hướng dương. Bây giờ hắn đã biết thì nhất định phải tự tay lựa hạt rồi rang từng hạt hướng dương một, hắn hy vọng có thể làm chút gì đó cho sư phụ.
Nhưng không biết, liệu sư phụ có biết rằng những hạt hướng dương đó tựa như trái tim của hắn.
Thứ hắn hy vọng cho nàng nhất đó chính là trái tim hắn…
******
Triệu Thịnh đón Tố Bạch tới Ninh An Vương Phủ dùng bữa, Chu Ngưng ở lại trông nhà cho nên chán gần chết, nàng bèn đi dạo mấy chỗ loanh quanh tiệm đậu rang. Hiếm khi nào được rảnh rỗi, nàng nghênh ngang đi dạo qua từng sạp hàng một, vốn định nếm thử kẹo hồ lô khiến nàng thèm nhỏ nước miếng, nhưng chợt nhớ tới hậu quả thê thảm lần trước nàng lỡ ăn bậy. Chu Ngưng đành nuốt nước miếng, xoay người sang một sạp hàng khác mua đồ chơi làm bằng đường, nàng căm giận cắn đứt đầu miếng đồ chơi làm bằng đường, nhai lạo xạo.
Vào đúng lúc đó, có một bóng người thoáng qua mắt nàng, Chu Ngưng kinh ngạc há to miệng, quên mất mình đang ngậm một họng đường, làm rơi cả đồ chơi làm bằng đường trong tay xuống đất.
Đó là nam tử cả đời này nàng không thể quên!
“Ngọc Thự!”
Nàng hét to, xông lên trước, từ đằng sau ôm thật chặt thắt lưng người đó.
Khóe mắt cay cay, đầu óc quay cuồng, khoảnh khắc đó nàng mới hiểu ra nỗi nhớ nhung đã chất đầy trái tim, từng giọt từng giọt nhung nhớ chảy vào hốc mắt hóa thành lệ tương tư.
Hết chương 56
Chương 57
Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Đột nhiên bị người khác ôm lấy từ phía sau, Ngọc Thự tưởng rằng có người đánh lén, rồi lại sợ là người vô tội trên đường nên đành phải đứng im chờ đợi hành động tiếp theo của người đó. Một lúc sau, không hề có đánh lén như suy nghĩ, y hơi kinh ngạc, lại nghĩ là người quen. Nhưng lúc này, chưởng giáo bị Hạo Thiên ra lệnh xuống Tây Côn Luân truy đuổi Dụ Lan để lấy lại cửu chuyển thực hồn đan của Thanh Đức thiên tôn, còn y đang vâng mệnh tìm kiếm Bán Hạ, khả năng gặp được người quen là rất hiếm. Y cúi đầu theo phản xạ, nhìn vòng tay ôm quanh eo mình, trắng trẻo mịn màng, rõ ràng là tay của một cô gái.
Con gái ư!?
Ngọc Hư Cung có rất ít nữ đệ tử, người quen nhất là Tử Tô cũng chưa bao giờ có cử chỉ thân thiết với y như vậy!
Vậy cô gái này là ai? Vì hoàn toàn không chuẩn bị, Ngọc Thự chỉ biết đứng ngây người, đầu óc trống rỗng chẳng suy nghĩ được gì.
Nhìn thấy người xung quanh đang ngạc nhiên dòm ngó, y cũng thấy cứ để như vậy không ổn chút nào. Y cứng ngắc mở vòng tay kia ra, chỉ cảm nhận thấy đôi bàn ấy tay run rẩy.
“Cô nương, cô là —” khó khăn xoay người sang chỗ khác, y nhìn thấy một đôi mắt như muốn khóc nhưng lại cứng rắn cắn chặt răng, dù thế nào cũng không cho nước mắt rơi xuống. Trong đôi mắt ấy có vui mừng, ngạc nhiên, có thỏa mãn, rất nhiều cảm xúc y không thể hiểu được.
Mà cô gái này, y chưa từng gặp mặt.
Rõ ràng là sắp khóc, cuối cùng lại kìm nén, nuốt ngược nước mắt sắp tràn mi về. Chu Ngưng hít sâu mấy hơi, mỉm cười ngọt ngào. Đúng vậy, thời khắc gặp lại sao có thể khóc? Nàng không thể cho y biết, ngày y rời đi, nàng đã trải qua biết bao gian khổ nan. Y hy vọng nàng có thể trở nên kiên cường, có thể tu hành đắc đạo, nhưng nàng lại không hề tiến bộ, điều này có khiến y thất vọng không?
“Ngọc Thự, sao huynh lại xuất hiện ở đây? Không phải huynh đang tu hành ở Ngọc Hư Cung Tây Côn Luân sao?” Càng nghĩ là cố gắng không khóc, thì đáy mắt càng nóng rực, lòng chua xót như thủy triều mãnh liệt, chính bản thân cũng có thể cảm giác được nụ cười miễn cưỡng. Hít hít mũi, Chu Ngưng cố gắng cong khóe môi, còn buông lời trêu ghẹo như trước đây vẫn làm, phân tán sự chú ý của y: “Chẳng lẽ, huynh đắc đạo thành tài nên xuống núi tìm muội?”
Dù rất thắc mắc việc cô gái này biết rõ tục danh và lai lịch của mình, nhưng Ngọc Thự vẫn đứng im. Hơi nheo mắt lại, nhìn từ trên xuống dưới cô gái nhỏ nhắn vui vẻ này, chợt phát hiện điều khác lạ trên người nàng ta. Đôi mắt đen thâm trầm sáng như ngọc khiến người khác không đoán được tâm tư của y: “Ngươi là yêu —” xác định xong, y lui về phía sau mấy bước, sự ngạc nhiên vốn có biến thành vẻ xa cách.
“Ngọc Thự!?” Hành động lui về phía sau của Ngọc Thự khiến cho nụ cười miễn cưỡng trên mặt Chu Ngưng lập tức biến thành cứng ngắc. Không biết sao, đột nhiên một dự cảm xấu len lỏi vào tâm trí, nàng bước lên rút ngắn khoảng cách: “Huynh làm sao vậy? Huynh không nhận ra muội sao? Muội là Chu Ngưng!”
“Chu Ngưng?!” Ngọc Thự chậm rãi nhắc lại tên nàng ta, đôi mắt sâu lại sáng càng mang vẻ sắc bén như kiếm:”Thật có lỗi, ta không quen cô.” Y giữ nguyên thái độ, tiếp tục lùi về phía sau lạnh nhạt đáp một câu, sau đó xoay người bước đi trong sự kinh ngạc vô hạn của Chu Ngưng.
Nhìn bóng người đang bước đi xa mà không hề quay đầu nhìn lại, Chu Ngưng không thể tin nổi trợn to mắt, phải mất một lúc sau mới hồi phục lại tinh thần, mới nghĩ ra là phải đuổi theo ngay lập tức.
Ngọc Thự cảm nhận được Chu Ngưng vẫn đi theo sau, liền niệm quyết định ẩn thân rời đi. Không ngờ dù y ẩn thân nhưng dường như Chu Ngưng có thể cảm giác được tung tích của y, vẫn theo sát phía sau, không chịu buông tha.
Cứ như vậy, mãi cho đến ngoại thành Ninh A