ếng, mày hơi nhíu, tựa như đè nén cảm xúc trong lòng xuống, có cảm giác đau đớn vô cùng: “Ngay cả các vị thần thượng cổ, cũng tuyệt đối không dám chống lại ý trời.”
“Ý trời thì đã sao?” Thanh Huyền lạnh lùng cười nhạo, chỉ cảm thấy những lời lẽ và hành động của y là tìm cớ quanh co, gian dối vì bản thân, lại càng khinh thường hơn. Trong khoảnh khắc nghĩ đến tình cảm của mình với Thiên Sắc, y dõng dạc nói tiếp: “Chỉ cần ta nhận định, cho dù nghịch mệnh trời, đảo càn khôn, ta cũng quyết không buông tay!”
Những lời như vậy, người khác nghe được sẽ cảm thấy rất cao ngạo, nhưng Phong Cẩm chỉ cúi đầu, không nhìn rõ mặt, chỉ có y biết bản thân đang run lên, một cảm xúc không nói rõ thành lời ùa đến, khiến y vừa muốn đưa tay bắt lấy chợt tan biến trong phút chốc: “Thật không?” Y hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng thật bình thản, rõ ràng thần sắc thản nhiên nhưng lời nói rất mơ hồ: “Ăn nói ba hoa, cả thiên hạ này ai mà chẳng nói được?”
Thanh Huyền vốn cũng chẳng thèm khiêm tốn với y, đáp trả lời y, không dài dòng chỉ nói đúng mấy chữ: “Ta nói là làm.”
Giống như từng hạt bạch ngọc rơi xuống chiếc mâm bằng men sứ xanh tạo ra những tiếng trong trẻo, trong chớp mắt, sự kiên quyết và dũng khí không khác gì nghé con mới sinh khiến kẻ khác giật mình. Phong Cẩm dừng lại, giọng điệu bình thản, cuối cùng sự chua xót trong đáy mắt chợt ánh lên nét vui mừng: “Nếu quả thực như thế, đương nhiên vô cùng tốt. Ta mỏi mắt mong chờ —”
Y chưa dứt lời, một bóng người xẹt qua trong ánh sáng mờ nhạt, Phong Cẩm im bặt, lập tức phóng ra phía trước đuổi theo, đúng lúc chặn được người đó lại.
“Quả nhiên là ngươi?!” Nhận ra thân phận của người đó, giọng Phong Cẩm tràn đầy kinh ngạc cũng như không thể tin nổi, tựa hồ rất hiểu biết về y, phút chốc không thể khôi phục lại tinh thần. Người đó cũng giật mình, không ngờ bản thân đã bắt quyết giấu mặt nhưng Phong Cẩm vẫn nhận ra, đứng ngây người một lúc sau cũng chưa có phản ứng.
Thanh Huyền cũng ngạc nhiên đuổi theo, nhìn bộ dạng người nọ, cảm thấy rất xa lạ nhưng nhìn dáng người dù đã bị niệm chú che giấu lại cảm thấy quen thuộc.
Phong Cẩm nhìn chằm chằm người đó, nét mặt kinh ngạc nhanh chóng biến thành nghiêm nghị.”Cửu chuyển chân hồn đan đang ở trên người ngươi!” Y rất chắc chắc, tuy rằng ngôn từ rất khách khí nhưng bóng dáng cao lớn mang theo sự nghiêm nghị bức người, đứng chặn ngay đường đi của kẻ đó, quyết không buông tha.
“Đúng thì đã sao?” Kẻ đó dường như đã trấn tĩnh lại, dùng sự trấn tĩnh che giấu sự bối rối lúc này, giọng nói khàn khàn một cách dị thường thốt lên những lời giận dữ, tuy là cảnh cáo nhưng đôi mắt đầy sát khí: “Cản đường ta sẽ chết. Phong Cẩm, ta không muốn đánh nhau với ngươi”.
“Muốn ta chết, phải xem ngươi có bản lĩnh hay không.” Phong Cẩm nói rất khẽ, đôi đồng tử hơi khác thường, mày nhướn cao không rõ là giận hay mừng. Trầm mặc một hồi lâu, y mới mở miệng, đáy con ngươi đen thẫm chợt lóe sáng, không hề e ngại sát khí và sự đối địch của người giấu mặt kia: “Chỉ cần ngươi giao Cửu chuyển chân hồn đan cho ta, ta có thể xem như chưa từng gặp ngươi, cũng coi như ngươi chưa làm gì.”
Kẻ đó biến sắc: “Đừng hòng!” Chưa dứt lời, đôi mắt đã hơi nheo lại, những thanh đao vô hình đã áp sát Phong Cẩm, dự định tìm kiếm cho mình cơ hội thoát thân! Phong Cẩm không hề hoảng hốt, vẫn đứng yên chỉ nhẹ nhàng vung tay lên tiếp đòn tấn công sắc bén kia.
Kẻ đó và Phong Cẩm quả là tu vi ngang nhau, trong động tối chật chội, không ai nhường ai, khó phân thắng bại.
Thanh Huyền núp sau một tảng thạch nhũ lớn, đang suy nghĩ có nên giúp Phong Cẩm một tay hay không, chợt cảm thấy bên tai có tiếng động khác thường, hắn tỉnh táo xoay người lại thì thấy cách đó mấy bước chẳng phải là Dụ Lam như hổ rình mồi đó sao?!
Thanh Huyền thầm kêu một tiếng không ổn rồi, nhìn trái nhìn phải mới phát hiện bản thân không còn đường lui cũng không có đường trốn.
Sắc mặt Dụ Lan u ám, trong đôi mắt lạnh lùng pha lẫn vẻ lo lắng, đôi môi đỏ thẫm mím lại, ánh mắt sắc bén hút hồn người khác.”Nếu không đưa Cửu chuyển chân hồn đan cho kẻ đó, sao ta có thể đánh lạc hướng Phong Cẩm?!” Nàng cười đầy bi thương, chậm rãi tới gần Thanh Huyền, ánh mắt sắc bén giống như những mũi dao nhỏ đang nghiền nát, lạnh lùng đâm vào người khác: “Không có Cửu chuyển chân hồn đan, ta vẫn còn cơ hội tìm thứ khác thay thế, nhưng Cứ Phong của ta không thể đợi được nữa rồi!”
Đúng vậy, lúc này Cứ Phong thật sự không thể đợi được nữa, cho nên, nàng thà rằng vứt bỏ Cửu chuyển chân hồn đan, lập bẫy cướp thân thể Thanh Huyền. Chỉ cần có thể giữ được hồn phách Cứ Phong không tiêu tan thì vẫn còn hy vọng, cho dù đời đời kiếp kiếp lưu lạc tứ phương, mang theo y không ngừng tìm kiếm thân thể, thì đã sao? Cho dù bị Thiên Sắc đuổi giết chân trời góc biển cũng thì thế nào? Nàng bằng lòng trả giá, chỉ mong y ở bên cạnh nàng, vĩnh viễn không rời đi!
“Ngươi muốn làm gì?” Tuy biết rõ không thể rút lui hay bỏ trốn nhưng Thanh Huyền vẫn lùi về phía sau theo bản năng, đến khi chạm vào vách đá lạnh lẽo ẩm ướt trong động, hắn quyết định được ăn cả ngã về
