Pop
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211733

Bình chọn: 8.5.00/10/1173 lượt.

sang Phong Cẩm: “Phong Chưởng giáo, tình nhân cũ của ngươi xem ra đã ân đoạn nghĩa tuyệt với ngươi thật rồi. Nàng ta chẳng những không nói một câu, mà cũng chẳng màng liếc nhìn ngươi một cái.” Dụ Lan cố tình thở dài, tiếp tục đổ dầu vào lửa, có ý định biến tình cảnh xấu hổ thành tình thế chẳng thể thu xếp: “Cũng khó trách, lúc trước đã có rất nhiều người vây quanh nàng, bây giờ bên cạnh nàng còn có một tiểu đồ đệ tuấn tú cuồng si… Tiểu đồ đệ của nàng quả thật ưu tú hơn cả ngươi…

Dụ Lan càng nói càng quá đáng, Phong Cẩm khẽ híp mắt lại, ánh mắt u ám, chiếc cằm nhọn không rõ ràng lắm dưới ánh sáng nhàn nhạt, trông như có vẻ không vui. Nhưng ngay lập tức, một nụ cười nhẹ nhàng như mây chợt tỏa ra trên khuôn mặt xưa nay thâm tàng bất lộ: “Công chúa Dụ Lan, ngươi không cần phải châm dầu vào lửa lúc này để làm ngư ông thu lưới, bây giờ ngươi không còn đường trốn đâu.”

“Không còn đường trốn? Ngươi cho là ta sợ ngươi ư? Nếu không phải lúc trước ta đã hứa với Hàm Nhụy, nhất định phải chờ ở đây cho đến khi con nàng thành thân, thế nên ta không thể không sống tạm trong cơ thể Cửu Công chúa. Nếu không, ngươi cho rằng ngươi có thể tìm thấy tung tích của ta ư?” Bị người khác đoán được ý đồ, Dụ Lan hơi kinh ngạc, nụ cười càng lúc càng nhạt nhòa. Nàng khẽ hừ, ánh mắt sâu thẳm như hai thanh đao bằng băng tuyết u ám khó lường: “Phong Chưởng giáo, ngươi và Bán Hạ tốt xấu gì cũng là sư huynh đệ, cần gì phải tuyệt tình đến mức không chờ thêm được vài ngày? Đợi sau khi Tố Bạch và Triệu Thịnh thành thân, lúc đó ai có bản lĩnh thì cửu chuyển chân hồn đan thuộc về người đó!”

Bốn từ “thuộc về người đó” của Dụ Lan rõ ràng là đang khiêu khích, theo như tính cách dứt khoát không dây dưa của Phong Cẩm xưa nay, nhất định sẽ không cho nàng một cơ hội. Nhưng lúc này, thái độ của y quả hơi khác thường. Phong Cẩm cẩn thận quan sát Dụ Lan và Cứ Phong, thật không biết y đang giở trò gì, Phong Cẩm mỉm cười đáp: “Quyết định vậy đi.”

“Sư phụ!”

Tử Tô đứng một bên cuống quýt, nàng ta muốn lên tiếng nhưng đã bị Phong Cẩm phất tay cản lại.

“Vi sư biết mình đang làm gì.” Phong Cẩm rũ mắt xuống như đã quyết định điều gì đó rất quan trọng, khi ngẩng đầu lên, y lặng lẽ nhìn Thiên Sắc, chợt bắt gặp Thiên Sắc đang nhìn chằm chằm Dụ Lan và hoàn toàn không ngó ngàng tới y.

Dụ Lan nhận thấy rất rõ vẻ khác thường của Phong Cẩm và sự lạnh nhạt của Thiên Sắc, phút chốc Dụ Lan cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng lại không thể nắm bắt. Dụ Lan khẽ cắn môi, nàng cố áp chế cơn sóng ngầm trong lòng, đưa mắt liếc Thanh Huyền vẫn trầm mặc chẳng nói một lời, Dụ Lan cất tiếng nhưng những lời đó không giống đang nói với Thanh Huyền: “Thứ ta đã muốn thì nhất định phải có cho bằng được!”

“Thật sao?” Thiên Sắc âm thầm bước lên một bước, đứng trước người Thanh Huyền cản lại tầm mắt của Dụ Lan, môi khẽ nhếch một nụ cười lạnh lùng, những tia sáng lạnh ngập tràn đáy mắt bình thản xưa nay, giọng nói sắc bén như kiếm: “Vậy phải xem ngươi có đủ bản lĩnh không đã!”

******

Trở về phòng ngủ, Thanh Huyền vẫn không nói một lời.

Quan sát nét mặt hơi ảm đạm của Thiên Sắc, hắn càng nghĩ càng thêm ngờ vực. Thanh Huyền ngoan ngoãn pha một tách trà, cung kính dâng cho Thiên Sắc, giọng điệu cũng cực kỳ thận trọng: “Sư phụ…”

Thiên Sắc vươn tay đón lấy tách trà, nhưng nàng không uống mà đặt xuống chiếc bàn bên cạnh. Đôi mắt luôn bình thản giờ lại xa xăm không trông thấy đáy, ẩn hiện sự sắc bén khó nói nên lời: “Có gì muốn hỏi thì cứ hỏi đi.”

“Dụ Lan nói, sư phụ cầu khẩn Bán Hạ sư bá giúp người trộm cửu chuyển chân hồn đan cho Thanh Huyền…” Thanh Huyền ngẩng đầu nhìn Thiên Sắc, một tia sáng khó hiểu loáng thoáng hiện qua đáy mắt. Cái nhìn dò xét sắc bén tựa như ánh mắt của loài chim ưng, những tia sáng lấp lóe như những ánh lửa bùng cháy rực rỡ, tuy cách cả một khoảng không gian nhưng vẫn có thể thiêu đốt nàng: “…Là thật ư?

Chuyện đến nước này, không cần phải dấu giếm nữa. Thiên Sắc lặng lẽ thở dài, nàng cúi đầu, nét mặt bị bóng tối bao trùm chẳng thể trông rõ, chỉ có điều hơi thở của nàng khá nặng nề: “Không sai.”

Tuy Thanh Huyền ở lại núi Côn Luân chỉ có vài ngày, nhưng vì hắn quen biết với vị sư bá Lam Không nổi tiếng lắm lời, cho nên hắn cũng nghe chút chuyện về ” cửu chuyển chân hồn đan “. Lúc này, tận tai nghe Thiên Sắc thừa nhận, một luồng cảm xúc bất chợt trào dâng trong lòng hắn tựa như cơn sóng dữ tầng tầng lớp lớp bao trùm tất cả.

Lúc trước hắn chỉ nghĩ, sư phụ đột ngột nghiêm khắc dạy dỗ hắn trên núi Côn Luân, rồi ra đi không một lời từ biệt chắc hẳn là có lý do riêng. Mà bây giờ, khi hắn xâu chuỗi những chuyện trước kia lại với nhau, hắn mới phát hiện địa vị hắn trong lòng sư phụ lại quan trọng đến thế.

Chuyện này chẳng phải rất đáng mừng sao?

Nhưng mà, sau khi vui mừng, hắn cũng hơi tức giận, tạm thời không bàn tới hậu quả nghiêm trọng của việc trộm cửu chuyển chân hồn đan, nhưng mà sư phụ vẫn luôn tự mình gánh vác mọi chuyện, người gạt hắn, luôn lo âu nghĩ ngợi. Bây giờ, nếu không phải Dụ Lan tiết lộ, e rằng hắn vẫn còn mù mờ chẳng hay biết gì!

Nghĩ thế, những lời muố