hắn đã có chút thu hoạch cũng nên lôi khí phách nam nhi ra rồi. Đương nhiên, hắn không dám chắc hắn có thể thắng nổi Dụ Lan, nhưng ngày đó ở U Minh điện hắn còn nhớ mình đã đỡ một chiêu trực diện với Bắc Âm Phong Đô đại đế. Nhưng mà, hắn lại không tài nào nhớ rõ chuyện sau đó, nghe sư phụ bảo Bán Hạ sư bá đến kịp lúc cứu hắn, tuy nhiên hắn vẫn luôn cảm thấy có gì đó rất lạ lùng.
Lùi một bước mà nói, dù hắn không tự lượng sức mình, cuối cùng không đánh lại Dụ Lan thì khi đó sư phụ lại nhúng tay cứu giúp, thế thì có thể miễn cưỡng xem là hắn và sư phụ “kề vai chiến đấu” rồi. Dù thế nào đi nữa cũng có thể diện hơn núp sau lưng sư phụ nhỉ?
Trong bầu không khí yên tĩnh, hai bên giằng co, mục tiêu của ba ánh mắt hoàn toàn khác nhau.
Nhưng Dụ Lan không thể nào ngờ, bàn tay đang đưa về phía sau của Thiên Sắc lại đột ngột nắm lấy tay Thanh Huyền. Trong khoảnh khắc Thanh Huyền còn đang kinh ngạc, Thiên Sắc niệm chú rồi kéo hắn xuyên tường chạy ra khỏi phòng ngủ. Tiếp đó, hai người tựa như phượng và hoàng cùng chắp cánh bay, vượt tường, tránh đám đông, chạy về nơi vắng người yên tĩnh.
Không thể xem như không đánh mà bỏ chạy, chẳng qua chỉ là việc dùng binh không ngại gian trá mà thôi. Thiên Sắc tự có tính toán riêng, dù sao Dụ Lan đã muốn thân thể của Thanh Huyền, vậy nhất định Dụ Lan sẽ đuổi theo họ tới cùng.
Quả nhiên, bọn họ chạy một mạch đến thung lũng rộng lớn bên ngoài thành Ninh An. Lúc Thiên Sắc thong dong dừng lại lập tức phát hiện kẻ đuổi theo ngoài Dụ Lan còn có Cứ Phong thần sắc rất phức tạp.
Cứ Phong khác hẳn mấy hôm trước, hôm nay thần sắc Cứ Phong vừa mệt mỏi vừa tái nhợt. Rốt cuộc Thiên Sắc đã hiểu ra, vì sao Dụ Lan lại thân mật với Cứ Phong mọi lúc mọi nơi, không kiêng nể gì như thế. Xem ra, thân thể Cứ Phong ký hồn đã đến cực hạn, dù cho Dụ Lan có độ thêm chân khí, chỉ e không thể kéo dài bao lâu nữa. Nếu không thay đổi cơ thể, có lẽ thân thể vừa mục nát thì hồn phách sẽ lập tức bước vào luân hồi. Cho nên, rơi vào bước đường cùng, dựa theo tính tình Dụ Lan rất khó đoán ra nàng sẽ tung ra độc chiêu khó phòng bị nào.
“Ngươi là muốn không đánh mà chạy hay là muốn đi tìm viện binh?” Dù sao cũng là công chúa, người từng được yêu đế nhắm làm người thừa kế, Dụ Lan đứng chắn trước Thiên Sắc và Thanh Huyền căm tức phất ống tay áo. Khí phách ép người hoàn toàn thay thế vẻ lười biếng và lẳng lơ ngày thường. Dụ Lan lạnh lùng cười, mây đen dày đặc giăng cuối chân trời, loáng thoáng tiếng sấm ì ầm, đôi mắt Dụ Lan cũng dần biến thành màu tím, yêu khí bao trùm không gian: “Ngươi nghĩ rằng Phong Cẩm là cứu viện của ngươi ư? Nằm mơ, giao ước của ta và Phong Cẩm chỉ là hư chiêu dùng danh nghĩa Bán Hạ lôi kéo tình cảm kéo dài thời gian mà thôi. Bây giờ Phong Cẩm còn đang ngu ngốc chờ ngày mai! Đến ngày mai, tất cả đều là chuyện đã rồi, dù Phong Cẩm có hối hận không thôi thì có thể làm gì được ta chứ!”
“Tính toán của ngươi không tệ.” Thiên Sắc gật đầu, không thèm quan tâm những lời Dụ Lan nói về Phong Cẩm, cũng không tỏ vẻ cần Phong Cẩm ra tay giúp đỡ. Nàng vẫn nắm chặt tay Thanh Huyền, không hề kích động, rèm mi khẽ rung lên phủ bóng đen xuống mí mắt, Thiên Sắc hờ hững cười: “Có điều, ngươi có thể gạt được Phong Cẩm, nhưng ngươi cho rằng ta sẽ tuân theo ý của ngươi, để ngươi dễ dàng cướp đi thân thể của Thanh Huyền sao?”
Dụ Lan hít sâu, đôi mắt tím sẫm kỳ dị, đôi môi đen thẫm hơi nhếch lên, tạo nên một độ cong hoàn mỹ. Nàng nở nụ cười lúm đồng tiền ẩn hiện mang theo sự kỳ dị vô hình, tự nhiên nhẹ nhàng như làn gió uốn lượn, nhưng trong đáy mắt chứa sự lạnh lẽo âm u: “Ngươi không cho, chẳng lẽ ta không biết cướp ư?”
Dụ Lan vừa dứt lời, ngay lập tức cuồng phong ập tới. Hai con giao long màu đen đột ngột song song hiện ra trong làn mây dày đặc và ánh chớp lóe ở cuối chân trời. Hai con giao long này chính là dị thú do địa hoang sinh ra, chúng hấp thu linh khí trời đất, nhận được tinh hoa nhật nguyệt, chỉ tiếc là không có duyên được các tôn thần chỉ đường tu đạo, qua một thời gian dài không tu thành chính quả, cuối cùng tâm nảy sinh tà niệm trở thành yêu vật. Trong một dịp ngẫu nhiên, hai con giao long này bị Dụ Lan thu phục, cam lòng biến thành thần binh của nàng. Đầu kết đầu biến thành cái kéo, đuôi quấn đuôi hóa thành dây dài, sức mạnh đáng sợ, không thể xem thường!
Cầm “Song giao tiễn” (*), Dụ Lan lao thẳng tới Thanh Huyền. Thanh Huyền chưa kịp rút Càn Khôn Kiếm ra đã nghe một tiếng “keng” lanh lảnh, còn mình thì ngã nhào sang một bên.
* Song giao tiễn: nghĩa nôm na mặt chữ là cái kéo từ hai con giao long.
Đó chính là tiếng của “Lục kiếm tiên” và “Song giao tiễn”.
Lần đầu tiên hai nữ tử được xưng là mạnh nhất yêu giới khi xưa so chiêu đấu pháp, quả là sấm vang chớp giật, tình thế khó lường, trong thời gian ngắn cả hai đánh bất phân thắng bại!
Mấy ngàn năm qua Dụ Lan luôn dẫn theo Cứ Phong bôn ba khắp lục giới, bỏ bê tu luyện, tu vi hoang phế. Mà Thiên Sắc vì mấy ngàn năm trước do phạm sát giới vì giết nhầm Thanh Huyền phải chịu chín chín tám mươi mốt đạo lôi hình trên đài Phược Tiên, đương nhiên không thể
