gươi dùng Cửu chuyển chân hồn đan thoát khỏi luân hồi lục giới, trường sinh bất tử. Nhưng còn ngươi, chưa biết chừng sẽ bị phạt nhốt vào Tỏa Yêu Tháp hoặc Hóa Yêu Trì, toàn bộ tu vi tiêu tan, cuối cùng bị đánh về nguyên hình.”
Lời Dụ Lan khiến Thanh Huyền trợn mắt há hốc mồm, nét mặt ưu tư lập tức thay đổi, hắn như bị sét đánh, khóe mắt cay cay, sự áy náy ngập tràn cõi lòng.
Đúng vậy, hắn từng nghe sư phụ định trộm Cửu chuyển chân hồn đan cho hắn, nhưng hắn đã quá ngây thơ, chưa từng nghĩ đến việc sư phụ sẽ gặp phải điều gì khi làm như vậy. Hắn vẫn luôn hăng hái nhiệt huyết, hứa hết chuyện này đến chuyện khác, nhưng mà nói thì dễ hơn làm, hắn chưa từng thực hiện được một lời hứa nào cả.
Tình cảm của hắn với sư phụ, sao sánh bằng một phần vạn của sư phụ dành cho hắn?
Biết rõ lời Dụ Lan là thật, nhưng Thiên Sắc vẫn không lên tiếng, nàng cúi đầu giữ im lặng. Nàng không muốn thừa nhận mọi chuyện trước mặt Thanh Huyền, nàng biết mình cũng là người thích làm theo ý mình, nhưng mà ngoại trừ thứ đó nàng còn có thể làm gì cho hắn?
Nàng chắc chắn không thể vượt qua kiếp nạn để phi thăng, dù nàng mất hết tu vi cũng được, hay bị đánh về nguyên hình cũng thế, ít ra Thanh Huyền sẽ không gặp nguy hiểm nữa. Hắn là con chim non nàng tự tay chăm sóc, nếu ngày đó đến, nàng bằng lòng biến thành một con chim tước đậu trên cửa sổ nhà hắn, ngắm nhìn hắn mài mực, chép kinh, bình an sống trên cõi đời này.
* Thực ra chim tước chính là chim sẻ. Có câu thành ngữ “Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước phía sau hoặc Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình phía sau” cũng là một. Nhưng để mang vẻ huyền huyễn nên MDH sẽ để là chim tước (Chu Tước một trong tứ linh cuả Trung Hoa). Đây là ước nguyện đầu tiên và cũng là duy nhất của nàng.
“Ngươi cho là ngươi làm thế hắn sẽ vui sao?” Dụ Lan biết mình đã chạm đến nỗi khổ trong lòng của hai người này, đột nhiên nàng thấy hai người thật đáng thương. Lắc lắc đầu, nàng nhìn Thiên Sắc bằng ánh mắt sâu xa, ánh mắt sắc bén đó như nhìn thấu hồn phách, hiểu rõ suy nghĩ trong lòng Thiên Sắc: “Thế nhưng, ngươi có từng hỏi, điều hắn thực sự muốn là gì chưa?”
Đúng vậy, tuy Cứ Phong không nói nhưng nàng luôn biết y muốn gì, nhưng Cứ Phong ngốc nghếch của nàng lại không rõ nàng muốn gì!
Cứ Phong cứ nghĩ rằng, y rời khỏi nàng thì nàng có thể quay lại làm Dụ Lan trước kia sao?
Không, không có y, nàng chỉ là một cô hồn lẻ loi, đơn độc, tựa như cánh bèo trôi giạt lênh đênh, một mình một bóng sống trên thế gian này.
Dứt lời, Dụ Lan xoay người dần biến mất trong hang động tối tăm, chỉ còn lại loáng thoáng một bóng hình mờ ảo, nàng bước từng bước vừa bi thương vừa kiên cường.
“Sư phụ.” Thanh Huyền cúi đầu, bước đến bên Thiên Sắc, tuy rằng hắn cao lớn nhưng không thể dấu nét mặt thiếu niên hoảng sợ, dường như hắn muốn nói gì đó nhưng rất khó mở lời, thần sắc dần ảm đạm.
Thiên Sắc quay người lại, lẳng lặng nhìn hắn rồi đột ngột hỏi: “Thanh Huyên, ngươi muốn điều gì?”
Câu hỏi này khiến Thanh Huyền trợn trừng mắt.
Những lời của Dụ Lan còn quẩn quanh trong đầu hắn, như người đang nằm mơ chợt tỉnh giấc, hắn ngây ngô nghĩ. Nếu một ngày nào đó sư phụ hỏi hắn muốn điều gì thì hắn nên trả lời thế nào, thật không ngờ cái ngày đó lại là hôm nay!
Cân nhắc rất lâu, cuối cùng hắn đã xác định được ý muốn của mình, lúc này hắn mới ngẩng đầu lên rạng rỡ nhìn Thiên Sắc, giọng nói rất nhẹ cũng rất chân thành, thận trọng: “Sư phụ, chúng ta về Yên Sơn đi.”
Thiên Sắc cứ tưởng với tính của Thanh Huyền chắc sẽ nhắc tới việc “thành thân”, nhưng không thể ngờ, yêu cầu của hắn đơn giản đến khó tin như vậy.
“Được.” Nàng khẽ gật đầu, một dòng nước ấm lặng lẽ chảy xuôi trong lòng.
“Thật ư?” Thanh Huyền vui vẻ nhướng mày, hắn theo bản năng chạy đến kéo tay Thiên Sắc một cách gấp gáp: “Vậy chúng ta về Yên Sơn thôi!”
Hắn vội vã muốn về Yên Sơn là có lý do.
Thứ nhất, vì hắn không muốn Thiên Sắc biết chuyện Phong Cẩm che giấu, cũng không hy vọng sư phụ dây dưa gì với Phong Cẩm, cách tốt nhất là để sư phụ rời xa Phong Cẩm. Thứ hai, quay về Yên Sơn thì chỉ có hai người ở trên ngọn núi đó, đến lúc ấy mỗi ngày hắn sẽ nhằng nhẵng bám lấy sư thi triển thần công da mặt dày đòi thành thân, khiến sư phụ thấy phiền mà không thể không đồng ý, còn hơn bây giờ luôn có những chuyện khiến sư phụ phân tâm. Thứ ba là hắn thật sự không muốn sư phụ mạo hiểm, đợi đến khi về tới Yên Sơn, chỉ cần hắn và sư phụ không rời khỏi Đông Cực, hắn không tin kiếp số kia có thể mọc chân chạy đến cửa tìm sư phụ!
Thiên Sắc bị hắn vừa kéo vừa lôi lên phía trước, nàng chợt thấy dở khóc dở cười, chẳng biết tại sao hắn lại sốt ruột như thế. “Thanh Huyền, ngươi đừng nóng, chúng ta vẫn còn chuyện quan trọng cần làm.” Nàng ổn định lại bước chân, nhẹ nở nụ cười.
“Còn chuyện gì nữa?” Thanh Huyền chợt ngừng bước, hắn hiểu lầm chuyện Thiên Sắc muốn làm có liên quan tới Phong Cẩm, bèn tỏ vẻ không vui.
May mà Thiên Sắc không biết “âm mưu” của hắn, nàng chỉ nghĩ rằng hắn rời Yên Sơn lâu quá nên thấy nhớ nhà. “Ngươi quên à? Ngày hôm nay Triệu Thịnh và Tố Bạch thành thân.” Nàng vỗ vỗ nhẹ tay hắn,