Ring ring
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211780

Bình chọn: 8.00/10/1178 lượt.

n thưởng thức, không nên để cho đám người nhàm chán này nhìn thấy.

“Hy vọng đạt được thì đã sao?” Nghĩ như vậy, hắn đột nhiên có hứng trêu đùa, tiến lên vài bước bước, vòng tay ôm lấy Thiên Sắc đang đứng phía trước, nhìn về phía Dụ Lan với ánh mắt khiêu khích. Dán sát vào tai Thiên Sắc, cố ý thì thầm bằng giọng nói không lớn không nhỏ: “Cho dù có hy vọng thì nàng ta cũng chỉ có thể đứng nhìn mà thôi, thân thể này của ta, chỉ duy nhất sư phụ có thể tận hưởng, sao đến lượt nàng ta?!”

Những lời như thế khiến Thiên Sắc đỏ mặt, bởi vì bị Thanh Huyền ôm chặt nên không biết nói gì cho phải , chỉ có thể im lặng lúng túng, ngại ngùng.

Nghe được những lời khiêu khích của Thanh Huyền, Dụ Lan càng cười ngọt ngào và gian xảo hơn nữa.

“Nói như vậy, tiểu đồ đệ ngươi chê tay chân ta quá chậm chạp phải không?” Một lọn tóc rũ xuống bên khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Nụ cười mỉm bên đôi môi đỏ mọng khiến người ta khó hiểu, nét cười ấy càng làm tôn thêm dáng người và dung nhan tuyệt mỹ của nàng. Không biết vì sao đột nhiên xuất hiện không khí quái dị khiến người ta không nói nên lời.

Nàng lấy tay che miệng lại, nụ cười khéo léo ẩn hiện hai đồng xu bên má: “Ngày mai là ngày vui của Tố Bạch và Triệu Thịnh, cũng là lúc ta và Phong Cẩm ước định, cho nên bất luận thế nào, đêm nay cũng phải lấy được thân thể của ngươi!” Khẽ dừng lại, nàng đột nhiên thu lại nụ cười, nheo mắt nhìn Thanh Huyền, ánh mắt chợt trở nên sắc bén như mũi dao nhọn: “Đợi đến lúc hồn phách Cứ Phong nhờ cửu chuyển chân hồn đan vào thân thể của ngươi, ta chắc chắn sẽ thương hương tiếc ngọc, hưởng thụ thật tốt thân thể này!”

Hết chương 57

Chương 58

Edit: Như Bình Beta: Vô Phương Thuyền xa bến đợi tình dang dở

Kẻ ở người đi kiếp phũ phàng

Vằng vặc đêm mơ chờ bóng hạc

Một chiều vút cánh bỏ lầu hoang…

(Tiểu Vũ Vi)

“Đợi đến lúc hồn phách Cứ Phong nhờ cửu chuyển chân hồn đan vào thân thể của ngươi, ta chắc chắn sẽ thương hương tiếc ngọc, hưởng thụ thật tốt thân thể này!”.”

Dụ Lan vừa dứt lời, đôi má đang ửng đỏ vì bị Thanh Huyền trêu ghẹo của Thiên Sắc dần dần phai nhạt. Thiên Sắc đương nhiên biết, trong cơ thể Thanh Huyền có hai ngàn năm tu vi của nàng và Lam Không, hơn nữa Thanh Huyền có thiên phú bẩm sinh, xương cốt cứng cáp hiếm thấy. Quả thật dùng cơ thể Thanh Huyền để giúp Cứ Phong hoàn hồn cực kỳ thích hợp. Cho nên, Dụ Lan luôn như hổ rình mồi với Thanh Huyền, nhưng có lẽ đây lần đầu tiên Dụ Lan trắng trợn nói hết âm mưu.

Nếu cơ thể Thanh Huyền bị Cứ Phong chiếm lấy, thì không những cơ thể không chết, không mục nát, mà hồn phách của hắn cũng không có nơi nương tựa, sẽ vĩnh viễn không thể bước vào luân hồi. Chỉ có thể trở thành du hồn lang thang trong trần thế đời đời kiếp kiếp, cả U Minh Ti cũng không thể làm gì được.

Thiên Sắc hiểu rõ một khi bất cẩn nàng sẽ hoàn toàn mất hắn, bất luận thế nào nàng tuyệt đối không để Dụ Lan đạt được mục đích.

Tựa như không tài nào chấp được kết quả mất đi Thanh Huyền, sắc đỏ hồng trên gò má nàng hoàn toàn biết mất. Ngay lập tức, Thiên Sắc lại khôi phục vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng, ngạo nghễ như nữ tử trong lời đồn.

“Dụ Lan, dường như ngươi rất chắc chắn.” Thiên Sắc vẫn luôn nhìn Dụ Lan, lời nàng vẫn bình thản và hững hờ, nhưng ánh mắt hơi u tối, những lọn tóc phất qua gò má, khẽ khàng lay động. Thiên Sắc nhẹ nhàng vươn tay vỗ vỗ lên cánh tay đang ôm chặt mình của Thanh Huyền, tựa như trấn an hắn trước sau đó mới gỡ tay hắn ra.

Sự trấn an âm thầm, dịu dàng đó khiến lòng hắn ngập tràn ấm áp, mang đến cảm giác kích động không thua kém gì nụ hôn trong miếu Nguyệt lão.

Dụ Lan chớp chớp mắt, hàng mi dài khẽ chạm vào mí mắt, nàng nở một nụ cười lạ lùng: “Thiên Sắc, không thể phủ nhận rằng, từ xưa tới nay, vận may của ta luôn hơn ngươi một chút.” Nàng vươn bàn tay phải ra, hờ hững co các khớp ngón tay một cách tao nhã rồi duỗi ra. Giọng điệu lười biếng vừa ám chỉ vừa cực kỳ khiêu khích: “Tính ra, danh tiếng của ta và ngươi cũng tương đương nhau, nhưng chúng ta lại chưa có cơ hội luận kiếm cùng nhau.”

Thiên Sắc khẽ “Ừ”, không hề chấp nhận khiêu chiến cũng không kiếm cớ từ chối, chỉ ôn hòa nhìn nàng ta mà không đáp.

Dụ Lan thấy Thiên Sắc không trả lời, nàng lười biếng nâng mắt lên, tầm mắt quét qua quét lại trên người Thanh Huyền: “Chọn ngày không bằng gặp ngày.” Thong thả ném ra một câu, nét mặt Dụ Lan đột ngột nghiêm lại, ánh mắt chỉ trong phút chốc đã biến thành lưỡi đao bén ngót, khiến người ta không rét mà run: “Chi bằng, hôm nay luôn đi.”

Dụ Lan vừa dứt lời, bầu không khí xung quanh đột ngột lạnh buốt, trong tích tắc dường như cả tiếng gió thổi cũng ngừng lại, sự vắng lặng, im ắng dần lan tràn cả không gian.

Nét mặt của Thiên Sắc vẫn y như cũ, không hùa theo cũng không phản đối lời đề nghị này, một bàn tay nàng hơi hướng về sau như đã sẵn sàng, lại như mang theo tính toán mà mọi người không thể nào đoán được.

Xem tình hình này, có lẽ sắp ra tay.

Thanh Huyền đứng sau Thiên Sắc âm thầm vận khí, hắn thầm nghĩ Dụ Lan mà ra tay hắn cũng sẽ không khách sáo nữa. Dù sao, sư phụ đã che chở hắn rất lâu, bây giờ xem như