Polaroid
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211854

Bình chọn: 10.00/10/1185 lượt.

ến tế trời đất, nạn ôn dịch sẽ được giải trừ. Người đời ngu muội không phân rõ thật giả, họ không quan tâm những năm qua cha ta tạo phúc cho quê nhà, họ ích kỷ chỉ nghĩ tới bản thân nên xâm nhập vào nhà ẩn sĩ bắt trói ta lại, chất củi xung quanh muốn biến ta thành tế phẩm thiêu sống.”

“Sau đó…” Thanh Huyền nhìn sườn mặt Cứ Phong, hắn bỗng thấy câu chuyện như một vò rượu mạnh rót vào lòng hắn, đến cả dòng máu tuôn trong mạch cũng bỏng rát vì rượu.

Chẳng hiểu sao, hắn lại nhớ tới cuộc sống của mình trước khi gặp được Thiên Sắc.

Khi hồi tưởng tới đoạn đau đớn tột cùng nhất, Cứ Phong cảm thấy trái tim cứng lại, giọng nói u uất trầm thấp: “Sau đó, cha ta tới nhưng khó lòng giải thích, ông khóc lóc đau khổ, chẳng còn cách nào khác, ông đập đầu vào bãi đá bên bờ sông, ôm hận mà chết. Tiếp đó, họ châm lửa vào đống gỗ, khoảnh khắc đó ta nghĩ, có lẽ ta không còn đường sống nữa.” Dừng một lúc, y lặng lẽ nhìn Thanh Huyền, sự không cam lòng, oán hận và sự bất đắc dĩ chiếm phần hơn thoáng lướt qua mắt y: “Thật ra, ta không sợ chết, chỉ là không cam lòng. Ta đã đọc thuộc tất cả điển tích đạo gia chỉ vì muốn tu hành ngộ đạo. Nhưng mà ngộ đạo, giác ngộ rốt cuộc là gì? Cả đời cha ta vì dân vì nước, còn ta một lòng cầu đạo, chúng ta chưa từng hại ai, nhưng tại sao chúng ta lại có kết cục như thế? Cho dù thiêu sống ta sẽ cứu vớt được sinh linh trong thiên hạ, nhưng tại sao ta phải hy sinh vì bọn họ chứ!”

Trong phút chốc, Thanh Huyền không biết nên đáp thế nào.

“Trên đời này, vốn không có đạo.” Như đang trút giận, Cứ Phong nắm chặt đôi tay, đấm từng vết thật sâu trên bờ cát ven sông, rồi tiếp lời: “Người đời không phân rõ thật giả, họ ích kỷ, miệng ngập tràn những lời nhân nghĩa đạo đức, lễ nghĩa liêm sỉ. Nhưng kết quả là, họ làm ra những việc còn chẳng bằng cầm thú!”

Hết chương 58

Chương 59

Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Nhìn bộ dạng nhớ lại chuyện cũ nhưng không thể trút hết của Cứ Phong, đáy lòng Thanh Huyền dâng lên cảm giác chua xót, cảm giác này gặm nhấm khắp cơ thể. Tuy rằng cực kỳ muốn xóa bỏ, nhưng dưới tình cảnh này đã khiến hắn nhớ về hồi ức những ngày lưu lạc bị người người ngược đãi, nhất là ba ngày sống không bằng chết trong căn phòng tối tăm ở hậu viện của viện kỹ nam.

Đúng vậy, những ngày đó đã qua, lúc đó sư phụ đã làm phép cho hắn, hy vọng hắn tôi luyện vứt bỏ quá khứ, có thể tỉnh ngộ. Lúc này, những lời căm phẫn của Cứ Phong giống hệt những chuyện hắn đã trải qua, khiến hắn có cảm xúc mới mẻ.

Con người vốn là thế, hướng lợi tránh hại đã là bản năng, dù trách móc nặng nề đến mức nào cũng chỉ uổng công.

Có thể cảm nhận được sự ấm ức của Cứ Phong, Thanh Huyền khẽ gật đầu: “Khi đó, Dụ Lan đã cứu ngươi?” Tuy hỏi nhưng cũng là khẳng định. Giờ phút này, dường như chỉ có thể nhắc đến người đó mới có thể khiến Cứ Phong thoát ra khỏi sự thống khổ trong tâm trí kia.

Hệt như bản thân mình mỗi khi nhìn thấy sư phụ, đều cảm thấy những khổ sở phải chịu đựng trước đây đều là khảo nghiệm khắc nghiệt, giống như phượng hoàng ở chốn niết bàn, chỉ khi nào trải qua nỗi đau khổ tê tâm liệt phế nhất, mới có thể sống lại từ trong lửa đỏ, trở thành phượng hoàng, thậm chí lột xác.

Vô thức quay lại nhìn Thiên Sắc đang ngồi nhắm mắt ngưng thần, sự chua chát trong lòng Thanh Huyền lắng xuống, những gì còn sót lại đều là những tháng ngày hắn và sư phụ sớm chiều kề cận, bình yên phẳng lặng.

Quả nhiên, nhắc tới “Dụ Lan”, bàn tay đang nắm chặt run run của Cứ Phong liền chậm rãi buông lỏng ra.

Đúng vậy, khi đó nếu không có Dụ Lan ra tay cứu giúp, đương nhiên y sẽ bị thiêu sống.

Chẳng qua, lúc đó y chưa biết người con gái xinh đẹp trước mắt không phải hạng người lương thiện gì. Nàng nhìn thấy y có khuôn mặt đẹp đẽ hơn người, một thiếu niên tuyệt mỹ như thế nếu thiêu sống đúng là phí của trời, chi bằng để hời cho nàng. Mang tâm tư như vậy, nàng liền hứng thú cứu y, đưa y về làm đồ chơi giải sầu đùa giỡn cho vui, hưởng thụ cảm giác hoàn mỹ mới mẻ nhất.

Dù y nhận ra Dụ Lan là yêu, nhưng đối với y mà nói nàng lại như thần tiên. Vì lúc y cận kề cái chết, không hề có thần tiên nào trên trời giáng trần, chỉ có nàng với khuôn mặt gian tà và nụ cười như có như không. Sau khi trải qua biến cố tuyệt vọng nhất của đời người, y đã hoàn toàn tin tưởng nàng, coi nàng là ánh sáng sinh mệnh duy nhất của mình. Cho nên khi đó, y vì ánh sáng chợt lóe rồi biến mất không biết sẽ tồn tại bao lâu này mà vứt bỏ hết tôn nghiêm, cam tâm tình nguyện theo nàng đến yêu giới.

Sao ngờ được, khi đến yêu giới y mới nhận ra, nàng không chỉ là công chúa được đế quân yêu giới đứng trên ba nghìn thủ hạ sủng ái nhất mà còn là loại phong lưu bại hoại khiến thế tục kinh hãi. Xưa nay, nàng yêu thích nhất là những thiếu niên khuôn mặt đẹp đẽ, trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, thậm chí còn nuôi một số lượng lớn công tử hầu hạ, không có phẩm hạnh, cơ bản có thể gọi là vô liêm sĩ! Tất cả những thứ này đối với lòng tu đạo đơn thuần xưa nay của y đúng là sét đánh giữa trời quang, khiến cho người tu đạo thanh tâm quả dục như y có thể nếm trải thế nào là “Tham sân si hận ác dụ