ạy cho tiểu nha đầu không có mắt như ngươi nghệ thuật quyến rũ, ít ra ta chưa từng không biết xấu hổ quấn lấy một người con trai xa lạ bên đường, mặt dày bắt người ta phải thừa nhận quen biết mình.”
Chu Ngưng bị y châm chọc tức đến xanh mặt, lại không biết phải đáp lại như thế nào.
“Nghe nói tiểu hoa yêu nhà ngươi đã bái thằng tiểu quỷ Thanh Huyền làm sư phụ, coi như miễn cưỡng lẫn vào được Thần Tiêu phái. Bây giờ cái tốt thì không học, lại cố tình bắt chước thằng quỷ sứ đó học chiêu bám riết, quấn chân rất thành thạo.” Thấy Chu Ngưng không thể đáp trả, Hoa Bất Ngôn càng đắc ý, hai tay khoanh trước ngực, bộ dạng không coi ai ra gì: “Thằng tiểu quỷ Thanh Huyền kia liều chết đeo bám Thiên Sắc cô nương. Còn ngươi, tiểu hoa yêu, lại không biết tự lượng sức mình, mưu toan quấn quýt —” dừng một chút, gã cười ra vẻ thần bí, ánh mắt chuyển sang Ngọc Thự: “Tiểu hoa yêu, ngươi cũng biết chàng trai đứng trước mặt ngươi là đệ tử của Phong Cẩm, tính ra thì dù không phải sư bá thì cũng là sư thúc của ngươi! Vốn đã có một đôi thầy trò loạn luân, bây giờ lại thêm các ngươi nữa, chỉ sợ đệ tử Thần Tiêu phái am hiểu nhất chỉ có mỗi việc này — thú vị, thật thú vị!”
Giọng điệu Hoa Bất Ngôn càng ngày càng suồng sã, toàn những lời sỉ nhục và mỉa mai, thậm chí không hề kiêng dè châm biếm toàn bộ Thần Tiêu phái. Ngọc Thự cảm thấy sự nhẫn nại của mình đã đến giới hạn. Y nhướn mắt, sự chế giễu và khinh thường kìm nén nơi đáy mắt bỗng nổi lên như gió lốc vô hình, như bóng râm tối tăm quét nhẹ qua trán: “Các hạ thân là người tu đạo, đáng lẽ phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, dẫn dắt người khác hướng thiện. Ham thích hóng chuyện thị phi như thế đã là không nên, bây giờ lại còn kích động một cô gái chưa trưởng thành dùng thuật quyến rũ —”
Thường ngày Hoa Bất Ngôn chướng mắt nhất hạng người mở miệng ra là chính nghĩa, giờ thấy Ngọc Thự từ lời nói đến hành động đều có vài phần giống Phong Cẩm, vốn đã chẳng ưa thì sao dễ dàng buông tha.
Cười lạnh một tiếng, gã ngắt lời Ngọc Thự, cố ý kiếm chỗ đâm chọt: “Thật sự là kỳ quá đi, chẳng phải ngươi nói chưa bao giờ gặp nàng ta ư, sao lại biết nàng ta chưa trưởng thành? Hay là — ngươi từng thử rồi sao?”
Ngọc Thự cũng không phải là người dễ nổi nóng, xưa nay có thể kìm chế rất tốt, nhưng lúc này nghe Hoa Bất Ngôn lấy sự trong sạch của một cô nương ra trêu chọc, y không thể nhịn nổi nữa: “Miệng lưỡi toàn những lời dơ bẩn!” Y giận không thể kìm nổi, khuôn mặt lạnh lẽo. Đôi mày rậm xếch lên, đáy mắt đen sâu thẳm nhíu lại, hai con ngươi ánh lên cơn tức giận như hai khối băng lạnh.
Lặng lẽ niệm chú, y vươn tay lên cao, đầu ngón tay thoáng hiện luồng sáng màu lam, bàn tay hơi nắm chặt, cuối cùng gọi ra một thanh kiếm màu xanh thẫm sáng loáng!
“Mới nói vậy đã muốn đánh nhau rồi, đây cũng là chuyện Thần Tiêu phái ngươi am hiểu nhất!” Hoa Bất Ngôn nhướn mày lạnh lùng liếc Ngọc Thự, dường như không muốn đánh nhau với y: “Sư bá sư điệt các ngươi từ từ nói chuyện đi, hôm nay bản công tử không có tâm trạng đánh nhau, không tiếp!”
Nói xong, y liền niệm quyết ẩn thân lủi mất, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
Thấy Hoa Bất Ngôn bỏ đi, Ngọc Thự thu kiếm, không tính tiếp tục tốn thời gian với Chu Ngưng, bèn xoay người định bỏ đi nhưng Chu Ngưng tay mắt lanh lẹ đã nhào lên giữ chặt ống tay áo của y.
“Ngọc Thự! Huynh muốn đi đâu?” Nàng hiện tại trái ngược hoàn toàn với bộ dạng hung dữ chửi mắng y lúc nãy, đôi mắt có một tầng sương che phủ, khiến người ta thương tiếc.
“Nếu ngươi là đệ tử của Thanh Huyền sư huynh thì sẽ không gọi thẳng tên ta như thế.” Lúc nãy Ngọc Thự không thể hất ra, nhớ lại lời của Hoa Bất Ngôn, biết nàng cũng là đệ tử Thần Tiêu phái. Tính kỹ ra thì cũng là đồ tôn của Thiên Sắc, cũng ngại khi tỏ ra nghiêm túc lạnh lùng quá mức, đành vừa xấu hổ vừa khuyên bảo: “Ta có chuyện quan trọng, ngày khác nhất định sẽ lên Yên sơn bái kiến Thanh Huyền sư huynh và tiên tôn, ngươi đừng theo ta nữa.”
Chu Ngưng chơi bời lêu lổng lăn lộn ngàn năm, sao không nghe ra lời nói có lệ của y? Kéo mạnh ống tay áo, nàng nhào lên ôm chặt thắt lưng của y, vòng tay thật chặt, tức giận thốt lên lời thề sắt son: “Cả đời ta nhất định phải ở bên cạnh huynh!”
“Đúng là không thể nói lý với ngươi!” Ngọc Thự bị nàng ôm như vậy, đúng là nửa bước cũng không đi nổi, vừa lúng túng vừa xấu hổ, y chịu không nổi hừ một tiếng đưa tay đẩy nàng ra: “Mau buông ra! Lằng nhằng dây dưa, ôm ôm ấp ấp còn ra thể thống gì?”
Chu Ngưng ôm chặt Ngọc Thự, không những không buông tay mà còn cứng đầu cãi lại: “Trước đây huynh từng ôm ta mấy trăm năm, bây giờ thành tiên rồi lại nói như vậy, huynh còn mặt mũi nào nói ta không ra thể thống chứ?!”
Thấy nàng nhất định không chịu buông tay, rốt cục Ngọc Thự không thể nhịn được nữa. Miệng thầm niệm chú, nhanh chóng vẽ bùa trong lòng bàn tay, giữ nàng lại sau đó hút vào chiếc hộp trói yêu mang theo bên người.
“Huynh! Huynh thật sự thu ta sao?!” Chu Ngưng bị nhốt trong hộp trói yêu, bốn phía đều bị tường che kín, không thể thoát nổi. Nàng không biết vì sao Ngọc Thự lại ra tay đối xử với nàng khôn
