XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211964

Bình chọn: 8.5.00/10/1196 lượt.

“Ngươi đã làm gì bên bờ suối thì trong lòng ngươi rõ nhất, không thèm nghĩ đến trách nhiệm lẫn hậu quả, chỉ dùng một câu “không đành lòng” liền gạt bỏ hết tất cả, bội tình bạc nghĩa! Ngươi đúng là buôn bán không lỗ vốn nha!”

“Chuyện bên bờ suối?” Nghe Thanh Huyền nhắc tới chuyện bên bờ suối, Phong Cẩm lập tức hiểu ngay là chuyện gì, nhưng y vẫn thản nhiên, chỉ cười nặng nề: “Xem ra ngươi rất để tâm chuyện xảy ra ở bờ suối — sao nào, là nàng nói cho ngươi biết ư?”

“Không phải.” Thanh Huyền phủ nhận. Thực sự là cho tới bây giờ Thiên Sắc cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện này nửa chữ, nhưng hắn vẫn nhớ rất rõ những lời Chu Ngưng đã nói trên núi Lang Gia. Không phải hắn để ý chuyện Thiên Sắc không còn trong sạch, chỉ là hắn thực sự đau lòng, một người con gái giao cả trái tim lẫn thể xác cho một người, sau đó bị phản bội và vứt bỏ thì khác nào sống không bằng chết, cuối cùng sao tâm có thể không như tro tàn?

Không biết vì sao, hắn đột nhiên nhớ tới mười kiếp chết trẻ của mình, chỉ vì một lời dối trá đã thành toàn cho một âm mưu cho đến nay cũng không rõ mục đích, gây liên lụy đến nàng. Còn nàng khi đó, một thân y phục đỏ tươi hệt như vệt máu của số mệnh, vô cùng cô độc và cao ngạo. Tâm tình của nàng ra sao khi hết kiếp này đến kiếp khác chôn thây cho hắn?

Tình thương của nàng, cũng là tình thương của hắn.

“Chẳng lẽ, ngươi cho rằng chuyện đó có thể trói buộc cả đời sao?” Thấy lời Phong Cẩm tựa như có chút đắc ý, hắn cắn răng giận dữ: “Nói cho ngươi biết, nếu thật sự để ý thì không cần ta hỏi, nàng cũng sẽ nói rõ ràng tất cả với ta. Nhưng nàng chưa bao giờ đề cập đến, có thể thấy trong lòng nàng chẳng phải là chuyện đáng bận tâm, đáng để ta phải bận lòng sao?”

Ánh mắt Phong Cẩm lóe sáng.

Ngày ấy trên núi Lang Gia, hắn đứng trên mây, không phải không nghe những lời lẽ quá đáng của Chu Ngưng, nhưng vì sao Thiên Sắc không hề phản bác dù chỉ một lời? Vốn tưởng rằng Thiên Sắc vẫn nhớ chuyện đã xảy ra bên bờ suối, nghe Thanh Huyền nhắc tới nên cũng để ý, nhưng nay nghe những lời của Thanh Huyền, không hiểu vì sao y cảm thấy thất vọng. Thì ra, nàng thực sự chưa bao giờ nhắc chuyện này trước mặt Thanh Huyền, là đã quên hay như lời Thanh Huyền vốn là chẳng bận lòng?

Như vậy, hiện tại nàng để tâm thứ gì?

Là nam tử trước mắt này sao?

“Ngươi nghĩ rằng ta và nàng đã làm gì bên bờ suối?” Vốn không định giải thích nhưng trong lòng chua xót, y vẫn không kìm lại được. Dù sao, y cũng không muốn nàng mang trên lưng quá nhiều tai tiếng. “Ta và nàng hoàn toàn trong sạch, tình cảm chưa bao giờ vượt quá lễ giáo.”

“Hoàn toàn trong sạch?!” Thanh Huyền nghiến răng nghiến lợi lặp lại lời Phong Cẩm một lần nữa, đôi mắt tóe lửa, thốt ra những lời lạnh lùng và châm chọc: “Những lời này mà ngươi còn mặt mũi nói được sao?”

“Những gì ta nói đều là sự thật.” Ép trái tim đang bị xé tan nát xuống, Phong Cẩm hít sâu một hơi, giọng nói khàn khàn không thể kìm chế được, nhưng y vẫn cố gắng hết sức nở nụ cười như gió thoảng, che giấu mọi thứ: “Không ngờ, ngươi thế mà lại nghi ngờ nàng là một cô gái tùy tiện —”

Những lời này rõ ràng là châm chọc, càng mang ý trách móc hơn, Thanh Huyền nhất thời cứng họng. “Ngươi —!” Hắn hơi tức giận, cũng hơi lúng túng, trong khoảnh khắc không biết nên đáp lại như thế nào.

Nói thật, hắn thực sự không tin Thiên Sắc và Cẩm Phong chưa từng thân mật, nhưng đúng là Thiên Sắc chưa bao giờ nhắc tới chuyện này, bây giờ bị Phong Cẩm trách móc như vậy, hắn thật sự không biết nên làm sao.

Theo như lời Phong Cẩm, bao lâu nay hắn cũng tin những lời đồn nhảm, xem nàng là một cô gái tùy tiện sao?

Nghĩ như vậy, trong lòng đột nhiên cảm thấy áy náy không thể nói nên lời.

“Cho nên, đừng nói những lời cao ngạo, ra vẻ thanh cao xem thường mọi chuyện như vậy.” Thấy Thanh Huyền không thể đáp lại, Phong Cẩm nhướn đôi mày rậm, đôi mắt tối thâm trầm ẩn hiện ánh sáng, giọng điệu cực kỳ nhẹ nhàng, ôn hoà, nhưng lại đánh vào điểm yếu của người khác: “Ngươi cũng không phải như lời đã nói: vốn chẳng bận tâm gì.”

“Ta có nàng trong lòng, đương nhiên phải quan tâm đến nàng.” Thanh Huyền kìm chế cảm giác áy náy trong lòng, đón nhận lời Phong Cẩm, chẳng chút e dè buông lời miệt thị Phong Cẩm: “Còn ngươi, nếu trong lòng thật sự có nàng, cho dù là trời định không có duyên thì đã sao? Chỉ sợ trong lòng ngươi chỉ coi trọng bản thân mình!”

Rốt cuộc coi trọng nàng hay chính mình?

Vấn đề này, Phong Cẩm không trả lời được. Y tu đạo mấy ngàn năm mới có thể phi thăng, được ban tên tiên, nếu cố chấp vì người vì mình mà chẳng có lợi ích thì xưa nay không phải là việc y làm. Cho đến nay, y vẫn nhận định bản thân buông tay chính là đẹp cả đôi đường. Đúng vậy, y buông tay là đẹp cả đôi đường, không phải vì lợi ích bản thân. Thiên Sắc không hiểu nên mới thất vọng tổn thương, bỏ đi nơi xa. Bạch Liêm không hiểu nên mới trách y tuyệt tình. Thanh Huyền không hiểu nên mới chỉ trích y vì tư lợi.

Y không cần bất cứ kẻ nào biết, chỉ cần bản thân tự hiểu là đủ rồi.

“Số trời đã định, ai có thể chống lại?” Sau khi im lặng một lúc lâu, y cúi đầu thở dài một ti