không, cũng muốn thử đột phá hiểm cảnh này, quyết không thể ngồi chờ chết như vậy.
Huống chi giao đấu với Dụ Lan, hắn cũng chưa chắc đã thua!
Dụ Lan chớp mắt, hành động lời nói vô cùng lạnh lùng, ngay cả nụ cười cũng lạnh lẽo, giống như ánh trăng cổ lạnh giá từ trăm năm thấm vào xương cốt: “Thật sự có lỗi, nếu hôm nay ta không giết ngươi, Cứ Phong của ta không thể sống được!”
******
Thiên Sắc và Tử Tô một trước một sau kiếm đường tụ họp với Phong Cẩm.
Nước nhỏ xuống bên trong hang đá, mỗi bước chân đều ướt sũng không thoải mái. Tử Tô vừa đi vừa mím môi, mặt mày lạnh lùng không kêu một tiếng, cảm xúc mênh man khó nói thành lời dâng lên như sóng xô bờ.
Nàng không phải người mù, đương nhiên nhìn ra được ánh mắt của sư phụ đối với ả này chưa dứt tình, nhưng ả ta không thèm nhìn tình lang cũ, tựa như đã hạ quyết tâm, trong mắt chỉ có tiểu đồ đệ không biết trên dưới kia. Trong lòng nàng thật sự bực bội và ấm ức, cùng với sự bất bình cho sư phụ, nàng không thể nào nghĩ ra được vì sao sư phụ nhà mình vốn nho nhã tài giỏi học cao hiểu rộng vậy mà không bằng thằng nhóc mỏ nhọn kia, mặt khác cũng thấy chua xót trong lòng.
Thiên Sắc xưa nay vốn ít nói, không có quan hệ gì với Tử Tô, giờ lại lo lắng trong lòng nên càng im lặng, hai người đi lại trong im ắng khiến bầu không khí căng thẳng.
Càng đi về phía trước, hang động càng chật hẹp, trái tim Tử Tô giống như bị nhét xuống một nơi tù túng, co rút nhanh đến mức khó chịu.
“Ngươi thật sự đối với sư phụ ta —” rốt cục, nàng không nhịn được nữa, đột ngột mở miệng, lại cảm thấy xấu hổ, không biết nên tiếp tục như thế nào, nghẹn lời chẳng nghĩ ra nên nói gì.
Sắc mặt Thiên Sắc không hề thay đổi, tiếp tục đi về phía trước, không tiếp lời. Nàng không hề hứng thú chuyện trò gì, chỉ một lòng hy vọng nhanh chóng gặp lại Phong Cẩm, nhìn thấy Thanh Huyền bình yên vô sự mới buông hết những thứ đang đè nặng trong lòng.
“Ngươi cũng biết, sư phụ ta chưa bao giờ quên ngươi, trong thư phòng của người toàn bộ đều là sách kinh do ngươi chép lại, người thường đến Ngô cư ngày xưa ngươi ở đứng thất thần tại đó, sau đó đích thân dọn dẹp, không cho người khác đụng tay vào, thậm chí —” một lúc sau, rốt cục Tử Tô cũng lấy được dũng khí, nói hết những lời muốn nói, cũng như nguyên nhân khiến bản thân nàng chướng mắt Thiên Sắc: “Thậm chí người mắc mưu ở Trường Sinh yến phải quỳ xuống xin lỗi ngươi trước mặt mọi người, dù ngươi có tức giận hay oán hận gì cũng nên dừng ở đây đi, không biết ngươi còn muốn tra tấn người như thế nào nữa?!”
Thiên Sắc hờ hững nghe Tử Tô liệt kê từng hành động của Phong Cẩm, đáy lòng bình thản không chút dậy sóng.”Y muốn làm gì là tự do của y, không liên quan đến ta.” Một lúc sau, nàng quay lưng về phía Tử Tô đang căm giận bất bình, tiếp tục tìm đường ra, chỉ đáp lại một câu coi như chẳng liên quan đến mình, mặc kệ người khác.
Tử Tô liệt kê từng chuyện Phong Cẩm đã làm xưa nay, đắm chìm trong thâm tình không sao kể xiết, bản thân đã cảm động đến tột đỉnh, lại thấy Thiên Sắc lạnh lùng như vậy, đương nhiên không thể tiếp nhận.”Sao ngươi có thể lạnh lùng vô tình đến vậy?” Nàng tức giận lên tiếng chỉ trích, không bước tiếp nữa, tức đến đỏ mặt.
Thiên Sắc hơi rũ mắt xuống, đôi mắt không chút ý cười thoáng hiện sự châm chọc, liếc nhìn Tử Tô đang tức giận, trả lời vô cùng mát mẻ: “Ta lạnh lùng hay vô tình thì đã sao, liên quan gì đến ngươi.”
“Ngươi —” Tử Tô bị những lời xa cách ngàn dặm này ngắt lời, mím môi giận dữ một lúc sau mới tiếp tục hỏi: “Rốt cuộc là vì sao sư phụ ta lại không bằng tiểu đồ đệ người phàm kia của ngươi?”
Hàng mi cong dài của Thiên Sắc chớp xuống che phủ đôi mắt đen sâu thẳm như không thấy đáy, chỉ cười lạnh lùng: “Ngươi lo chuyện bao đồng quá.”
Tử Tô đang định cãi lại, chợt nghe thấy phía trước thoáng truyền tiếng ồn ào. Khuôn mặt Thiên Sắc hơi cứng lại, bước chân càng thêm nhanh, bước qua đoạn hang động chật hẹp là vùng hang rộng rãi, không gian rộng mở thoáng đãng.
Rồi sau đó, xuất hiện ở cách đó không xa, là một người giấu mặt đang đấu với Phong Cẩm!
Nhìn khắp xung quanh theo bản năng mà không hề thấy bóng dáng Thanh Huyền, trái tim Thiên Sắc như rơi xuống vực, cảm giác bất an nảy sinh trong lòng, bất chấp tất cả tiến lên hỗ trợ, nóng lòng hỏi dồn: “Cẩm sư huynh, Thanh Huyền đâu? !”
“Hắn bị Dụ Lan bắt rồi!”
Phong Cẩm nhìn phía cuối hang động, nét mặt đầy vẻ xin lỗi.
Thiên Sắc lập tức phóng về phía cuối hang động rộng rãi kia!
*****
Không thể tránh việc giao đấu với Dụ Lan, Thanh Huyền vốn tưởng rằng ít ra còn có cơ hội thắng. Nhưng thực tế là sau khi ra tay, hắn ngạc nhiên phát hiện Càn Khôn kiếm không hề phát huy uy lực trong hang động, hắn muốn thoát khỏi tình cảnh tuyệt vọng này thật sự rất khó!
Đúng vậy, quẩn quanh trong vòng tuyệt vọng, lúc này Dụ Lan đã trở nên hung ác tàn nhẫn, trên người nàng hiện rõ yêu khí và sự độc ác nặng nề, khuôn mặt bong ra từng mảng như mặt nạ, bộc lộ bản chất thật của nàng — nàng vì Cứ Phong sẽ không kiêng nể, có thể làm bất cứ điều gì!
Cho nên, lúc bản thân bị đẩy vào thế hạ phong, hoàn toàn không