Polaroid
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212112

Bình chọn: 8.00/10/1211 lượt.

đáng sợ đến mức nào đây? Thấy cảnh mà nghĩ đến mình, một cảm giác sợ hãi âm thầm lan tràn trong lòng nàng, tựa như những giọt mưa rơi trên mặt hồ tạo nên những vòng tròn gợn sóng. Thiên Sắc không dám nghĩ tới nếu có một ngày nàng rơi vào tình cảnh của Dụ Lan, nàng sẽ ra sao.

Không, nàng quyết không để ngày đó xảy ra!

“Hồn phách Cứ Phong đã đến U Minh Ti rồi.”Thiên Sắc biết mình không có khiếu an ủi người khác, chỉ có thể cố tỏ vẻ bình thản: “Còn ngươi, ngươi định thế nào?”

Dụ Lan hít sâu, đứng dậy ôm lấy cơ thể khô quắt kia, nét mặt nàng bình thản lạnh nhạt. “Cơ thể này, tốt xấu gì Cứ Phong cũng đã dùng mấy năm, bây giờ dù vô dụng thì cũng phải mai táng thật tốt.” Dụ Lan cúi đầu cất tiếng, nét mặt bình lặng như làn khói mỏng tỏa ra khi ngọn đèn lưu ly vụt tắt, nét mặt đó lạnh nhạt tựa như trong suốt không còn chút ánh sáng nào. Sau đó, nàng vững vàng bước ra ngoài, ngữ điệu kiên quyết ngoài dự đoán của mọi người: “Nói thế nào thì, ta không lạ lẫm gì U Minh Ti, còn Cửu Trọng Ngục cũng không phải lần đầu tiên ta xông vào.”

Nghe thấy câu này, Thiên Sắc hơi ngạc nhiên, nàng ngẩng đầu dõi theo bóng Dụ Lan, giọng điệu hơi kinh ngạc: “Cứ Phong vốn nên vào luân hồi, bây giờ hồn phách vừa đi vào U Minh Ti sẽ lập tức bị quỷ sai giải đi đầu thai. Mặc dù ngươi xông vào Cửu Trong Ngục cũng không thể mang hồn phách y về!”

Đúng vậy, huống chi Bắc Âm Phong Đô đại đế là một nhân vật thích ghi thù. Trước đó, vì Cứ Phong, Dụ Lan đã khiến quỷ sai ở U Minh Ti chật vật một phen, cũng xem như có hiềm khích cũ, bây giờ nàng lại đến Cửu Trọng Ngục quả là lành ít dữ nhiều.

“Ngươi nói đúng.” Dụ Lan ngừng bước, cúi đầu nhìn thi thể quắt queo trên tay, nàng khẽ thở dài, cảm giác đau đớn và xót xa dâng lên xoắn chặt trái tim nàng. Nỗi đau không có chỗ trút dần hóa thành những giọt nước mắt ngân ngấn quanh khóe mi: “Quả thật ta không thể mang hồn phách của Cứ Phong đi, nhưng mà ta có thể đến hỏi lão già Bắc Âm nơi Cứ Phong đầu thai. Đến lúc đó, đương nhiên ta sẽ tìm thấy chàng.”

“Bắc Âm Phong Đô đại đế là người dễ tính vậy sao?” Nhắc tới chuyện này, Thiên Sắc lại nghĩ tới Bán Hạ và Hàm Nhụy giờ này còn đang ở U Minh Ti, chẳng còn cách nào khác nàng chỉ đành khuyên nhủ: “Cho dù ngươi tìm thấy Cứ Phong, y cũng không còn là người lúc trước nữa. Không những dung mạo thay đổi mà ký ức cũng chẳng còn, với ngươi mà nói y chỉ là một kẻ xa lạ. Chờ đến khi y vượt qua khỏi mười kiếp không thể chết già thì y sẽ tự động luân hồi về đúng chỗ. Ngươi cần gì phải chạy đến đảo lộn của sống của y, khiến y càng thêm đau khổ?”

Vốn tưởng rằng dùng tình lay động, dùng lý phân tích sẽ khiến Dụ Lan đổi ý, nhưng mà Dụ Lan chỉ nở một nụ cười: “Chàng đau khổ thì ta sẽ trả lại chàng từng chút từng chút một, nếu chàng không nhớ chuyện cũ thì ta sẽ kể lại từng chi tiết với chàng.” Tuy rằng nét mặt bình thản, nhưng khóe mắt Dụ Lan đã đỏ ửng, đôi mày mảnh rủ xuống, những lời nàng nói nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi nhưng lại càng khiến người ta thấy đau thương, chua xót: “Cuộc đời của chàng vốn đã bị ta làm rối loạn, đời đời kiếp kiếp chàng mãi mãi chỉ thuộc về ta.”

Đúng vậy, nàng không thể nào quên Cứ Phong, cũng không có khả năng từ bỏ y. Từ xưa đến nay Dụ Lan là người ngang ngược, mạnh mẽ, việc gì nàng đã quyết thì nhất định sẽ nắm chặt trong tay, cho dù nắm chặt đến mức đối phương hấp hối hoặc nàng va vấp máu chảy đầu rơi cũng tuyệt đối không lơi lỏng, không từ bỏ.

Cho dù việc đó có đi ngược với ý của Cứ Phong thì đã sao chứ?

Nàng hiểu tâm ý của Cứ Phong, nhưng mà nàng chưa từng hứa với y là sẽ ai đi đường nấy, cũng chưa từng nói sẽ quên y, như vậy còn việc gì nàng không thể làm chứ?

Đời đời kiếp kiếp, y vĩnh viễn là người đàn ông của nàng!

Trên người Cứ Phong đã có dấu ấn của nàng từ rất rất lâu rồi!

Thiên Sắc liếc nhìn Thanh Huyền, bắt gặp nét chấn động như rất khâm phục sự cố chấp và dũng khí của Dụ Lan trên mặt hắn. Thở dài bất đắc dĩ, cõi lòng Thiên Sắc ngập tràn xót xa, nàng bỗng cảm nhận được có một thứ tình cảm xa lạ chưa từng biết đang dâng trào trong lòng, sợi tơ tình chôn giấu sâu tận linh hồn nàng rung lên giai điệu bi thương: “Dụ Lan, người và yêu khác biệt, ngươi cần gì phải cố chấp như vậy?”

“Cố chấp?” Dụ Lan cười chua chát, một nỗi rung động chẳng biết là kiêu ngạo hay là trào phúng ngập tràn đáy lòng, đáy mắt thoáng nét u ám: “Ngươi nói đúng, Dụ Lan ta không những cố chấp mà còn cực kỳ ngoan cố. Nhưng mà, ta thật không rõ ngươi còn hơn ta bao nhiêu?”

Thiên Sắc biết Dụ Lan đang định nói gì tiếp, một tình cảm xa lạ quấy nhiễu cõi lòng nàng, nhưng Thiên Sắc vẫn không đáp, nét mặt lạnh lẽo tựa băng sương.

Dù biết rõ chạm vào nỗi đau của người khác là rất thất đức, nhưng Dụ Lan tự thấy sự hiền hậu chưa bao giờ liên quan tới nàng. Nàng là người thích gì làm nấy, chẳng e dè gì. “Nếu không phải ta trộm Cửu chuyển chân hồn đan trước thì hôm nay kẻ bị Cửu Trọng Thiên đuổi bắt sẽ là ngươi.” Dừng một lát, Dụ Lan đột ngột xoay người, dùng ánh mắt cực kỳ lạ lùng chăm chú nhìn Thanh Huyền, sau một lúc lâu nàng mới nói tiếp: “Tuy tiểu đồ đệ của n