i đặt Cứ Phong xuống đất sau đó lùi về: “Sao ngươi không tự đến xem xem y thế nào?”
Xét thấy Dụ Lan vẫn muốn lấy cơ thể mình để giúp Cứ Phong hoàn hồn, với tu vi hiện nay hắn không dám chắc có thể đánh lại Dụ Lan. Cho nên từng hành động của Thanh Huyền cực kỳ cẩn thận, giờ khắc này điều quan trọng nhất với hắn là trấn an sư phụ, những cái khác đều là râu ria.
Quả nhiên, Dụ Lan xuất hiện vừa bắt gặp Cứ Phong nằm hấp hối, Dụ Lan bừng bừng tức giận, ngữ điệu ngập tràn sát khí: “Ai đánh trọng thương Cứ Phong? Là ai?” Dụ Lan cúi xuống ôm lấy Cứ Phong, đau đớn không nguôi, nàng nghiến chặt răng.
Phút giây đó, Tử Tô đã có ý định tự làm tự chịu, nàng ta muốn mở miệng thừa nhận, nhưng thật không ngờ Phong Cẩm quay đầu lại lườm cảnh cáo, Tử Tô bỗng nhớ câu “trục xuất ra khỏi sư môn” của Phong Cẩm, nàng ta đành nuốt tất cả những lời định nói vào bụng, rồi cúi đầu im lặng.
Thấy Dụ Lan phẫn nộ, lệ khí tỏa ra lạnh buốt, Cứ Phong dùng phần sức lực cuối cùng níu chặt vạt áo Dụ Lan, Cứ Phong lắc đầu, cất từng tiếng khó khăn: “Được rồi… chúng… chúng ta… đi.”
Vốn rằng cơ thể sắp mục nát, cho dù có dùng mọi cách cứu vãn thì cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà, cuối cùng vẫn phải đi đến điểm kết thúc.
Thanh Huyền rõ ràng đang đứng ngay trước mắt, nhưng vì kiêng dè Phong Cẩm, hơn nữa điệu bộ của Cứ Phong khiến nàng phân tâm. Dụ Lan khẽ cắn môi, đành phải ôm Cứ Phong rời khỏi đây, rồi đi tới đâu thì tính tới đó.
Thấy Dụ Lan biến mất, Thiên Sắc mới thoáng yên lòng.
Bức vách thủy tinh rất kiên cố không gì phá nổi, sau khi thương lượng, hai bên chia làm hai ngã tự kiếm đường ra. Nhưng mà, Thiên Sắc vẫn lo lắng bất an vì Thanh Huyền phải rời khỏi tầm mắt của nàng, nên nàng cứ nhìn mãi Thanh Huyền chậm chạp không cất bước.
Phong Cẩm cười chua chát, y hiểu rõ nàng đang lo điều gì bèn trầm giọng trấn an: “Muội yên tâm, chỉ vì một tiếng “Cẩm sư huynh” của muội, ta chắc chắn sẽ bảo vệ hắn.”
Thanh Huyền chẳng ừ hử gì chỉ một mực theo sau Phong Cẩm. Theo lối mòn bước thấp bước cao, hai người đi càng ngày càng xa, cho đến khi chắc chắn đã đủ xa, Thanh Huyền buồn bực lên tiếng: “Ngươi còn thích sư phụ ta?”
Bước chân Phong Cẩm khựng lại, y không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, chỉ dừng một lát rồi y lại bước tiếp.
“Đừng tưởng không đáp thì có nghĩa là phủ nhận.” Thanh Huyền cười nhạo, nghĩ tới điệu bộ lúc nãy của Phong Cẩm, một nỗi chua chát dâng lên trong lòng hắn. Nếu không phải sư phụ đã thừa nhận hắn chiếm một vị trí quan trọng trong lòng nàng, có lẽ giờ phút này hắn đã nhào qua cắn Phong Cẩm vài phát. “Dáng vẻ lúc nãy của ngươi không lừa được ai hết!”
Phong Cẩm dừng bước xoay người lại, đôi con ngươi sâu thẳm sáng quắc trong bóng đêm, nét mặt y rất chân thành không giống đùa cợt: “Nếu ta nói phải, ngươi sẽ trả nàng lại cho ta?”
Thanh Huyền khịt mũi khinh thường cái từ “trả” mà Phong Cẩm nói.
Cái gì mà “trả” chứ?
Phải là thứ thuộc về y bị người ta cướp đoạt, giờ y muốn đến đòi lại thì mới được gọi là “trả”! Lúc trước, y vì danh lợi, vì quyền thế vứt bỏ sư phụ, bây giờ còn bày cái bộ mặt chân thành, thâm tình này cho ai xem? Thật xấu hổ thay cho y dám dõng dạc nói ra lời đó.
“Nằm mơ!” Thanh Huyền không chút yếu thế dùng câu đơn giản nhất bác bỏ câu hỏi của Phong Cẩm, bắt gặp nét mặt u ám của Phong Cẩm, Thanh Huyền chẳng thể tả rõ cảm giác phẫn nộ và may mắn trong lòng mình giờ đây. Tức giận vì điều gì thì không cần phải nói, còn về phần may mắn… hắn thầm thấy may mà sư phụ đã đoạn tuyệt với Phong Cẩm. Nếu không hắn sao có cơ hội gặp được một cô gái tốt như vậy? Đúng vậy, lòng hắn chưa từng có ý nghĩ nào khác, chỉ có sư phụ, mỗi mình sư phụ mà thôi! “Tiếc nuối rồi à, năm xưa tại sao ngươi lại nhẫn tâm tổn thương nàng? Bây giờ hối hận, muộn lắm rồi!”
Phong Cẩm không trả lời, nhưng hai từ “hối hận” của Thanh Huyền giống như chiếc bàn ủi nóng bỏng thiêu đốt vết sẹo cũ trong lòng hắn.
Hối hận ư?
Không, y không hối hận.
Tình là thứ đạo khó lĩnh hội nhất trên thế gian.
Y cứ tưởng mình đã hiểu thấu, nhưng khi gặp lại nàng mới chợt nhận ra, y vẫn đang lún sâu vào đó mà chẳng thể kiềm chế.
Đoạn tình này, tuy là y buông tay trước nhưng y vẫn chưa thấu hiểu đạo.
Vẫn còn nhớ lần đầu tiên trông thấy nàng, Thiên Sắc là người lạnh lùng luôn độc lai độc vãng, cho dù chủ động thân thiện với nàng, nàng vẫn không phản ứng. Vì nàng là nữ đệ tử duy nhất của Trường Sinh đại đế, lại dùng yêu thân để tu đạo, các sư huynh đệ đều tò mò về nàng, cho nên khó tránh khỏi cách cư xử không thỏa đáng cho lắm.
Khi đó, nàng và Bạch Liêm vừa đến rất giống nhau. Có điều Bạch Liêm vì kiêu ngạo mà không hòa đồng với người khác, còn nàng là vì sự tự ti ẩn sâu trong lòng mới dần tạo thành thói quen cô độc, không biết cách sống chung với người khác.
Vĩnh viễn không một ai hiểu được cảm giác ấy, lúc đó y đã quyết định kiếp này sẽ không để nàng cô độc nữa.
Nhớ lại hồi ức đã qua, thần sắc Phong Cẩm thoắt đổi thay, nỗi đau xót và tiếc nuối vẫn hằng tra tấn y, tưởng chừng như y đã quen ngấm ngầm chịu đựng tự liếm láp vết thương. Nhưng giờ phút này, Thanh Huyền đã chạm và
