g khách khí như thế, đành phải gào lên: “Có bản lĩnh thì huynh ném ta vào tháp Khóa Yêu đi! Nhốt ta vào cái hộp cỏn con này làm gì?”
“Đợi đến khi ta làm xong chuyện quan trọng sẽ thả ngươi, đưa ngươi đến gặp Thanh Huyền sư huynh và tiên tôn.” Ngọc Thự nhìn Chu Ngưng bị nhốt trong hộp trói yêu, không hiểu vì sao cảm thấy rất nhẹ nhõm. Khôi phục lại vẻ mặt bình tĩnh và lạnh nhạt, y đặt chiếc hộp nhỏ bên hông, không quên cảnh cáo Chu Ngưng: “Bây giờ ngươi cũng coi như đệ tử của Thần Tiêu phái, nhưng nói năng hành động không chừng mực, không biết thận trọng, nên ở trong hộp trói yêu tự kiểm điểm đi, nếu không giữ im lặng đừng trách ta niệm chú khóa miệng ngươi lại.”
Vừa nghe lời này, Chu Ngưng không mắng nữa, chỉ là không cam lòng bĩu môi!
*******
Tố Bạch dùng bữa tối ở Ninh An vương phủ xong, được Triệu Thịnh đích thân đưa về cửa hàng bán hạt rang mới phát hiện không thấy bóng dáng Chu Ngưng. Nàng nghĩ là Chu Ngưng một mình đến Ninh An vương phủ mà không gặp nên cũng không quá mức để ý. Mãi đến trưa hôm sau, Triệu Thịnh đón nàng đến Ninh An vương phủ thử áo cưới, nàng thuận miệng hỏi mới phát hiện Chu Ngưng mất tích. Triệu Thịnh lập tức phái người tìm kiếm cẩn thận trong ngoài thành, Tố Bạch vẫn không yên tâm, vội vàng sai người mời Thanh Huyền qua kể lại đầu đuôi mọi chuyện.
Tuy rằng Thanh Huyền bất đắc dĩ nhận Chu Ngưng làm đồ đệ, cũng chưa từng dạy dỗ bản lĩnh gì cho nàng, nhưng rốt cuộc cũng mang đanh sư phụ, giờ đồ đệ mất tích mà chẳng quan tâm thì không ổn chút nào. Thanh Huyền suy tư, sau khi trở lại tẩm phòng vừa vặn nhìn thấy một lá bùa màu vàng xếp thành hạc giấy bay từ cửa sổ vào phòng, nằm trong lòng bàn tay Thiên Sắc.
Đây là pháp thuật rất ít đệ tử Thần Tiêu phái có thể dùng được, dùng để truyền tin tức từ xa.
Không biết, hạc giấy này do ai đưa đến.
Tuy Thanh Huyền tò mò về lai lịch cũng như nội dung của con hạc giấy kia, nhưng trước mắt có chuyện quan trọng hơn, liền cung kính đứng trước mặt Thiên Sắc báo lại mọi chuyện theo lời Tố Bạch cho Thiên Sắc biết.
Đơn giản là chỉ nói những điểm quan trọng, thấy Thiên Sắc nghe xong sắc mặt vẫn bình tĩnh, không nói gì, trong lòng Thanh Huyền hơi nghi ngờ, cẩn thận hỏi tiếp: “Sư phụ, người xem. Chu Ngưng đột nhiên biến mất, có thể gặp nguy hiểm gì không?”
“Hạc giấy này do Ngọc Thự phái đến.” Thiên Sắc khẽ cười khổ, mở lá thư bằng hạc giấy đặt trên bàn, khẽ thở dài rồi nói ra nơi Chu Ngưng đã đến: “Chu Ngưng gặp Ngọc Thự rồi.”
Thanh Huyền sửng sốt, nghĩ tới khúc mắc giữa Chu Ngưng và Ngọc Thự, chợt cảm thấy lo lắng: “Vậy — nàng ấy biết Ngọc Thự —”
“Nó đương nhiên không biết, cho nên mới bám theo Ngọc Thự mãi. Ngọc Thự có việc quan trọng, không còn cách nào đành phải tạm nhốt vào hộp trói yêu để nó tự kiểm điểm, chỉ nói là xong xuôi mọi việc sẽ tự đưa nó trở về.” Thiên Sắc khẽ lắc đầu, nghĩ đến Chu Ngưng vốn không biết rõ mọi chuyện, chợt cảm thấy chua xót, một ngày nào đó nếu biết được sẽ thất vọng đến mức nào. Nhưng dù thế nào thì nàng cũng chỉ có thể đứng ngoài, tự xúc động than thở mà thôi: “Có những chuyện không thể giấu giếm cả đời.”
Đối với cảnh ngộ của Ngọc Thự, Thanh Huyền cũng không biết những điều sâu xa khó hiểu trong đó: “Thật ra, dù Ngọc Thự quên Chu Ngưng cũng không thành vấn đề, chúng ta có thể nói hết chuyện của y với Chu Ngưng.” Hắn nghĩ mình làm đúng nhưng không rõ vì sao Thiên Sắc lại lo sợ bất an: “Nói hết tất cả mọi chuyện không phải tốt hơn sao?”
Thiên Sắc biết hắn không hay biết những vấn đề sâu xa trong chuyện này, chỉ mỉm cười không trả lời, đột nhiên chuyển sang đề tài khác: “Thanh Huyền, mười kiếp trước, ngươi từng vì hoa yêu thược dược không ngần ngại đại náo Âm ty, nếu ngươi may mắn gặp lại hoa yêu thược dược, ngươi còn coi nàng như châu như báu nữa không?”
Không biết vì sao Thiên Sắc đột nhiên nhắc tới chuyện hồ đồ mười kiếp trước, Thanh Huyền cảm thấy mất tự nhiên.
Hắn chỉ nhìn thấy hoa yêu thược dược một lần trên đá Tam sinh. Nếu nói dáng người xinh đẹp thì kém xa sư phụ, còn về chân tình thì hoa yêu kia miệng lưỡi gian dối, coi hắn như công cụ lợi dụng, sao sánh được với sư phụ luôn cẩn thận che chở bảo vệ hắn? Nếu hắn gặp lại hoa yêu thược dược kia, chắc chắn sẽ né thật xa, sao có thể nối lại tiền duyên?
Hắn không có tâm nguyện gì, chỉ cầu mong được ở cùng với sư phụ trọn đời trọn kiếp, bách niên giai lão!
“Đương nhiên không.” Để thể hiện bản thân không chút do dự, hắn lập tức thề thốt phủ nhận, để bộc lộ rõ sự toàn tâm toàn ý đối với Thiên Sắc, hắn cực kỳ tỉnh táo giải thích: “Năm đó người thích nàng ấy không phải Thanh Huyền, là kiếp trước của Thanh Huyền, vốn không phải cùng một người với Thanh Huyền. T là y, Thanh Huyền là Thanh Huyền, Thanh Huyền chỉ thích một mình sư phụ thôi —”
Hắn vốn định mượn cơ hội này thổ lộ tấm lòng thủy chung son sắt của mình với Thiên Sắc, nhưng nàng đã ngắt lời, cắt đứt những lời thao thao bất tuyệt buồn nôn của hắn.
“Vậy là được rồi. Đối với Ngọc Thự mà nói, tình huống này cũng giống vậy, những chuyện mà y và Chu Ngưng đã trải qua giống như kiếp trước của y thôi. Bây giờ
