Chu Ngưng và y là hai người xa lạ, tất cả tình cảm ngày xưa đã biến mất không còn nữa. Mà tình yêu nam nữ, phải đích thân trải qua mới có thể khắc cốt ghi tâm, nếu chỉ nghe người khác nói mà không hề nhớ thì cũng chỉ là nghe một câu chuyện cũ không liên quan đến mình mà thôi.” Thiên Sắc cúi đầu có phần thương tiếc, đột nhiên nghĩ tới chuyện liên quan khác cần phải nói cho Thanh Huyền biết, liền chuyển đề tài sang người khác: “Thanh Huyền, ngươi có biết vì sao Dụ Lan phải trộm cửu chuyển chân hồn đan không?”
Lúc này, coi như Thanh Huyền cũng xúc động với những hiểu lầm rắc rối giữa Ngọc Thự và Chu Ngưng. Có điều chưa kịp cảm thán đã nghe Thiên Sắc nhắc tới chuyện khác làm hắn chẳng hiểu ra sao, chỉ biết há hốc mồm, đành phải thành thật trả lời: “Thanh Huyền không biết.”
Thiên Sắc đứng dậy, đưa lưng về phía Thanh Huyền, nhất thời cũng không biết nên kể như thế nào. Dù sao, nàng cũng có thể hiểu được hành vi tác oai tác quái của Dụ Lan. Nghiêm khắc mà nói, Dụ Lan yêu thương sâu nặng Cứ Phong không khác gì nàng bảo vệ Thanh Huyền.
Suy tư một lúc, nàng mới nhẹ nhàng nói hết mọi chuyện: “Cứ Phong vốn là một thiếu niên người phàm, sau khi bất ngờ gặp gỡ Dụ Lan thì luôn theo sát bên nàng. Tuy rằng, tư chất của Cứ Phong không tệ, có tâm tu đạo, nhưng vì vướng duyên kiếp nên khó thành thiện quả, trải qua mười kiếp người vẫn phải vào vòng luân hồi, đầu thai chuyển kiếp, trải qua hồng trần khổ ải. Cho nên, Dụ Lan một thân một mình hao hết tâm sức, không tiếc trở mặt với Âm ty, nhất định bảo vệ hồn phách Cứ Phong, thậm chí bị trục xuất khỏi yêu giới cũng bất chấp. Nàng thà chết cũng không bằng lòng để Cứ Phong nhập vòng luân hồi, nên đã mang theo y không ngừng tìm kiếm thể xác để sống nhờ —”
Cho tới nay, Thanh Huyền không thể giải thích nổi hành vi tác oai tác quái của Dụ Lan và Cứ Phong. Nhưng đôi khi hắn rất hâm mộ Cứ Phong, vì lúc nào Dụ Lan cũng chủ động, nhiệt tình như lửa, một khi hai người thân thiết thì chẳng cần phân biệt thời gian hoàn cảnh. Trái lại, sư phụ nhà mình thì lại quá thanh tâm quả dục, không thích thân mật với hắn. Có khi hắn ‘thèm ăn’ đến phát hoảng mà còn phải vắt hết óc mới có thể nghĩ ra cách tiếp cận thân mật không lộ dấu vết.
Dưới góc độ này, Cứ Phong có phúc cỡ nào chứ, còn hắn sao mệnh khổ thế này chứ!?
“Nếu Cứ Phong vào vòng luân hồi thì sẽ thế nào?” Nghĩ như vậy, hắn liền cảm thấy bản thân hứng thú, thì ra đôi này cũng không hạnh phúc như hắn tưởng tượng. Thanh Huyền bĩu môi, cảm thấy thật công bằng.
“Ngươi quên rồi sao, Dụ Lan là yêu, Cứ Phong sống nhờ thân thể người phàm lại có quan hệ vợ chồng với nàng. Sinh hồn và yêu khí không thể dung hòa, giống như ngươi và hoa yêu thược dược, đương nhiên sẽ bị cắn nát hồn phách. Cho nên, một khi Cứ Phong vào vòng luân hồi, quên mất Dụ Lan không phải là nghiêm trọng nhất, mười kiếp không thể chết già mới là điều Dụ Lan không muốn thấy nhất.” Thiên Sắc vẫn đưa lưng về phía Thanh Huyền như trước, đương nhiên không biết Thanh Huyền đang suy nghĩ miên man điều gì: “Cho tới nay Dụ Lan luôn hy vọng tìm được thể xác đủ mạnh mẽ để Cứ Phong có thể sống nhờ, sau đó dùng cửu chuyển chân hồn đan để cho Cứ Phong thoát khỏi vòng luân hồi của lục giới —”
Đúng lúc Thiên Sắc đang giải thích cặn kẽ, bên ngoài cửa vang lên giọng cười lười biếng pha lẫn chút chế giễu: “Thiên Sắc, thật không ngờ, ngươi còn hiểu ta hơn chính bản thân ta.”
Thiên Sắc không quay đầu lại cũng biết người đến là Dụ Lan tâm địa chẳng tốt lành gì kia. Từ ngày biết Dụ Lan có cửu chuyển chân hồn đan, nàng liền hiểu Dụ Lan nhất định sẽ thừa cơ xuống tay với Thanh Huyền. Cho nên, nàng tuyệt đối không dám lơi lỏng, chỉ sợ hắn trúng đòn hiểm độc của Dụ Lan.
Đôi giày thêu buông từng bước, dường như không chút để ý, Dụ Lan miễn cưỡng bước vào phòng, che miệng ngáp một cái, đôi mắt dán chặt lên người Thanh Huyền. Cuối cùng, nàng mỉm cười thật xinh đẹp, cất giọng ngọt ngào chết người: “Tiểu đồ đệ, hai ngày nay sư phụ ngươi trông chừng chặt quá nha.” Nàng bĩu môi như muốn thể hiện sự bất mãn, rồi lại hít mũi khẽ hừ một tiếng, tiếp đó vẫn là chất giọng ngọt ngào như trước: “Chẳng cho ta cơ hội nào cả.”
Thiên Sắc quay người lại, theo bản năng che trước người Thanh Huyền. Đôi mắt lạnh nhạt nhìn chằm chằm đôi mắt như rắn ngủ đông của Dụ Lan, đề phòng không chút lơi lỏng, nhưng lời thốt ra lại là với Thanh Huyền: “Nàng ta hy vọng lấy được thân thể của ngươi dùng làm thể xác cho Cứ Phong sống nhờ.”
Thanh Huyền chợt hiểu ra, vì sao mỗi khi Cứ Phong nhìn hắn đều là bộ dạng ghen tuông. Thì ra là vì ham muốn độc chiếm! Có điều ghen tuông như vậy chẳng phải rất kỳ lạ khó hiểu sao? Cho dù Cứ Phong vô cùng xem trọng Dụ Lan, nhưng với hắn mà nói thì Dụ Lan không hấp dẫn chút nào cả.
… Được rồi, hắn thừa nhận, tuy hắn hy vọng sư phụ cũng chiều theo ý mình như Dụ Lan, lúc nào cũng chủ động cho hắn ngọt ngào. Nhưng nghiêm khắc mà nói, hắn lại rất thích dáng vẻ đoan chính của sư phụ, Dù sao, sư phụ là của một mình hắn, dáng vẻ phong tình, ngượng ngùng say mê lòng người chỉ thích hợp để đóng cửa cho một mình hắ