XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211924

Bình chọn: 9.00/10/1192 lượt.

i xúc động, sự chua xót nhanh chóng thấm tràn vào máu thịt. Hít sâu một hơi, y cố gắng khống chế hơi thở run run, hạ thấp giọng, cuối cùng nói hết những lời trước giờ muốn nói mà không ai lắng nghe: “Giống như vậy, ta là gánh nặng của Dụ Lan. Nếu không có ta, nàng sẽ không có nhiều kẻ thù như vậy, cũng không bị trục xuất cả đời. Và có lẽ, không có ta, hiện tại nàng đã tốt hơn rất nhiều…”

Y chưa dứt lời, Thanh Huyền đột nhiên đứng dậy quay lưng, thốt lên ba chữ kiên định —

“Ngươi đi đi!”

Cứ Phong kinh ngạc, không biết vì sao Thanh Huyền đột nhiên muốn thả y đi, ngạc nhiên một lúc mới nghi hoặc hỏi lại: “Vì sao?”

“Nếu ta không có gì vướng mắc, có lẽ sẽ dùng thân thể của ta để thành toàn cho các ngươi.” Đưa lưng về phía Cứ Phong, Thanh Huyền nhìn Thiên Sắc vẫn đang ngồi điều tức, giọng tự giác hạ thấp. Sự dịu dàng tràn ngập đôi mắt, mềm mại như một tấm lụa, chỉ có giọng nói nặng nề đáp lại: “Chỉ tiếc, ta không phải thánh nhân, sẽ không vì hạnh phúc của người khác mà hy sinh thân mình. Ngươi lưu luyến không thể rời đi vì có người cần ngươi đời đời kiếp kiếp, ta cũng có.”

Thật ra, hắn cũng hiểu Cứ Phong cố ý để bị bắt là vì Dụ Lan, không muốn Dụ Lan liều lĩnh, bị đẩy vào bước đường cùng. Tuy rằng, hắn không biết vì sao mình cần cửu chuyển chân hồn đan, cũng không biết sư phụ có tính toán gì, chỉ là hắn không muốn nhìn thấy vào giây phút cuối cùng Dụ Lan và Cứ Phong bị chia cắt — nếu thân thể Cứ Phong đã thật sự tới hạn.

Nếu có một ngày, hắn và sư phụ phải chia xa, vậy hắn tình nguyện ở bên cạnh sư phụ, không muốn sư phụ vì hắn mà liều lĩnh.

Cứ Phong chậm rãi đứng lên, nhìn bóng dáng cao lớn củaThanh Huyền, lại thấy Thiên Sắc đang ngồi điều tức chợt mở mắt ra lẳng lặng nhìn mình nhưng không hề có ý cản trở. Trong chớp mắt, lòng y đột nhiên dâng trào sự cảm kích không thể nói thành lời, giống như học sinh lần đầu tiên cảm thấy ngại ngùng, cắn răng chắp tay hướng về phía hai người nói lời cảm tạ rồi mới xoay người rời đi.

Nhưng y mới đi chưa được mười bước, một sợi roi không biết từ bãi đá trống nào chợt quấn lấy cổ y!

Giống như cảm giác bị bỏng vì lửa thiêu đốt, Cứ Phong chỉ cảm thấy da thịt ở vùng cổ bỏng cháy đau đớn đến không thở nổi, định đưa tay gỡ sợi roi đang quấn cổ mình. Nhưng không chờ bàn tay y đụng tới, sợi roi kia đột nhiên siết chặt. Y hoàn toàn không đề phòng, bị roi cuốn lấy không thể đứng vững ngã mạnh xuống đất, xương cốt toàn thân như vỡ vụn, muốn cử động một chút cũng khó khăn!

“Còn muốn chạy ư!? Không dễ thế đâu!”

Cùng với một tiếng quát khẽ lạnh lùng, sợi cuốn lấy cổ Cứ Phong như mang theo sức sống, “vút” một tiếng rời khỏi cổ y, đồng thời lửa đỏ nổ “tách tách” mang theo sự uy hiếp tàn khốc.

Thanh Huyền không đoán được sẽ xảy ra biến cố bất ngờ thế này, xoay người kinh ngạc nhìn Cứ Phong rên rỉ đau đớn trên mặt đất, lại nhìn thấy vết bỏng trên cổ Cứ Phong, hắn liền nhận ra ai là người đã ra tay, lập tức nổi giận!

Hắn hét lớn một tiếng, phóng lại định đỡ Cứ Phong dậy, nhưng kẻ giấu mặt liền vung cao sợi roi, dường như muốn quất thẳng lên người hắn. Cuối cùng, sợi roi kia không thực hiện được ý đồ mà quấn vào cổ tay Thiên sắc, bị nàng kéo mạnh, lôi kẻ đang trốn ở một nơi bí mật gần đó ra.

Chính là Tử Tô.

Nhìn vẻ mặt kiêu căng của Tử Tô, đôi mắt Thiên Sắc nhíu lại. Sự tức giận hiếm khi bắt gặp dâng trào cuồn cuộn, mọi sự lãnh đạm đều biến thành sắc bén, tụ lại giống như giông tố sắp kéo đến, như biến thành hai lưỡi dao nhọn sắc bén, cắm chặt và giết chết Tử Tô ngay tức khắc.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, nàng có cảm giác muốn đuổi cùng giết tận đến vậy!

Hết chương 59

Chương 60

Edit: Như Bình Beta: Vô Phương Trông thấy Thiên Sắc nắm chặt đuôi roi tiên không buông, Tử Tô cố ý kéo căng “Kim giao tiên” như khiêu khích, hai bên bèn rơi vào thế giằng co giương cung bạt kiếm.

“Ngươi túm roi của ta làm gì?” Tử Tô nghiến răng nghiến lợi cất cao giọng: “Buông ra ngay!” Cô nàng kéo roi như uy hiếp. Tuy Tử Tô không sợ cái người được gọi là “Sư cô” này, nhưng mà chẳng hiểu vì sao thấy hơi chột dạ, vốn cô nàng thấy mình cây ngay không sợ chết đứng, giờ bỗng biến thành phô trương thanh thế.

“Dạy bảo ngươi.” Thốt ra ba chữ, Thiên Sắc lời ít ý nhiều bật thốt, giọng nói bình thản tựa như mạch nước ngầm dậy sóng, dòng chảy âm trầm hung hiểm hòa lẫn máu tươi nhuộm đẫm, tựa như có thể bùng phát bất cứ lúc nào, mang theo sự băng giá xé tim rách phổi, lạnh thấu xương tủy.

Hoàn toàn không ngờ Thiên Sắc sẽ nói thẳng như vậy, Tử Tô sững sờ, ngay lập tức nàng ta cất tiếng cười to chất chứa khinh thường tựa như vừa nghe một câu buồn cười nhất trên đời. “Ngươi dựa vào gì mà dạy dỗ ta? Dựa vào bối phận hay là danh tiếng của ngươi?” Tử Tô dùng ánh mắt khinh khỉnh liếc Thiên Sắc, nàng ta tung ra võ mồm cực nhanh, giọng điệu châm chọc Thiên Sắc rất rõ ràng. Mặc dù Tử Tô vẫn giữ nụ cười trên mặt, nhưng nếu để ý kỹ sẽ phát hiện nụ cười đó trống rỗng không một điểm tựa. Chớp mắt, một dự cảm xấu đột ngột như cơn lũ ùn ùn ùa tới xô đổ mọi thứ, nàng ta bỗng cảm thấy…

Nữ tử trước mắt, nói được sẽ làm được!