Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211870

Bình chọn: 8.5.00/10/1187 lượt.

biết ngay đệ tử mình đã làm những gì, trong phút chốc y rơi vào tình thế khó xử.

Thiên Sắc xoay qua nhìn Cứ Phong, chẳng hiểu sao lòng chợt thấy đau xót. Trong khoảnh khắc đó, một cảm giác sợ hãi khó nói nên lời đột ngột dâng lên trong lòng nàng, tựa như tình cảnh Cứ Phong hấp hối chính là hình ảnh sau này của Thanh Huyền. “Ngươi cũng biết, vốn y còn có thể sống đến sáng mai, một roi này của ngươi, có lẽ chỉ đêm nay thôi y cũng không qua nổi.” Khi lại quay sang nhìn Tử Tô, giọng điệu Thiên Sắc lạnh lùng băng giá từng lời từng chữ mạnh mẽ hùng hồn.

Tam muội chân hỏa thiêu đốt trên cánh tay tuy đã được Phong Cẩm dập tắt, nhưng cơn đau trên tay không những không biến mất ngược lại càng lúc càng nghiêm trọng. “Là y đáng chết, có sống trên thế gian này thì cũng chỉ là yêu nghiệt, là tai họa.” Tử Tô cắn chặt răng, nén đau, lại còn cố tình khiêu khích chậm rãi ném ra một câu: “Chết sớm siêu thoát sớm!”

Nửa đêm trên sông gió lạnh hiu hắt, năm chữ “chết sớm siêu thoát sớm” này tựa như một câu thần chú ác độc, vọng vào tai Cứ Phong cực kỳ rõ ràng, chọt trúng chỗ đau trong lòng y. Thảng hoặc, Cứ Phong muốn cất tiếng nói gì đó nhưng lại động tới vết thương trên cổ khiến y có miệng mà không thể lên tiếng, đau đớn không chịu nổi, chỉ có thể khổ sở hít thở, cảm giác hoang vắng, thê lương trào dâng trong lòng.

“Con ả la sát này, kẻ đáng chết ở đây không ai khác ngoài ngươi!”

Ngay tức khắc, Thanh Huyền không thể nhịn thêm được nữa, đứng phắt dậy phẫn nộ quát to, mà cùng lúc đó Thiên Sắc cũng triệu hồi “Lục Kiếm Tiên” không hề do dự tiến lên trước. Tình thế này, dường như Thiên Sắc không định dùng Tam muội chân hỏa thiêu cô ả mà định tự mình chặt tay ả xuống, bắt Tử Tô gánh vác hậu quả của việc không chịu lựa lời.

Phong Cẩm cực kỳ tức giận, nếu không phải Tử Tô là đệ tử của y, chắc chắn y sẽ đánh cho một chưởng. Nhưng bây giờ không phải là thời điểm dạy dỗ đồ đệ, cho dù y phẫn nộ thì cũng chỉ có thể dằn lòng. Phong Cẩm không do dự bước tới đón đầu thanh Lục kiếm Tiên của Thiên Sắc, y chỉ có thể dùng ngữ khí lạnh buốt xương nghiêm khắc tỏ rõ cơn giận của y: “Tử Tô, nếu ngươi không câm miệng, vi sư sẽ trục xuất ngươi khỏi sư môn!”

Thanh “Lục Kiếm Tiên” dừng ngay trên xương quai xanh của Phong Cẩm, chỉ nhích thêm một chút sẽ xuyên qua vai y. Thiên Sắc cầm thanh “Lục Kiếm Tiên” không nói một lời, mặt không biểu cảm, sự tức giận và sát khí tỏa ngùn ngụt xung quanh nàng, dường như nàng đã sớm biết y sẽ làm thế nên đang chờ câu giải thích của y.

“Việc này, là do kẻ làm sư phụ ta không biết dạy dỗ đồ đệ.” Cười khổ, Phong Cẩm biết Thiên Sắc muốn y tự mình trừng phạt Tử Tô, nhưng y phải phạt thế nào mới được đây? Thân là sư phụ của Tử Tô, y sao có thể không thiên vị? Xem ra, y chỉ còn cách cố nuốt quả đắng, gánh lấy trách nhiệm: “Nếu phải trách tội thì để ta thay con bé chịu một kiếm này đi.”

Cũng có lẽ, y muốn mượn cơ hội này thử xem tình ý của Thiên Sắc với y còn lại bao nhiêu.

Nghe thế, Thanh Huyền bật cười trào phúng, như đã nhìn thấu suy nghĩ của y. Thiên Sắc không đáp, nhưng việc nàng không thu thanh “Lục Kiếm Tiên” lại đã là lời từ chối thẳng thừng nhất: “Thân thể của Chưởng giáo sư huynh có liên quan đến cả Thần Tiêu Phái, Thiên Sắc không dám phạm thượng.”

Từ “phạm thượng” cực kỳ đơn giản, nhưng chỉ trong tích tắc đã kéo xa khoảng cách giữa y và nàng thành chân trời góc biển.

“Sư muội có còn nhớ, khi còn học ở Ngọc Hư Cung, dù bất kỳ đệ tử nào trong sư môn phạm lỗi thì sư phụ đều giao cho muội xử phạt.” Phong Cẩm lặng lẽ thở dài, từng lời đơn giản nhưng lại khiến người ta đắm chìm vào ký ức.

Thiên Sắc im lặng không đáp, nhưng bất giác lại bị lời của y kéo vào đoạn hồi ức xa xưa.

Đúng vậy, khi đó tất cả các sư huynh đệ có ai mà chưa từng bị nàng trừng phạt? Có đôi lúc, sư huynh đệ nào đó buồn chán muốn xuống núi chơi nhưng sợ bị phạt một mình quá mất mặt, bèn uốn ba tấc lưỡi dụ dỗ, lôi kéo cả đám sư huynh đệ cùng rơi xuống nước. Sau đó, nếu lỡ bất cẩn gây ra họa, thông thường sư phụ còn chưa mở miệng, họ cũng đã rất tự giác. Đa phần thời gian, ở trước mặt nàng luôn có một hàng mông bóng loáng, trông rất buồn cười.

Khi đó, tuổi trẻ chính trực, đúng vào lúc tuổi xuân phơi phới.

Nhưng giờ đây, cảnh còn người mất, ký ức năm xưa tựa như bóng hình trên mặt nước, chỉ một giọt nước rơi xuống là từ đó về sau chẳng còn may mắn để gặp.

Thấy Thiên Sắc không trả lời, có một cảm xúc khiến người ta lạ lẫm thoáng hiện trong con ngươi sâu xa của Phong Cẩm. Trầm mặc một lát, y mới tiếp tục: “Bây giờ, thiên tử phạm pháp cũng cùng tội với thứ dân, cho dù ta có là Chưởng giáo cũng không thể ngoại lệ, sư muộn cần gì phải băn khoăn?”

Trong tích tắc, thanh “Lục Kiếm Tiên” đang đặt trên xương quai xanh của Phong Cẩm đột ngột tiến tới, thanh kiếm mỏng sắc lẹm xuyên qua bờ vai y! Tử Tô kinh hoàng hét lên, dòng máu chảy xuôi theo thân kiếm còn chưa kịp dính vào tay Thiên Sắc đã rơi từng giọt, từng giọt trên bờ sông!

“Sư muội, một kiếm này là ta nợ muội một ngàn một trăm sáu mươi ba năm.” Phong Cẩm nâng tay cản Tử Tô đang hét lên, cơn đ


XtGem Forum catalog